Khi tôi vừa bước chân về đến nhà, sau một chặng đường dài từ trại giam Nam Hà, công an phường Hoà Hương đã đợi tôi. Họ “mời” tôi vào phường để làm việc. Tôi nói với anh Đại uý Lành, một viên công an phường Hoà Hương:
”Tôi muốn nghỉ ngơi một chút, vừa mới xuống xe sau một chặng đường dài, cả người cảm thấy ê ẩm. Ngày mai tôi sẽ vào”.
Nhưng tên công an này nhận được lệnh bằng mọi giá phải lôi tôi đi cho bằng được. Họ nghĩ rằng tôi đang mỏi mệt vì đường xa, vì bệnh hoạn, vì mất ngủ, tinh thần sẽ căng thẳng, tấn công tôi vào lúc này là thuận tiện nhất. Vì vậy, Đại uý công an Lành vẫn nằng nặc “mời” tôi đi cho bằng được. Hắn ngồi đó như một cục nợ đòi tôi phải trả. Tôi hiểu ý đồ của họ và chấp nhận cuộc chơi “một chọi mười”. Anh công an Lành chở tôi vào đồn công an phường Hoà Hương. Lúc tôi mới vào, ở đó đã có hơn chục viên công an mặc thường phục. Ấy là chưa kể 5-7 viên công an của phường Hoà Hương.
Tôi bước vào phòng..,họ đang chờ tôi. Một người cao lớn, vẻ mặt hách dịch, giọng nói chua ngoa. Hắn liên tục đặt ra những câu hỏi. Tôi yêu cầu cho biết tôi đang làm việc với ai, tên và chức vụ là gì. Bất đắc dĩ họ mới giới thiệu. Người thấp bé, có khuôn mặt to bè là thiếu tá Trần Vị Sỹ -công an tỉnh Quảng Nam và hai nhân viên công an tỉnh Quảng Nam ngồi hai bên.
Người to cao, hách dịch, có giọng chua ngoa là thiếu tá Huỳnh Văn Đống -an ninh thành phố Tam Kỳ và 5 người nữa của cơ quan công an Tam Kỳ....Họ thay phiên nhau quần thảo tôi, với những câu hỏi khiêu khích, có câu xúc phạm vào đời tư. Tôi biết những thông tin về tôi họ được trại giam Nam Hà và bộ Công an cung cấp nên họ phủ đầu để cho tôi suy sụp tinh thần. Cuối cùng, họ yêu cầu tôi viết cam kết tuân thủ pháp luật, nhìn nhận sai lầm trước đây và hứa sẽ sửa chữa những sai lầm đó. Tôi đã bác bỏ thẳng thừng yêu cầu của họ, và khẳng định một lần nữa trong trong bản cam kết:
1/ Tôi không hề vi phạm luật pháp. Tội danh tuyên chống chế độ là áp đặt của cường quyền, vi phạm điều 69 của Hiến pháp Việt Nam, vi phạm Tuyên ngôn Quốc tế nhân quyền, vi phạm Công ước Quốc tế về quyền dân sự và chính trị.
2/ Tôi tôn trọng pháp luật nếu pháp luật đó không đi ngược Hiến pháp và không vi phạm nhân quyền theo tinh thần của Bản Tuyên ngôn Quốc tế nhân quyền và giá trị của Công ước Quốc tế về quyền dân sự và chính trị.
Trước thái độ vững vàng của tôi, họ không giấu được sự căm hận. Những đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào tôi, những móng vuốt xoè ra như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Thiếu tá công an Trần Vị Sỹ nói :
- Chúng tôi sẽ tiêu diệt từng phần, hoặc toàn bộ gia đình anh tùy thuộc vào thái độ của anh.
Tôi biết đây không phải là lời hăm doạ suông. Nếu không làm gì được tôi, họ sẽ nhằm vào các con tôi. Tôi thực sự lo lắng cho an ninh của các con tôi. Nhưng kinh nghiệm cho tôi biết, những ai cúi đầu lặng thinh cũng không được yên thân, có khi phải chết trong tủi nhục.
Khi mọi việc đã xong, họ đưa tôi về. Thiếu tá Huỳnh Văn Đống dẫn theo một phái đoàn công an đi theo về nhà tôi để “thăm “, thực ra là để xem xét đời sống và phương tiện của tôi. Họ làm cho cả khu xóm tôi kinh động. Công an có mặt khắp nơi, họ vào từng nhà những người có mối quan hệ tốt với chính quyền...không biết họ nói với hàng xóm tôi những gì.
Và trong những lần trình diện định kỳ, tôi và họ luôn tranh luận với nhau. Tôi nói với họ về thể chế dân chủ, nó tốt đẹp như thế nào cho mỗi người và cho cả xã hội. Tôi đã đưa ra một so sánh đơn giản và hiển nhiên:
- Các anh cứ làm một so sánh đơn giản thôi. Các nước dân chủ như Hoà Kỳ, Pháp, Anh, Đức, Ý...ở phương Tây có vượt trội hơn Liên Xô và các nước Đông Âu củ không? Còn ở phương Đông, Nhật, Hàn Quốc, Đài Loan có tốt đẹp hơn, giàu mạnh, nhân bản hơn, người dân ở đó có giàu sang và hạnh phúc hơn các nước cộng sản như Việt Nam, Trung cộng, Bắc Hàn không? Như vậy sự lựa chọn một thể chế dân chủ, tự do cho Việt Nam là sự lựa chọn tốt đẹp nhất có phải không?