Đỗ Kh.


 Articles by this Author

Nếu bạn nuôi một con chó mà xích nó lại ở một chỗ, để nó thiếu ăn kinh niên và thỉnh thoảng đập cho nó một gậy, không cho nó lại gần bất cứ ai, lại xúi trẻ con ném đá dọa nạt thì thử hỏi con chó này có chế tạo vũ khí nguyên tử để phòng thân hay không?

Ở Bắc Hàn tôi không thấy một ai đi đứng thẳng người và tự nhiên, chỉ có ưỡn ngực như là sắp đánh hoặc là gầm bước muốn lủi cho thật nhanh mà vẫn phải ra dáng khoan thai để cưỡng lại

Kể xấu về Bắc Hàn thì cũng như khen hoa hậu eo thon, khen người mẫu chân dài và khen phò mã tốt áo. Nhưng trước hết, nếu có chuyện phân chia Nam Bắc này thì cũng chỉ tại một cái mắt liếc nghiêng thành...

Nếu Al Gore là người phát minh ra xa lộ thông tin internet thì Kim Chính Nhật phải là người phát minh ra vi tính!

Paul Krugman, GS Đại học Princeton và cây viết bình luận của tờ New York Times là người được Ủy ban Thụy Điển công bố đoạt giải này vào ngày 13.10, tuyên dương các công trình của ông về lý thuyết trao đổi thương mãi, lý thuyết về vị trí và địa lý kinh tế.

Đôi giày của Ferdinand

Phụ nữ Nhật nói riêng, và phụ nữ nói chung, không chơi Golf và không chơi gái, thì đã có cái an ủi là đi sắm giày. Đây chẳng phải nói ngoa, có một bận tôi đang ở trong một cửa hàng department store ở Singapore thì bỗng thấy nhốn nháo...

Dù có quyến luyến nơi này đến đâu thì đến trưa cha con tôi cũng bị đuổi khỏi khách sạn, lý do như đã nói, là chỗ giữ trước chỉ có được mỗi một đêm. Ban ngày thì Miyajima khác hẳn, nhộn nhịp khách đến khách đi...

Bên ngoài, nằm soải người trong bể dưới nửa sương nửa tuyết (trong đó có một phần ba là mưa), đêm mềm như những ngọn bách tùng.

Hòn đảo nổi tiếng nhờ cái cổng Torii sơn son nằm trên biển, là một biểu tượng Phù Tang có lẽ chỉ kém có núi Phú Sĩ. Tôi không cần tả, nếu người đọc nghĩ đến nước Nhật là hình dung ra ngay, kiểu nếu không tháp Eiffel thì cũng Khải hoàn môn

Di động được sử dụng như là máy nhắn tin, xem mạng hay chụp hình, nghe nhạc nhiều hơn là để nói chuyện, ai cũng dán mắt vào hay là đeo phôn, tôi ít thấy ai chỗ đông người mà trổ tài ăn nói lưu loát.

Các phương tiện chuyên chở công cộng ở Nhật đều chật chội và đông khách nhưng ở Nhật không có móc túi, giật giây chuyền mà thông thường chỉ có nạn kề cạ và sờ soạng phụ nữ nào không may nằm trong tầm với kín đáo.

Từ Himeji đến Hiroshima cũng là Shinkansen cao tốc nhưng không giữ chỗ trước nên tôi gặp phải toa giường đứng. Ở Việt Nam có toa giường cứng giường mềm nhưng ở Nhật có toa “giường tựa vách” nghĩa là dồn nhau vào một đầu toa, chỗ lên xuống và phòng vệ sinh mà tìm một chỗ dựa gật gà.

Nói đến chuyện máy móc, tôi không hiểu tại sao ở Mỹ, mua phim trong phòng khách sạn thì chỉ việc dùng điều khiển từ xa của truyền hình. Còn ở Nhật hiện đại, phải ra đầu hành lang, bỏ 1.000 yen vào một cái máy...

Về mặt truyền thống gia đình này, Việt Nam cũng kém Nhật nốt, nếu không nói là xa không kém những mặt khác, chưa thấy những Đỗ Mười Một, Mười Hai, Mười Ba và mới chỉ thấy hai mẹ con một nhà thi nhau dẫn các chương trình vidéo ca nhạc ở hải ngoại.

