Quê Hương Mến Yêu


    (Trang 1 of 2)   
    « Trước
      
    1
      2  Kế tiếp »
    Trong xã hội Việt Nam ngày nay, đây là một hiện tượng phổ biến: người ta quên mất mình, đánh mất cá tính, lãng quên bản thể của mình. Họ hoá thân vào cái bóng của mình, co rúm trong cái lồng của chính mình. Như vậy, họ mới cảm thấy an toàn hơn...

    Khi dạ dày thõng thành hình dấu hỏi, ngày đêm co thắt trong đầu, cuộc sống còn chật vật vì miếng cơm, manh áo, thời cuộc run trong  từng cọng rau, từng mạch gân, thớ thịt, sợi  tóc, tế bào, thì tìm đâu ra sự sáng  tạo, tranh đấu?

    Những hạt mầm Dân chủ mà các anh đã gieo sẽ có sức sống mãnh liệt. Giấc mơ dân chủ đích thực từ những hạt mầm mà các  anh gieo, chắc chắn sẽ sớm trở thành hiện thực trên quê hương Việt Nam

    Đất nước đang mất dần từng bộ phận thân thể và đang trước nguy cơ đại họa mất nước! Nhân dân đang trong một “tình thế” cần “khí trời” để giữ cho sự sống của từng tế bào và cơ thể sống của đất nước….

    Đồng bằng sông Cửu Long đang trở thành  “một trận địa môi sinh” khốc liệt nhất của những bước khai thác tự hủy do những con đập thủy điện khổng lồ của Trung Qu ốc trên thượng nguồn

    Người ta có thể lừa dối một người nào đó suốt đời hay lừa dối nhiều người trong một quãng thời gian nào đó, nhưng không ai có thể lừa dối mãi mãi cả một dân tộc!


    Nhờ lòng yêu nước và nỗ lực của rất nhiều người, xuất phát từ những lập trường chính trị khác nhau, cho nên những dữ liệu ngày càng dồi dào hơn, giúp cho chúng ta có thể vẽ nên một bức chân dung tương đối chính xác về ải Nam Quan trong lịch sử

    Làng tôi

    Đó là nơi tôi, đứa em họ và bọn trẻ làng hay xuống bắn chim, xem lễ, xuống sông tắm mát, đó là thời mà tâm hồi chúng tôi còn trong trắng vô tư chỉ biết kéo nhau đi phá tổ chim, câu cá, bắt chuồn chuồn, châu chấu.

    Về một Xứ Hoa Đào

    Mai anh đào. Chỉ một hai tuần thôi. Loài hoa nào mà chẳng chóng tàn nhưng vẻ đẹp của sắc hương trời đất vẫn còn đó, trong tâm tưởng, trong hoài niệm, trong sự thánh thiện của thiên nhiên và hồn người...

    Nhưng mà, dẫu quê hương có tệ hại đến thế, có “khó thương” đến mấy đi nữa, thì chúng ta, những người đã phải bỏ nước ra đi để làm người tỵ nạn chính trị, cũng không bao giờ lại chối bỏ cái đất nước vốn là cuả cha ông mình để lại.

    Bão trong lòng tôi

    Sự sung sướng của trẻ con thành phố chẳng thể san sẻ chút nào cho bọn trẻ quê tôi. Có lẽ bố mẹ chúng giỏi, có đầu óc biết kiếm tiền?... Nhưng ai bảo người dân quê tôi không giỏi, không có đầu óc kiếm tiền. Song vì sao chúng tôi vẫn nghèo?


    Một cuộc sống vừa thực vừa ảo, lung linh mà gần gũi, quẩn quanh mà sống động, vất vả mà thơ mộng, lấm láp mà cao sang, trầm lặng mà biến đổi... Đó chính là cuộc sống của muôn dân trong ngõ ngách Hà Nội hôm nay, không trừu tượng và cũng chẳng giản đơn...

    ...Tôi sẽ dành cả cuộc đời mình để đấu tranh ôn hoà và bất bạo động, đòi công lý cho chồng tôi, cho gia đình tôi và cho những người dân thấp cổ bé miệng, trước sự đàn áp của cường quyền. Theo ý tôi, muốn có công lý trước hết phải có tự do và dân chủ, cho nên đấu tranh đòi công lý nghĩa là đấu tranh đòi tự do dân chủ...

    Những nghi thức cuối cùng đã xong. Trời cũng đã nhá nhem tối. Một mùa đông ảm đạm hắc hiu mà tôi chưa từng trải qua. Chúng tôi rời khu nghĩa địa. Cu tí khóc khản cả giọng, nó không chịu về, cứ ngồi bên mộ ba vừa mới đắp, nó gọi: “Ba ơi …ba ơi “...

    Có tiếng xe đỗ ngoài kia, tôi nhìn ra, đó là xe công an. Có nhiều người bước xuống, trong số họ, tôi nhận ra một số người, công an mặc sắc phục và rất nhiều người mặc thường phục lố nhố đầy sân. Họ xông vào lôi các vị sư đứng lên, buổi cầu kinh buộc lòng phải bỏ dở...

    Tôi thương ba vô cùng và thấy cuộc đời này thật bất công. Những người gian ác thì cứ nhởn nhơ không sao cả, tha hồ làm mưa làm gió, gieo rắc tai hoạ cho người khác; càng gian ác càng leo lên những địa vị cao, càng thành đạt. Con cái họ đi du học ở Mỹ, ở Pháp.

