- Trang Chủ
- Bút Ký
Biết
thế nào mà nói, phụ nữ tôi chưa hề thấy người nào, ở đâu, mà lại xấu,
chỉ tùy vào thứ ánh sáng rọi. Mười lăm năm trước, nhìn những cô này đi
qua, tôi đã có một bài thơ thẩn thứ bỏ thì thương, nay nhân tiện chép
vào đây cho kín giấy.
Một
trong những tiếc nuối của tôi vào lần trước, là đã không có dịp một đêm
cuối tuần đến disco Juliana’s. Thập niên 90 là thời của một fantasy
khác, Bodycon, tức Body Complex.
Năm 1970 xe con Toyota ở Mỹ vẫn còn bị coi là đồ mã và lúc
bé, tôi vẫn từng được nghe bố mẹ nhắc đến hàng Made in Japan như ngày
nay ta dùng từ miệt thị Made in Trường sa (xin lỗi, Made in China).
Cô gái trong tiệm ăn Beirut năm
1979 tôi không biết là ai, số phận ra sao, có bị tổ chức thanh lọc hay là trôi
dạt về đâu. Phần anh Chen chơi dao của Malraux, tôi thú thật là La condition humaine (Man’s Fate) tôi không đọc đến hết.
Đi lên đi xuống, tôi
nghe mùi donut, một hàng dài kiên nhẫn vài ba mươi người đợi vào được đến
KrispyKreme. Xế bên thì tất nhiên là tìm ra được một Starbucks.
Là người Hoa kỳ, tôi buột miệng chửi kẻ thù phương Bắc. Trung Mỹ mà hết chỗ trong khách sạn chỉ tại cái bọn Canada! Đồng tiền nữ hoàng của chúng nó, trước có 0,85 USD giờ đến 1.05 và xó nào có chút nắng là chúng cũng mò đến, Antigua những nhà trọ chủng viện cũ từ thế kỷ 17, 18, những dinh thự, phủ, bộ colonial chúng đều chiếm hết đa phần.
Tôi thì không thấy có gì lạ hết, chẳng cần ai đuổi, tôi vẫn lạc như thường và lạc đây là lạc đường hay là đường lạc, lạc phố hay là phố lạc, chứ không phải là lạc bò hay là bò lạc như vị nhạc sĩ đã nói.
Tóm tắt lại, ấn tượng thời con nít của tôi về vương quốc Mặt Trời chỉ có vậy, một cái áo vét sáu nút đồng, một ông bác liệt sĩ quốc gia và diễn viên Sương Điền Bảo Chiêu (Chang ti Bo chu, hay còn gọi là Chuan tiêng Pao chao, tức là Yasuaki Kurata).

Bút Ký