Bút Ký



    (Trang 3 of 4)   « Trước  1  2  
    3
      4  Kế tiếp »
    Em không vào đảng Cần Lao – đảng đang cầm quyền – vì người cán bộ tổ chức hứa nếu vào đảng thì sẽ được bố trí cho đi học ngoại quốc sau khi đỗ Tú tài II. Em tham gia Đại Việt vì

    Em xin phép nói rõ để anh khỏi ngộ nhận. Có rất nhiều người như anh, vì khát khao Độc Lập, đã chấp nhận hy sinh gian khổ, chịu tù đày để đánh đuổi Thực dân Pháp rồi gia nhập đảng Cộng Sản.

    Trên đường đi, tôi cho gã xe ôm biết ý đồ sang thị trấn Hà Khẩu để tham quan chợ thịt tươi nhưng chưa biết đi sang Lào Cai bằng cách thức gì cho tiện. Tôi vừa dứt lời, gã giãy nẩy, chết chết, thế mà bác không cho em biết ngay, em bảo bác cách đi…

    Đã bao giờ các bạn được thưởng thức món tua gai xài lục bát này chưa? Nếu chưa thì có ra Bắc phải nhớ ghé qua Ninh Bình (nếu là người miền Bắc thì mai đi Ninh Bình luôn đi) nhớ phải tham quan động Xuyên Thủy và tìm bằng được cô lái đò của tôi nhé.

    Ngẫm đi nghĩ lại vẫn thấy khó hiểu, đất nước Trung Hoa bao la như thế, sao họ cố tình lấn của ta vài thước đất bằng cả những trò dị mọ bẩn tưởi đến khó tin như thế, để làm gì nhỉ? Nhưng nghĩ kỹ hơn một chút là từ khó sẽ thành dễ hiểu ngay...

    Cái giá của tự do, của quyền làm người vô cùng đắt, nhưng ngược lại cái giá của sự can đảm cũng vô cùng lớn.

    Tôi không thích phân tích bằng lí trí, không thích mổ xẻ vấn đề tìm nguyên nhân trực tiếp sâu xa này nọ. Tôi chỉ nghĩ rằng, tất cả mọi thay đổi trên cõi đời này là do thời gian. Thời gian sinh mọi sự.

    Lượn lờ đánh võng đủ băm sáu phố phường, đôi chân đã rã tượi, nhưng tuyệt nhiên trong tôi chẳng một giây một khắc cảm thấy xúc cảm gì. Không xao xuyến hay bâng khuâng, chân bước đều mắt láo liên hồn trống rỗng vô cảm...

    Mặt Hồ Gươm vẫn lung linh mây trời, làm tỏa ngát hương thơm hoa thủ đô… Quả thật, Hồ Gươm vẫn đẹp lung linh bất kể Hà Nội có biến thiên thế nào.

    Đành rằng “của rẻ là của ôi”, đành rằng tiền nào của nấy, nhưng vấn đề ở đây là, tại sao họ, cái hãng hàng không Jetstars này, họ có thể coi thường con người như thế ? Rẻ rúng con người đến thế ? Họ có dám đối xử với hành khách Úc, Mỹ … như thế không?

    Người ta thường hay nói, trong cái rủi có cái may, trong cái dở có cái hay. Đại khái, mọi sự trên đời đôi khi chẳng thể khẳng định đúng sai, hay dở, hên xui…v.v. Riêng về ý trong rủi có may, trong hay có dở, thì đã có hẳn một điển tích điển cố.

    Nếu bạn nuôi một con chó mà xích nó lại ở một chỗ, để nó thiếu ăn kinh niên và thỉnh thoảng đập cho nó một gậy, không cho nó lại gần bất cứ ai, lại xúi trẻ con ném đá dọa nạt thì thử hỏi con chó này có chế tạo vũ khí nguyên tử để phòng thân hay không?

    Ở Bắc Hàn tôi không thấy một ai đi đứng thẳng người và tự nhiên, chỉ có ưỡn ngực như là sắp đánh hoặc là gầm bước muốn lủi cho thật nhanh mà vẫn phải ra dáng khoan thai để cưỡng lại

    Kể xấu về Bắc Hàn thì cũng như khen hoa hậu eo thon, khen người mẫu chân dài và khen phò mã tốt áo. Nhưng trước hết, nếu có chuyện phân chia Nam Bắc này thì cũng chỉ tại một cái mắt liếc nghiêng thành...

    Nếu Al Gore là người phát minh ra xa lộ thông tin internet thì Kim Chính Nhật phải là người phát minh ra vi tính!

