Huỳnh Ngọc Tuấn


(Trang 1 of 2)   
« Trước
  
1
  2  Kế tiếp »

 Articles by this Author

Ngày 19/6, ngày QLVNCH, viết những dòng này để tưởng nhớ đến cậu Út tôi, người đã hiến dâng tuổi thanh xuân của mình để bảo vệ nền tự do dân chủ… Viết những dòng này để tưởng nhớ đến ngoại tôi, người mẹ VN một đời gian khổ đã sinh ra cho đất nước bốn người con...

Người dân trong các chế độ cộng sản bị tước đoạt tất cả những nhân quyền căn bản, họ bị bóc lột tàn tệ, bị khinh miệt tận cùng. Tài nguyên và quyền lực quốc gia nằm trong tay một nhóm người đặc quyền, đặc lợi.

Một người khi bị cắt tất cả nguồn thông tin hoặc bị phong toả hạn chế thông tin thì sẽ trở nên tối tăm như thế nào...chỉ có một tuần mà tôi như cách biệt với cuộc sống bên ngoài, huống gì đất nước tôi dân tộc tôi phải sống trong cảnh bưng bít thông tin hàng nửa thế kỷ nay?

Nỗi nhớ con quay quắt trong lòng..nặng nề trong từng giấc ngủ và đầy nước mắt trong những giấc mơ được ôm các con vào lòng..đến khi thức giấc chỉ còn lại nỗi xót xa cay xé tâm can.

Tôi nhận thấy rằng ngày nào còn CS, ngày đó bất hạnh đau thương sẽ còn ấp xuống trên đầu một ai đó..một gia đình nào đó..và một dân tộc nào đó.

...Đây là một việc làm vô trách nhiệm của trại dẫn đến cái chết không đáng có, đây là một sự vi phạm nhân quyền thô bạo, vi phạm đến quyền thiêng liêng của con người đó là quyền được sống, quyền được chăm sóc sức khoẻ khi ốm đau. Trại giam Nam Hà và chế độ này phải chịu trách nhiệm về cái chết này, vì trại đã bỏ mặt để anh ta chết...

Chúng tôi là người tù của hai thế kỷ..trong chúng tôi một người có thể gọi là tiền bối của những người tù chính trị. Một bậc “Lão làng” đó là anh Nguyễn Văn Bảo..

Tôi sẽ chọn cho mình một cái chết để những người CS phải kính nể cho dù họ không nói ra, hoặc không dám nói ra và công nhận nhưng cái chết của tôi sẽ không vô nghĩa. Tôi dùng cái chết của mình để nói lên lý tưởng đấu tranh của mình...

Họ căm thù chúng tôi vì chúng tôi đấu tranh để bảo vệ công lý và lương tri. Vì chúng tôi đấu tranh để bảo vệ cái thiện, và cũng có một phần chúng tôi là chứng nhân là nguyên cáo để vạch trần sự dối trá trước toà án lịch sử.

Đảng CS có toàn quyền thưởng phạt. Luật pháp chính là đảng.Ý của đảng là luật pháp. Người dân VN bị bắt buộc phải đóng vai ông chủ. Đây là một sự đùa cợt độc nhất vô nhị, một sự mỉa mai cay độc mà trong lịch sử 4500 năm chưa bao giờ có.

Gia đình tôi mấy tháng nay không gởi gì cho tôi nên rất thiếu thốn, đây là giai đoạn khó khăn nhất của tôi từ ngày tôi ở tù. Tôi biết trận lũ lụt mùa đông năm 1998 vừa qua cuốn trôi hết, rất may là những người thân của tôi vẫn bình an.

Cho dù cuộc sống trong tù có nghiệt ngã đến mấy, anh em chúng tôi đa phần vẫn giữ được sĩ khí, tùy thời cuộc cũng như bản lĩnh và cá tính của từng người...họ có một cách thể hiện khác nhau.

Đây là một tội ác..nhưng nói đến tội ác làm gì..ở cái chế độ CS này, tôi ác của chúng cao hơn núi. Có thể nói: “Trúc Lam sơn không ghi hết tội -Nước Nam hải không rửa sạch mùi”.

Mấy ngày sau tôi và anh Đăng vẫn đi làm, không khí vẫn căng thẳng, vẫn tiếp tục những buổi làm việc, với anh em, hết người này đến người khác, càng ngày sự việc càng có phần nghiêm trọng.

Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói: “Đừng nghe những gì CS nói, hãy nhìn những gì CS làm”


Chính CSVN đã tạo nên sự khác biệt về thân phận giữa một người VN và một công dân ngoại quốc, người ngoại quốc thì quý trọng, người VN thì hèn mạt và CSVN phải chịu trách nhiệm về việc này. Họ đã làm tổn thương đến lòng tự hào dân tộc, đẩy dân tộc VN xuống hàng man di mọi rợ…

Tôi và các con là nạn nhân của một chế độ bạo ngược hung tàn, là nạn nhân của một tội ác thế kỷ: Chế độ độc tài cộng sản.

Xe đi giữa cánh đồng hun hút gió, những người nông dân trong cái lạnh..thấu xương, áo quần phong phanh mỏng manh. Tôi nhìn thấy sự cơ cực của người dân nơi đây qua đôi chân trần, qua thần hình gầy đét xanh xao.

Ai đã cướp mất của các con tôi những ngày tháng hạnh phúc bình thường đó? Đây là một tội ác trong vô vàn những tội ác mà CS đã gieo rắc trên đất nước tôi nhân danh một chủ nghĩa ưu việt.

Họ chỉ là những con người can đảm, có tấm lòng yêu nước, bất bình trước sự bạo ngược của một chế độ vô thần, cực đoan và ngu dốt đang đưa đất nước tới hố thẳm và họ chống lại bằng tất cả những gì họ có, họ chống lại chế độ cường quyền vì sự thôi thúc của lương tri.


Chúng tôi tiếp tục: ”Nhân quyền! Nhân quyền! Nhân quyền!”, mấy tay công an đứng gác ở chòi cao cũng há hốc mồm nhìn xuống..

Tôi - một người tù chính trị còn rất trẻ và mới toanh, lúc đó tôi mới 35 tuổi, tìm một chỗ khiêm tốn giữa những bậc trưởng thượng.


Tín ôm lá thư vào lòng, khóc nức nở. Anh chạy vào nhà, nằm vật ra trên đống chăn màn. Anh nằm như vậy rất lâu. Đêm xuống tự bao giờ - đêm dày đặc và ngột ngạt. Anh ra vườn men theo lối đi quen thuộc. Anh như Adam cô đơn trong vườn Địa Đàng tan nát.

Có những người lính đào ngũ đi lang thang, quấy nhiễu, họ uống rượu say rồi đánh nhau. Có lẽ vì buồn chán và tuyệt vọng. Họ từ những mặt trận khác đổ về đây, không còn quân kỉ, không còn chỉ huy, họ tự do trong sự tuyệt vọng...

Anh nhắm mắt và hình dung Thương ở bên cạnh, bàn tay thon nhỏ, mùi nước hoa dìu dịu toả từ tóc, từ cổ Thương; những sợi tóc loà xoà sau gáy…. Anh đã từng là người hạnh phúc...

Trong chiến tranh, người Việt Nam đã bị phân hoá, một ranh giới vô hình nhưng lạnh lùng và nghiệt ngã chia cắt họ. Khi dân tộc bị chia cắt bởi những tư tưởng, những chủ thuyết thì dân tộc đó sẽ suy yếu.

Khi con người đối diện với sự sợ hãi tột cùng thì chẳng còn sợ nữa. Những tiếng nổ cứ nối tiếp nhau như không bao giờ dứt, đất rung chuyển, trần hầm rung chuyển. Những tiếng nổ tàn bạo và vô tình.

Những tiếng nổ chát chúa vang động khắp không gian tĩnh mịch. Tín vùng dậy như mọi lần, chính xác và nhanh nhẹn, anh phóng vào hầm. Định thần lại, anh nhận ra tiếng nổ là từ đơn vị pháo binh đặt bên kia sông...

Nhìn về phía tây nơi những dãy núi mờ xa, mấy ngày hôm nay, nếu để tâm lắng nghe, người ta có thế cảm nhận được tiếng ì ầm rất nhỏ và tiếng đất rung chuyển. Trời ở đây rất trong, đứng trên ngọn đồi này có thể nhìn thấy những chiếc máy bay đến rồi đi và những chùm bom nối nhau rơi xuống.

...“biệt ly nhớ nhung từ đây, chiếc lá rơi theo heo mây, người về có hay...”. Tín chết lặng người đi, sao Tường lại chọn bản nhạc này vào lúc này chứ! Bản nhạc - từng từ, từng nốt, làm tan vỡ tâm hồn đang đau đớn; nó xô lên những con sóng ẩn trú nơi sâu thẳm trong tâm hồn, làm quặn đau tâm thức...

No popular authors found.
No popular articles found.