Hồi ức về nhà tù cộng sản Việt Nam [9]
- Tác Giả Huỳnh Ngọc Tuấn
- Đăng ngày 27.02.09
- Bút Ký
Huỳnh Ngọc Tuấn
[Tiếp theo kỳ 8]
Mấy ngày sau tôi và anh Đăng vẫn đi làm, không khí vẫn căng thẳng, vẫn tiếp tục những buổi làm việc, với anh em, hết người này đến người khác, càng ngày sự việc càng có phần nghiêm trọng. Chúng tôi chuẩn bị để đi cùm, anh em thu dọn đồ đạt cho gọn gàng, tất cả đã sẵn sàng
Hôm đó tôi đau răng quá không đi làm được.Tôi đi bệnh xá
Tay cán bộ hỏi tôi:
- Đau răng thì có gì phải xin nghỉ.
Tôi chuẩn bị tinh thần để đi kỷ luật nên nói với Doãn Hồng Phong.
- Tôi đau răng quá không chịu được, cán bộ cho nghỉ thì tốt, không cho tôi vẫn nghỉ
Hắn nhìn tôi hằn học
- Thế sao anh không nghỉ đi mà đến đây làm gì?
- Tôi làm theo nội quy trước
Cuối cùng hắn vẫn cho tôi nghỉ
Về buồng giam tôi uống thuốc của Bs Nguyễn Kim Long đưa cho, dùng bông xoáy vào chỗ răng hỏng, cho thuốc vào và đi nằm.
30 phút sau tôi nghe tiếng xôn xao ngoài cổng khu, tôi ngồi dậy (cái răng sâu vẫn nhức dữ dội).T-một người tù thường phạm buôn lậu quê Hải Phòng hớt hải chạy vào cho tôi hay.
- Anh Tuấn..Anh Đăng đâm vào bụng, người ta khiêng ảnh vào trạm xá rồi.
Tôi hoảng hồn tim đập thình thịch, cơn đau biến mất, tôi chạy tới chạy lui, cửa khu đã đóng, không đi đâu được. Tôi chạy đi tìm Tr (cũng là một thường phạm, hằng ngày anh Đăng vẫn hay cho tiền nó để nhờ nó một số việc) Tr đang nấu cơm cho đội ở dưới bếp. Tôi bảo nó
- Em xuống trạm xá coi anh Đăng có sao không, để anh coi bếp cho.
Nhìn tôi mặt nó dài ra trông thảm hại
- Em cũng đang lo cho ảnh đây, nhưng cổng đang đóng trèo ra lỡ chúng nó bắt được thì chết em. Anh nhờ thằng L thử coi.
Tôi chạy đi tìm L, nhưng không thấy nó đâu hết, thôi…như vậy là nó đi thăm mấy bà chị nuôi của nó bên khu nữ. Hy vọng là nó nghe được việc này.
Rất lâu lắm L mới về, Tôi hỏi nó có tin gì về anh Đăng không
Nó lắc đầu.
- Em cũng vừa mới hay thôi, em cũng mới xuống trạm xá, cửa trạm xá đóng không ai được vào…em có hỏi thằng bạn, nhưng nó nói với em, cán bộ bảo tau không được nói gì, mày bé bé cái mồm đi nhé, đừng có dây vào việc này.
Đến trưa cả đội về, tôi hỏi anh Dương Văn Sỹ, một người trầm lặng, kiên nghị và rất nhân hậu..anh với tôi rất thân tình.
- Tình hình anh Đăng thế nào?
Anh Sỹ và những anh em khác hơi bất ngờ nhưng có vẻ bình tĩnh. Anh Sỹ bảo tôi
- Máu ra không nhiều lắm, không biết vết thương có sâu không, chỉ sợ chạm ruột ở bên trong gây xuất huyết thì mệt. Anh Đăng chơi bạo quá.
Anh Sỹ cười nhưng có vẻ lo lắng
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
-
Hồi ức về nhà tù cộng sản Việt Nam [9]