    ...Mười phút sau, hội đồng xét xử lại lục tục kéo ra, họ có vẻ bối rối và bất ngờ. Công an đưa má ra đứng trước vành móng ngựa. Ông chánh án đọc vội vàng một bản văn viết sẵn với những lời lẽ kết tội hằn học và cay cú. Sau đó, ông ta tuyên bố...

    ...Em sẽ tự bào chữa cho mình, thuê luật sư chỉ tốn tiền vô ích. Họ chẳng có chút quyền nào, chẳng có tư cách và bản lĩnh, chỉ là một bọn nói vuốt đuôi. Anh còn lạ gì cái chính quyền này, tất cả mọi bản án đều đuợc quyết định trước khi ra toà; xét xử trước toà chỉ là một trò hề công lý...

    ...Cái tôi là nguyên nhân của mọi bất hạnh và bi kịch. Khi cái tôi bớt tạo tác thì con người sẽ hạnh phúc hơn. Trong quan hệ giữa người và người, ngoài lòng nhân ái, chữ tín là quan trọng nhất, “bất tín bất thành lập”...

    ...Bác Hồ ơi, họ cướp nhà, cướp đất của con mất, Bác Hồ ơi. Bà chắp tay như cầu xin sự giúp đỡ của ông ta, hoặc trông chờ một phép màu nào đó. Nhưng không có một phép màu nào xảy ra. Còn Bác Hồ của bà thì vẫn mỉm cười - trong cái hoàn cảnh bi đát của bà...

    ...Mái ngói của căn nhà với kiến trúc hơn 100 năm: ngói vẩy cá nặng và dầy gãy làm đôi đổ ập xuống. Những viên ngói đổ vỡ phát ra tiếng kêu thanh nhẹ vô cùng. Giữa cái hỗn loạn của máy móc, tiếng kêu thanh tịnh đó như một tiếng hạc bay vút lên trời, có lẽ đó là linh hồn của căn nhà có hơn một thế kỉ...

    Cuộc sống bấy giờ người ta chỉ lo hai việc: một là gạo nấu, hai là củi đốt, còn mọi cái là phụ, nhưng chỉ với hai nhu cầu này thôi đã khó thực hiện. Tôi nhớ đến câu hát ru mà tôi nghe được hồi nhỏ: “Nhớ thời củi quế, gạo châu…”

    Chúng tôi nằm bên nhau và nhìn lên trời, cát trắng mịn và mềm mại dưới lưng. Hôm nay, trời đầy sao nhưng mờ nhạt vì ánh trăng quá sáng. Tôi ôm Trang vào lòng, choáng váng vì mùi thơm của hoa dứa, và mùi thơm từ thân thể Trang.

    Ngồi trên thềm nhà, dưới  tán lá nhỏ của cây đào mùa này trĩu quả. Nhìn ánh trăng từ từ lên cao dần giữa khoảng trời xanh thăm thẳm. Tôi nhớ đến mấy câu thơ của Lý Bạch, lòng nặng trĩu ưu tư về cuộc sống, về tương lai của mình, của đất nước...

    Viết lại những dòng này, quay về với kí ức một thời đã qua, tôi thấy đắng chát trong lòng và cay xè ở mắt. Tôi không thể hiểu được tại sao như vậy, khi mà người ta có thể chọn lựa khác hơn, tốt hơn cho mọi người, nhất là cho tuổi trẻ.

    Chùm ảnh về cá chết trên Hồ gươm từ 22/7- 29/7/ 2008

    Bao nhiêu tiền của đầu tư, vốn liếng vay mượn chui vào túi bọn tham nhũng dối lừa hết rồi, ăn đủ kiểu, ăn từ quỹ giáo dục, y tế - hai ngành nghề được coi là lương thiện nhất trong xã hội ăn đi, thì ngành giao thông công chính này làm gì có chuyện bỏ qua.

    Làm người đàn ông, như Trỗi, cái khó khăn không phải là chịu đựng gian khổ, hay hy sinh thân mạng cho lý tưởng, mà là, như anh cảnh sát giao thông kia, khả năng vượt qua cám dỗ vật chất, khoái lạc.

    Tùng đã làm giấy chứng minh gần hai năm mà vẫn không được xác nhận là nhân dân. Tôi hỏi có cách nào nhanh hơn không? Hắn hỏi tôi nói giỡn hay là thật sự không biết. Hắn nói “thủ tục đúng là phải biết cách làm và biết người.”

    Theo dự toán tài chính được đề ra, dự án này sẽ nhận được một triệu USD mỗi năm trong vòng ba năm, tuy nhiên trước đó, viện NIEHS sẽ cung cấp $300000 USD cho một cuộc nghiên cứu sơ khởi để xác nhận là có thể đo được mức độ dioxin trong người các phụ nữ Việt Nam. Mặc dù cuộc nghiên cứu sơ khởi này cần được thực hiện vì lý do khoa học, điều này không được giải thích rõ ràng cho các viên chức Việt Nam, và họ xem đó như là một sự khinh rẻ từ phía Mỹ.

    (Trang 1 of 2)   
    « Trước
      
    1
      2  Kế tiếp »
    No popular authors found.
    No popular articles found.