Hồi năm 1993-94, lúc tôi còn ở trong trại tù Z30 D tại Hàm Tân, Phan Thiết, thì được nghe anh Châu Sơn Nguyễn Văn Thuận, cũng là bạn tù chính trị trong vụ án chung với Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, kể một câu chuyện như sau về một vị tu sĩ Phật giáo ở bên nước Nhật ngày xưa. Tại một ngôi chuà ở làng quê, một hôm có cô gái đem một em bé mới sinh đến, và khóc lóc, la lối bù lu bù loa với các vị sư tại chùa rằng: Đứa bé này chính là con cuả một nhà sư trẻ tuổi, đẹp trai tên là Ân này, mà hiện vẫn ở trong chuà đấy! Rồi cô ta để lại đưá bé ở lại chùa, nói rằng: “Tôi để cho bố nó phải nuôi nấng người con cuả mình”. Và cô ra về, mất dạng luôn, không ai còn thấy mặt mũi cô ấy nữa.
Tất cả tăng chúng và phật tử trong chùa đều chưng hửng, sửng sốt, chẳng một ai còn biết ăn nói ra sao nữa. Sau đó vị sư trưởng mới cho gọi sư Ân lên, và nói lại sự việc vừa xảy ra cho nhà chùa. Rồi sư cụ mới tra hỏi sư Ân về đầu đuôi sự việc. Đáp lại, sư Ân chỉ nói có mỗi một câu gọn lỏn: ”Thế a!” Kết cục là vị sư trẻ tuổi này phải nhận việc nuôi nấng chăm sóc cho đứa bé, trước sự lạnh nhạt khinh miệt của các phật tử và các tu sĩ ở chùa.
Năm tháng trôi qua, đứa bé lớn dần và đã rời khỏi chùa lúc trưởng thành. Rồi bỗng một ngày người mẹ năm xưa của đứa bé bỗng lại xuất hiện. Lúc này chị đã lớn tuổi, chững chạc lắm rồi. Chị phân bua với các vị sư trong chùa là: Chị rất hối hận là năm xưa đã “đổ oan cho sư Ân”. Thực ra người bố của đứa nhỏ là người khác. Nhưng vì anh ấy lại bỏ đi mất tiêu, nên chị ta bí quá, nên đành phải đổ vấy cho sư Ân. Đến nay, thì chị thấy lương tâm bị cắn rứt quá, và rất ân hận về cái chuyện đã gây ra sự oan ức tày trời như vậy. Và chị xin cải chính về vịệc này. Sự việc được nói lại cho sư Ân nay đã lớn tuổi và trở thành một nhà sư đáng kính. Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, nhà sư cũng y hệt như hồi trước, lại chỉ thốt ra 2 tiếng “Thế a!”.
Và kể từ đó, sư Ân được người đời tặng cho cái biệt hiệu là “Hòa Thượng Thế A”. Câu chuyện này cũng na ná như chuyện “Oan Thị Kính” của Việt nam vậy. Nàng Thị Kính cầm con dao để cắt sợi râu trên mặt người chồng, lúc ông đang ngủ, thì bị bà mẹ chồng nghi là dung dao nhằm giết chồng. Nên nàng đã phải cải trang là người nam và đi tu ở chùa. Rồi nàng cũng bị một người con gái tên là Thị Màu quyến rũ, vì cô ta mê sắc đẹp của người tu sĩ trẻ. Nhưng cô lại bị cự tuyệt, nên khi có con, thì lại đổ oan cho tu sĩ hầu báo thù cho sự cự tuyệt này. Và kết cục, vị tu sĩ trẻ đành phải nhận nuôi đứa trẻ, mà không hề bao giờ minh oan cho mình. Mãi đến khi vị tu sĩ này chết đi, thì người ta mới khám phá ra đó là một phụ nữ giả làm người nam để đi tu, nương náu nơi cửa thiền. Vì thế mà nhân gian mới có chuyện “Oan Thị Kính”.
Bài viết này có tiêu đề “Con phải ráng tập để mà biết thua người ta“, đã được chuẩn bị từ lâu, khi tác giả được người bà con tặng cho một bức thư họa từ ở trong nước mang qua, mà có nhan đề là chữ “Nhẫn” với câu thơ như sau :
“Nhẫn một chút, sóng yên gió lặng
Lùi một bước, biển rộng trời cao.”
Đối với một người đã bước vào cái tuổi ”thất thập cổ lai hi” như tôi bây giờ, thì câu thơ này thật là tâm đắc. Và tôi đã treo bức thư hoạ này trên bức vách trong phòng làm việc ở nhà mình. Đến nay, thì các con cuả tôi đã trưởng thành với tuổi 30-40, đủ chín chắn khôn ngoan cả rồi. Và nhiều người cháu là con cuả mấy anh chị lớn cuả tôi, thì cũng đã vào tuổi 50-60 nữa. Và bài này, tôi có ý viết dành riêng cho lớp con và cháu đó, cũng như cho con cháu cuả một số bạn thân thiết cuả tôi nữa. Vì thế tôi rất thoải mái, chân tình bộc lộ suy nghĩ và tình cảm cuả bản thân mình, trong bầu không khí thân mật ấm cúng cuả nội bộ gia đình. Mà khỏi cần phải “rào trước đón sau” gì cả.
Kinh nghiệm cho ta thấy là ngay trong nội bộ cuả mỗi gia đình, thì thường các vụ sứt mẻ đổ vỡ đều bắt nguồn từ sự “háo thắng, nóng nảy” cuả anh chị em mà phát sinh ra cả. Người này thì đố kỵ, tỵ hiềm hay mặc cảm trước sự thành đạt vẻ vang cuả người kia. Cụ thể như hai chị em mà thấy con cái cuả người kia đậu đạt thành công, thì thay vì vui mừng cho đứa cháu cuả mình, thì lại đâm ra ghen tức vô lối mà xa cách, lạnh nhạt với chính người ruột thịt cuả mình. Xét cho kỹ, thì đó cũng đều do cái tính vị kỷ, cái bệnh kiêu căng hợm hĩnh, quá coi trọng cái “bản ngã” cuả mình mà đâm ra vừa “tự tôn”, vừa "tự ti” ngay cả đối với anh chị em trong gia đình mình. Cần phải ghi lại cái tinh thần truyền thống cố hữu mà vốn là rường cột để giữ vững một gia tộc gắn bó keo sơn bền chặt lâu đời với nhau, đó chính là do niềm tự hào, mảnh đất chung cuả mọi thành viên trong tập thể dòng tộc (pride and common ground of the collectivity). Như lời phát biểu cuả văn hào Antoine de Saint-Exupery người nước Pháp: “Yêu nhau là cùng với nhau nhìn chung về một hướng”. Và trong nội bộ một gia đình, thì cái hướng nhằm đó chính là để xây dựng tương lai tươi sáng cho lớp con, lớp cháu. Và muốn được như vậy, thì mỗi thành viên trong gia đình phải biết nhường nhịn lẫn nhau, phải biết “chịu thua người anh, người chị em cuả mình” đi, cốt yếu để mà giữ được cái sự hoà khí thuận thảo, ấm cúng trong nhà với nhau.