Tối thứ Bảy 14 tây tháng 3, 2009, chưa quá 7 giờ tối, tại tiệm ăn Nhà Tôi ở San José, khoảng hơn 100 khán thính giả mộ điệu đã chiếm hết chỗ của nhà hàng này, và trong vòng bốn tiếng đồng hồ, họ đã có dịp thỏa chí bình sinh tìm về đường xưa lối cũ để đến với một ca sĩ mà họ hằng yêu thích từ lâu, một nghệ sĩ sống xa cách họ nửa vòng trái đất, mà thi thoảng mới lưu bước sang Mỹ trình diễn. Tối nay, họ cũng như tôi đã có dịp thưởng thức một đêm văn nghệ thật ấm cúng, thú vị và hấp dẫn, thỏa lòng nhung nhớ một con người và một thời kỷ niệm vàng son nơi quê hương.

Động cơ của sự tìm đến mối chùng tơ lòng này: sự hiện diện của nam ca sĩ kỳ cựu Anh Khoa, một nghệ sĩ đã gắn liền cuộc đời cũng như một thời vang bóng của mình với thập niên 60 và 70 của Sài Gòn và miền Nam trước '75. Sau nhiều năm lập gia đình, sống một cuộc sống cô lập ở Budapest, Anh Khoa hiếm có cơ hội trở lại với sân khấu hải ngoại cùng khán giả yêu chuộng anh ở Cali. Đây là một điều đáng tiếc cho khách văn nghệ và chính anh, một người yêu nhạc, yêu văn nghệ và nghề hát, yêu trình diễn trước khán giả thân yêu của mình tuy phải sống tận một khung trời Đông Âu xa diệu vợi.
 
Ca sĩ Anh Khoa. Ảnh: NKTA
 
Các cô đang thả hồn theo tiếng hát Anh Khoa. Ảnh: NKTA

Nếu không xa mặt cách lòng, và mong tìm về cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, những người ái mộ Anh Khoa nhiều lúc phải chờ những cơ hội hiếm quý như khi anh có dịp dàn xếp trong cuộc sống để trở lại từ phương trời xa cách với khách sành điệu như một giấc mơ năm cũ, đã trở thành hiện thực như tối vừa qua ở thành phố San José. 

May cho hội 5 người chúng tôi đã gọi giữ chỗ trước, nên khi đến nơi đã được ngồi chung một bàn với sáu người khách khác, sát bục sân khấu. Tôi liếc mặt đồng hồ, chưa đầy 8 giờ, nhìn chung quanh khách đã ngồi đầy ắp phòng ăn. Phần lớn khán thính giả cũng là khách hàng quen thuộc của nhà hàng do chị Bùi Trường và anh Billy Trung làm chủ và quản lý. Mọi người có vẻ mong đợi sự ra mắt của ca sĩ chính. Sau một hồi ban nhạc - gồm có các nhạc sĩ như anh Trọng Khôi: saxophone; anh Việt: lead guitar, cháu ruột của ca sĩ Anh Khoa, sang Mỹ chỉ mới một tuần; anh Khanh: trống;  Huân: keyboard - lên dạo các bài quen thuộc thì anh Phạm Hưng đã hát mở màn và giới thiệu ca sĩ Anh Khoa.

Anh Khoa với dáng dấp thư sinh, thanh tú trong bộ complet nhung đen sọc (pinstripe) và cà vát màu rượu chát bước lên sân khấu giữa tiếng vỗ tay vang dội của khách, cảm ơn tấm thịnh tình của khán thính giả. Mấy cô ngồi cùng bàn tỏ vẻ ngạc nhiên với nét trẻ trung như trai 30-40 của Anh Khoa, khi nghe hỏi anh bao nhiêu tuổi tôi cũng chịu thua, thực sự không biết, anh Liêm chiết tính rồi cho biết Anh Khoa đã hát từ 40 năm nay. Các bạn đoán thử? Đối với tôi chuyện tuổi tác không thành vấn đề, nhất là khi ca sĩ vẫn giữ được nét trẻ trung (nhất là nếu họ là đàn ông!) và hát hay của mình.
 
Ban nhạc: Trọng Khôi (Saxo), Việt (Lead Guitar), Khanh (Trống), Huân (Keyboard).
Ảnh: NKTA

 
Khách đang mê say vân vũ. Ảnh: NKTA

Anh mở đầu với bài Khúc Thụy Du của Anh Bằng (Thụy Du cùng tên với CD mà Anh Khoa đã phát hành năm 2005) Và Bài Không Tên Cuối Cùng của Vũ Thành An, giọng hát anh trầm buồn, pha lẫn một âm hưởng ray rứt, đam mê, quyện với tiếng kèn saxo uốn éo, quằn quại của Trọng Khôi thấm sâu vào lòng người, gợi nhớ một thời đã qua. Âm chất của tiếng hát Anh Khoa đượm ít nhiều thanh âm của giọng mũi, rất quyến rũ, làm nhập tâm người nghe. Sau đó giọng anh tươi vui, mơ mộng hơn với bài Bây Giờ Tháng Mấy.

Điều tôi thích nhất có lẽ là tài nghệ đa năng và đa dạng của anh, một nhạc sĩ tình tứ và thuần túy với các bản tân nhạc Việt-Nam, nhưng không kém phần điêu luyện với những bài hát ngoại quốc. Không kể những liên khúc, mà anh hát liền tù tì từ bài này sang bài khác không ngắt đoạn vì anh quá thuần thục. Anh Khoa có thể hát chuyển tiếp từ một bài tình ca buồn qua một bài rậm rật và nhịp nhàng, thí dụ như bài Something của George Harrison mà không trật một nhịp: "Something in the way she moves, attracts me like no other lover, something in the way she woes me... rồi tiếng guitar solo vang lên: tắng-tăng-tằng, từng nốt nhạc đậm nét và rõ ràng tiếp theo đó...đưa thính giả vào con đường xưa ta đi vào một Memory Lane đầy lưu luyến, trở về với thời 60's của Tứ quái The Beatles.