[Tiếp theo phần 6]

Ba ngày Tết qua nhanh, những người thợ hồ đã đi làm trở lại, buồng bên cạnh sắp hoàn tất, những cánh cửa được lắp vào và một ngày thật bất ngờ, khi cánh cửa sắt của khu mở ra và mấy anh em chúng tôi gọi là nhóm “Thập toàn” xuất hiện với đồ đạt khệ nệ trên tay. Chúng tôi vui mừng như được đoàn tụ với người thân. Ba người được anh em chào đón nồng nhiệt nhất tất nhiên là Phạm văn Thành-Nguyễn ngọc Đăng và Phạm anh Dũng, trong anh em họ là những người hùng, nhất là Phạm Văn Thành được anh em yêu quý nhất. Họ dành cho Thành tình cảm đặc biệt vì Thành là người năng nổ nhất- gần gũi với anh em nhất, chia sẽ với anh em nhiều nhất cả về vật chất lẫn tinh thần. Tôi chưa thấy một người nào đối xữ với anh em tốt như anh Thành.

Tôi vào Xuân Phước cuối năm 1993, anh Trần Tư và Gs Đoàn Viết Hoạt bị chuyển đi Bắc mấy tháng sau đó, tôi chưa có dịp nói chuyện và làm quen với anh Trần Tư, nhưng qua anh em tôi được biết anh Trần Tư là người hào phóng, chia xẻ với anh em rất nhiều.

Những ngày sống ở Thanh Hoá, Thành đã chia xẻ tất cả những gì mình có, từ thuốc men, tiền bạc quà cáp, phải nói Thành là một người luôn ở bên cạnh mọi người lúc khó khăn.

Một thời gian sau đó, cuộc sống của chúng tôi có sự điều chỉnh, vì trại có nới bớt sự hạn chế áp đặt bấy lâu lên chúng tôi, có lẽ vì sự quan tâm của những đoàn Đại sứ Pháp,Mý,Canada.

Tôi và anh Nguyễn Ngọc Đăng nói chuyện với nhau nhiều hơn, anh Đăng hơn tôi một tuổi, có nhiều điểm chúng tôi giống nhau, cái giống nhau nhiều nhất là sự thoải mái trong giao tiếp.

Anh Đăng là một con người cởi mở, nói năng bộc trực đôi lúc thiếu tính ngoại giao nên làm mất lòng nhiều người.

Anh không kiêng nể ai, bất bình là nói bất chấp hậu quả, có lần trong cuộc tranh luận về những quyền Tự do Dân chủ với một số cán bộ của trại Thanh Hoá, anh đã so sánh Việt Nam với Canada, anh nói, ở Canada, chính phủ phải có trách nhiệm lo cho dân, phục vụ dân, luôn phải lắng nghe ý kiến của dân qua những cuộc thăm dò ý kiến hoặc trưng cầu dân ý..Chính phủ hiểu người dân muốn gì nghĩ gì, sau đó họ sẽ đưa ra những quyết định hợp lòng dân, không phải như ở VN, Đảng CS quyết định tất.

Mấy tay cán bộ trả lời anh: Vì Đảng chúng tôi là Đảng lãnh đạo.

Anh Đăng hỏi: Nhưng ai quyết định cho Đảng CS lãnh đạo.

Mấy cán bộ trả lời: Dân.

Anh Đăng hỏi: Dân nào, phải có bầu cử Tự do chứ, phải có sự giám sát của quốc tế và có sự chạy đua giữa các đảng phải với nhau để người dân chọn lựa chứ, còn ở đây các ông một mình một chiếu, vừa đá bóng vừa thổi còi, người dân không có quyền lựa chọn nào cả. Không bầu cử cho các ông thì bầu cho ai. Có ai tranh cử đâu ?.

Cán bộ: -Mỗi nước mỗi khác, ở Việt nam chúng tôi có luật pháp của Việt nam, không sao chép khuôn mẫu luật pháp nước khác.

Anh Đăng: Đó là khuôn mẫu và giá trị chung của loài người tiến bộ văn minh. Đảng CS các ông và các chế độ độc tài khác chỉ là thiểu số. Cán bộ và ai cũng biết chế độ độc tài nào cũng nghèo đói lạc hậu cả, ai cũng muốn có dân chủ và sự giàu có, người dân VN cũng vậy nếu họ được tự do lựa chọn…

Một tay cán bộ không kìm được sự tức giận, hắn hỏi xách mé:

- Anh Đăng án mấy năm?

Anh Đăng nhìn với một chút ngạc nhiên nhưng cũng trả lời:

- 20 năm.

- Anh ở hết 20 năm rồi về Canada đã nói chuyện dân chủ.

Câu nói này làm anh nỗi xung..và  không kiềm chế được

- Nói với các người, nói với đầu gối còn hơn.

Anh bỏ đi, mọi người ai cũng sững sốt và lo lắng. Mấy tay cán bộ đứng đờ người ra.