    Năm mươi năm trước, lớp sinh viên tốt nghiệp văn bằng Cử nhân Luật khoa Saigon năm 1958 chỉ có chừng 60-70 người. Đây là khóa đầu tiên của Trường Luật khoa Saigon dưới sự điều hành và giảng dạy của các giáo sư Việt nam...

    Potop w Hanoi

    Zakupy w czasach potopu

    Zaczęło się w piątek 31 października. Deszcz padał I padał. Cały dzień, całą noc. I w sobotę też padał. Obfity deszcz. Potop z samej deszczówki. Największy od 35 lat.

    Ngày kiểm thảo đầu tiên (2)

    Có lẽ không phải riêng tôi chưng hửng và lạnh cả tay chân, mà cả mấy trăm mạng tù đang ngồi dưới gốc xoài cũng phải run lên vì giận, đã có một thằng bạn tù bắn phát súng đầu tiên vào tất cả anh em chúng tôi, mở đường cho những tên làm antenne cho kẻ địch sau này...

    Ngày kiểm thảo đầu tiên (1)

    ...cán bộ chính trị khuyến dụ chúng tôi nên thành khẩn khai báo vì lý lịch của chúng tôi cách mạng đã biết hết rồi, có khai man, khai láo cũng không thể qua mặt tai mắt của nhân dân, đảng và nhà nước được, cán bộ đã có sẵn trong tay lý lịch từng người...

    Đôi giày của Ferdinand

    Phụ nữ Nhật nói riêng, và phụ nữ nói chung, không chơi Golf và không chơi gái, thì đã có cái an ủi là đi sắm giày. Đây chẳng phải nói ngoa, có một bận tôi đang ở trong một cửa hàng department store ở Singapore thì bỗng thấy nhốn nháo...

    Dù có quyến luyến nơi này đến đâu thì đến trưa cha con tôi cũng bị đuổi khỏi khách sạn, lý do như đã nói, là chỗ giữ trước chỉ có được mỗi một đêm. Ban ngày thì Miyajima khác hẳn, nhộn nhịp khách đến khách đi...

    Bên ngoài, nằm soải người trong bể dưới nửa sương nửa tuyết (trong đó có một phần ba là mưa), đêm mềm như những ngọn bách tùng.

    Hòn đảo nổi tiếng nhờ cái cổng Torii sơn son nằm trên biển, là một biểu tượng Phù Tang có lẽ chỉ kém có núi Phú Sĩ. Tôi không cần tả, nếu người đọc nghĩ đến nước Nhật là hình dung ra ngay, kiểu nếu không tháp Eiffel thì cũng Khải hoàn môn

    Di động được sử dụng như là máy nhắn tin, xem mạng hay chụp hình, nghe nhạc nhiều hơn là để nói chuyện, ai cũng dán mắt vào hay là đeo phôn, tôi ít thấy ai chỗ đông người mà trổ tài ăn nói lưu loát.

    Các phương tiện chuyên chở công cộng ở Nhật đều chật chội và đông khách nhưng ở Nhật không có móc túi, giật giây chuyền mà thông thường chỉ có nạn kề cạ và sờ soạng phụ nữ nào không may nằm trong tầm với kín đáo.

    Từ Himeji đến Hiroshima cũng là Shinkansen cao tốc nhưng không giữ chỗ trước nên tôi gặp phải toa giường đứng. Ở Việt Nam có toa giường cứng giường mềm nhưng ở Nhật có toa “giường tựa vách” nghĩa là dồn nhau vào một đầu toa, chỗ lên xuống và phòng vệ sinh mà tìm một chỗ dựa gật gà.

    Nói đến chuyện máy móc, tôi không hiểu tại sao ở Mỹ, mua phim trong phòng khách sạn thì chỉ việc dùng điều khiển từ xa của truyền hình. Còn ở Nhật hiện đại, phải ra đầu hành lang, bỏ 1.000 yen vào một cái máy...

    Về mặt truyền thống gia đình này, Việt Nam cũng kém Nhật nốt, nếu không nói là xa không kém những mặt khác, chưa thấy những Đỗ Mười Một, Mười Hai, Mười Ba và mới chỉ thấy hai mẹ con một nhà thi nhau dẫn các chương trình vidéo ca nhạc ở hải ngoại.

    Tôi đến đây không phải vì cuộc sống by night mà là vì lâu đài cổ duy nhất bằng gỗ còn tồn tại, nghe đâu là xây dựng bằng cách lắp ráp xà ngang vào xà dọc mà không cần dùng đến một cái đinh...

    (Trang 3 of 4)   « Trước  1  2  
    3
      4  Kế tiếp »
    No popular authors found.
    No popular articles found.