[Tiếp theo kỳ 9]

Tôi gặp một người bác sĩ làm việc ở đây, anh ta người thấp đậm, nước da trắng, hiền lành. Sau khi vạch mắt tôi để nhìn (vì ở đây không có thiết bị soi đáy mắt cũng chẳng có thiết bị gì cả) vị Bs kia kết luận mắt tôi không bị gì cả, vẫn tốt. Mắt bị đau và thị lực giảm vì va chạm mạnh nhưng không bị tổn thương.

Tôi không biết ông ta nói có đúng không? Hay nói theo chỉ thị của cấp trên nhưng nhìn khuôn mặt nhân hậu của anh ta tôi tin anh ta nói thật và tôi yên tâm được một chút, rất may mắt tôi không có vẫn đề gì.

Khi anh Đăng từ bệnh xá nông trường về kể cho mọi người biết về tình trạng sức khoẻ của anh Long, ai cũng buồn vì họ biết rằng sẽ mất đi một người bạn, một chiến hữu đã từng chia xẻ những tháng ngày gian nguy (kể từ đó chúng tôi chẳng có tin tức gì về anh Long nữa.). Chúng tôi có kiến nghị lên BGT xin cho anh Long được chữa ở một bệnh viện tốt hơn, đầy đủ phương tiện và bác sĩ chuyên khoa, chứ ở cái bệnh xá đó thì làm sao chữa trị được. Họ trả lời để xin ý kiến cấp trên.

Mấy tháng sau đó chúng tôi mới biết là anh Long đã từ trần vào lúc 22 giờ ngày mồng 1 tháng tư âm lịch năm1997, sau ngày anh Đăng ra thăm mấy hôm.

Như vậy là chế độ CSVN đã thành công mỹ mãn trong việc loại trừ anh Nguyễn Kim Long -một tù nhân chính trị kiên cường.

Chúng tôi biết mình như cái gai trong mắt của Đảng CS và họ cố làm mọi cách để triệt hạ, loại trừ chúng tôi, những anh em nào vẫn giữa lập trường, vẫn đứng ngay thẳng hiên ngang trong nhà tù như tôi, anh Đăng, anh Thành, anh Phương, anh Chinh, anh Long đều là mục tiêu ưu tiên để tiêu diệt. Những anh em hải ngoại thì được ưu tiên hơn một chút chứ không hoàn toàn”bất khả xâm phạm”

Mùa Đông năm 1997, tôi bị ốm mấy hôm liền không ăn uống gì được. Phía bên phải của bụng dưới đau dữ dội, đau từng cơn quặng cả người. Tôi xuống bệnh xá để khám, họ không nói gì, chỉ tiêm thuốc giảm đau rồi cho tôi về, cứ như vậy mấy ngày trời, tôi bị cơn đau hành hạ, mấy ngày sau đó không đi được nữa, anh em phải cõng tôi xuống trạm xá nhưng cán bộ Vỹ (lúc đó là Thượng uý trực trại đã nhiều lần xung đột với tôi vì thái độ nghiệt ngã và hống hách của y) trực tiếp chỉ đạo việc điều trị cho tôi. Gọi là “điều trị”, thực ra họ chỉ tiêm thuốc giảm đau rồi để tôi nằm đó. Rất may cho tôi là có một người tôi xin được giấu tên vì an ninh của anh ta báo cho tôi biết là  y sĩ phụ trách trạm xá là Doãn Hồng Phong  bảo rằng tôi bị viêm đường tiết niệu.

Tôi hỏi anh ta viêm đường tiết niệu thì dùng thuốc gì..anh ta bảo dùng Peniciline hoặc Amociline. Tôi về nói với anh em như vậy và đi hỏi  anh em ai có thuốc đó không. Rất may Phạm Văn Thành có..hộp Amox của Pháp. Anh Thành đưa cho tôi mấy hộp. Tôi uống mỗi ngày 4 viên chia làm hai lần, thêm mấy chục viên Peniciline tôi mua của một người thường phạm giúp việc tại trạm xá của trại.

Một ngày sau cơn đau dứt hẳn, một hôm tôi đi tiểu thấy đau buốt, một mảnh sạn rơi ra cùng với một ít máu..vậy là hết hẳn.

Nhưng hoạ vô đơn chí, những căn bệnh như từ trên trời rơi xuống. Tôi bị thừa axit , ăn vào là đau bụng dữ dội, sau đó buồn nôn, thức ăn vẫn còn nguyên, tôi ói ra rau thịt cá, mặc dầu ăn rất ít nhưng từ sáng đến khuya vẫn không tiêu được. Anh Đăng có dự trữ mấy hộp thuốc đau bao tử, cả thuốc viên và thuốc dạng sữa..anh đưa cả cho tôi, toàn là thuốc Canada tôi uống vào vẫn không có tác dụng gì..vẫn đau và không ăn được.

Tôi uống sữa thì thấy khoẻ, anh Phan Văn Lợi mang cho tôi mấy muỗng thuốc của anh, thuốc trị dạ dày của Thanh Hoá, hình như là Binamon gì đó, một thứ thuốc gia truyền, hôi và mặn kinh khủng nhưng thật may, tôi uống vào mấy muỗng là hết ngay. Tôi ăn uống trở lại bình thường nhưng ông trời không thương tôi, chắc là cái nghiệp của tôi đến hồi phải trả. Một buổi chiều khi đi dạo ngoài sân, tôi cảm thấy choáng như bị sụt xuống, người mất thăng bằng, tôi đi vào nằm và có cảm giác như bị cảm cúm.