Tôi đến đây không phải vì cuộc sống by night mà là vì lâu đài cổ duy nhất bằng gỗ còn tồn tại, nghe đâu là xây dựng bằng cách lắp ráp xà ngang vào xà dọc mà không cần dùng đến một cái đinh...

Biết thế nào mà nói, phụ nữ tôi chưa hề thấy người nào, ở đâu, mà lại xấu, chỉ tùy vào thứ ánh sáng rọi. Mười lăm năm trước, nhìn những cô này đi qua, tôi đã có một bài thơ thẩn thứ bỏ thì thương, nay nhân tiện chép vào đây cho kín giấy.

Một trong những tiếc nuối của tôi vào lần trước, là đã không có dịp một đêm cuối tuần đến disco Juliana’s. Thập niên 90 là thời của một fantasy khác, Bodycon, tức Body Complex.

Năm 1970 xe con Toyota ở Mỹ vẫn còn bị coi là đồ mã và lúc bé, tôi vẫn từng được nghe bố mẹ nhắc đến hàng Made in Japan như ngày nay ta dùng từ miệt thị Made in Trường sa (xin lỗi, Made in China).

Cô gái trong tiệm ăn Beirut năm 1979 tôi không biết là ai, số phận ra sao, có bị tổ chức thanh lọc hay là trôi dạt về đâu. Phần anh Chen chơi dao của Malraux, tôi thú thật là La condition humaine (Man’s Fate) tôi không đọc đến hết.


Đi lên đi xuống, tôi nghe mùi donut, một hàng dài kiên nhẫn vài ba mươi người đợi vào được đến KrispyKreme. Xế bên thì tất nhiên là tìm ra được một Starbucks.

Là người Hoa kỳ, tôi buột miệng chửi kẻ thù phương Bắc. Trung Mỹ mà hết chỗ trong khách sạn chỉ tại cái bọn Canada! Đồng tiền nữ hoàng của chúng nó, trước có 0,85 USD giờ đến 1.05 và xó nào có chút nắng là chúng cũng mò đến, Antigua những nhà trọ chủng viện cũ từ thế kỷ 17, 18, những dinh thự, phủ, bộ colonial chúng đều chiếm hết đa phần.

Lịch sử hay quá khứ của con người, tương tự rễ cây. Chúng ta không thể trông mong cây nảy nở nếu ta cắt rễ của nó đi. Y hệt vậy, chúng ta không thể mơ tưởng đến xây dựng một tương lai sáng sủa trong khi bỏ lơ lịch sử của mình. Đại Hàn là quốc gia duy nhất ở Á Châu vén màn che đậy quá khứ nhơ nhuốc của chính mình trước công chúng. Cho dù đau đớn đến đâu, biết rõ sự thật có thể giúp chúng ta dựng nên một xã hội tốt đẹp hơn trong tương lai.

 


Tôi thì không thấy có gì lạ hết, chẳng cần ai đuổi, tôi vẫn lạc như thường và lạc đây là lạc đường hay là đường lạc, lạc phố hay là phố lạc, chứ không phải là lạc bò hay là bò lạc như vị nhạc sĩ đã nói.

 


Tóm tắt lại, ấn tượng thời con nít của tôi về vương quốc Mặt Trời chỉ có vậy, một cái áo vét sáu nút đồng, một ông bác liệt sĩ quốc gia và diễn viên Sương Điền Bảo Chiêu (Chang ti Bo chu, hay còn gọi là Chuan tiêng Pao chao, tức là Yasuaki Kurata).

Paul Krugman là giáo sư môn kinh tế và quốc tế học tại Đại học Princeton và nhà bình luận của tờ New York Times. Ông đoạt John Bates Clark Medal (giải kinh tế học nổi tiếng‎ chỉ sau giải Nobel [1] ) vào năm 1991. The Conscience of a Liberal [2] là tác phẩm mới nhất của Krugman, W.W. Norton xuất bản vào đầu tháng Mười 2007.

Paul Krugman là giáo sư môn kinh tế và quốc tế học tại Đại học Princeton và nhà bình luận của tờ New York Times. Ông đoạt John Bates Clark Medal (giải kinh tế học nổi tiếng‎ chỉ sau giải Nobel [1] ) vào năm 1991. The Conscience of a Liberal [2] là tác phẩm mới nhất của Krugman, W.W. Norton xuất bản vào đầu tháng Mười 2007.

No popular authors found.
No popular articles found.