2. Mô hình tổ chức công đoàn hiện nay là công đoàn nhà nước, chủ yếu là để quản lý công nhân-lao động. Chủ trương của Công Đoàn Việt Nam là tăng cường xây dựng công đoàn cấp Huyện. Tăng cường vai trò Công Đoàn cấp Huyện chính là để tăng cường vai trò từng cấp ủy đảng để lãnh đạo công đoàn, quản lý công nhân. Lợi ích, sức mạnh của công đoàn là ở ngành nghề và mô hình cần phải tổ chức để phát huy sức mạnh của người công nhân lao động chính là mô hình công đoàn ngành (nghiệp đoàn) nhưng lãnh đạo Công Đoàn Việt Nam cố tình xem nhẹ, và có những lãnh đạo của Tổng Liên Đoàn Lao Đông Việt Nam hô hào cần phải xóa bỏ mô hình tổ chức công đoàn Ngành(!). Những quan điểm ấy có phải vì tổ chức công đoàn và người lao động hay là một ý đồ chính trị, vì một lợi ích nào khác?!
Đảng, Nhà nước, công đoàn Việt Nam vừa muốn tổ chức công đoàn mạnh nhưng lại sợ sức mạnh của tổ chức công đoàn. Biết rằng hệ thống tổ chức công đoàn cần phải tổ chức theo mô hình ngành nghề; công đoàn phải là tổ chức độc lập thuộc xã hội dân sự chứ không phải là tổ chức trong hệ thống tổ chức chính trị - xã hội nhà nước như hiện nay. Nếu tổ chức công đoàn theo mô hình công đoàn ngành nghề (nghiệp đoàn) thì vai trò của cấp ủy đảng sẽ mờ nhạt và không còn; quy mô và tính chất tổ chức, hoạt động phạm vi cả nước chứ không phải chỉ thu hẹp trong phạm vị cơ sở doanh nghiệp, nhất là trong tổ chức lãnh đạo đình công… công đoàn ngành, cấp trên cơ sở doanh nghiệp là người lãnh đạo đình công chứ không phải là công đoàn cơ sở. Muốn vậy, Bộ luật lao động phải sửa đổi - đình công không thể trong phạm vi doanh nghiệp và cũng không thể có những doanh nghiệp không được phép đình công. Công đoàn là tổ chức đại diện; hệ thống tổ chức công đoàn là hệ thống đại diện và thỏa ước tập thể ngành phải có giá trị thực tế trong toàn ngành, trong đó có cả quyền lãnh đạo đình công trong phạm vị toàn ngành.…
Mô hình công đoàn Huyện chỉ là mô hình áp đặt, triệt tiêu sức mạnh công đoàn, mục đích là chia cắt lực lượng công nhân trong từng phạm vi doanh nghiệp; quản lý theo từng địa bàn; tăng cường hệ thống chính trị - xã hội (chuyên chính) theo từng địa bàn để dễ dập tắt “đám cháy” trong công nhân. Bởi vậy, Bộ luật lao động mới quy định - đình công chỉ trong phạm vi doanh nghiệp; Công đoàn, cơ quan lao động, công an, nhà nước, đoàn thanh niên CS…là người “phòng” và “chống cháy”; “cháy” nơi nào “dập tắt” nơi ấy…Bởi vậy, Tổng Liên Đoàn Lao Đông Việt Nam đã chia cắt công đoàn giáo dục - từ trường cấp 2 trở xuống về cho Liên Đoàn Lao Động huyện; Khối cán bộ công chức Huyện, kể cả xã, phuờng không nằm trong hệ thống Công đoàn viên chức VN; các doanh nghiệp nhỏ và vừa trên địa bàn giao cho công đoàn Huyện quản lý…. Nếu người lao động, doanh nghiệp ngành nghề nào tổ chức theo ngành nghề ấy, công đoàn Huyện sẽ không thể tồn tại… Bản thân cán bộ, công đoàn cấp Huyện không đủ khả năng, trình độ, năng lực để “đại diện”, đáp ứng các yêu cầu của công nhân lao động trong giải quyết các tranh chấp lao động; là cán bộ của cấp ủy đảng cử, nếu có, chỉ có thể “quản lý công nhân” theo sự lãnh đạo của từng cấp uy đảng và quyền của công nhân lao động chỉ trong phạm vị cơ sở theo quy chế thực hiện dân chủ cơ sở. Đình công, đối với công nhân lao động là vũ khí, là biện pháp cuối cùng của người lao động để tự bảo vệ mình nhưng với đảng, nhà nước, công đoàn thì đó là những đám cháy cần phải dập tắt bằng những hình thức xoa dịu, hợp pháp hóa để giữ “ổn định chính trị” của sự lãnh đạo, độc quyền cai trị của đảng…
Cho nên, vấn đề là, công đoàn cần phải được tổ chức theo mô hình công đoàn ngành nghề (nghiệp đoàn) mới phù hợp quyền, lợi ích người lao động, phát huy sức mạnh tập thể ngành nghề của người lao động. Người lao động phải là chủ thể, là gốc của tổ chức và từ đó mới có quan điểm đúng để sửa đổi luật pháp - Luật lao động, công đoàn; xây dựng và thực hiện cơ chế ba bên; đảm bảo thực hiện đầy đủ vị trí, vai trò của tổ chức công đoàn độc lập trong tổ chức, hoạt động và các quyền lãnh đạo đình công của công đoàn trong tất cả các ngành nghề, trong phạm vi cả nước, không có vùng cấm, và không chỉ trong phạm vi doanh nghiệp…
III. Cơ chế “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” là cơ chế triệt tiêu sức mạnh, quyền dân chủ của nhân dân, công nhân lao động. Cơ chế ấy chì là cơ chế áp đặt, chuyên chế, quản lý nhân dân lao động trong một hệ thống nhà nước chuyên chính, tước đoạt quyền dân chủ của nhân dân chứ không phải là cơ chế dân chủ, phát huy quyền dân chủ của nhân dân và người lao động. Khi chủ thể tổ chức công đoàn thay đổi; Công nhân lao động là chủ thể; Công đoàn là tổ chức độc lập của công nhân lao động; Cán bộ công đoàn không phải là cán bộ công chức nhà nước mà là người đại diện của tập thể công nhân; Công đoàn tổ chức theo mô hình công đoàn ngành nghề, là tổ chức hoạt động độc lập thuộc xã hội dân sự chứ không phải là nhà nước đoàn thể… lúc đó công đoàn mới có sức mạnh từ người lao động; công đoàn mới là tổ chức của người lao động; công đoàn mới có khả năng lãnh đạo đình công; Công nhân lao động mới tin tưởng cán bộ và tổ chức công đoàn, lúc đó công đoàn mới có sức mạnh từ người lao động, mới có “thực lực” của mình và người lao động mới là người bảo vệ cán bộ công đoàn hiệu quả nhất …Nếu tổ chức công đoàn như hiện nay, với mong muốn “tự thân Công Đoàn CS, mỗi Cán bộ Công Đoàn phải tạo được cho mình thực lực hoặc ít nhất là những khả năng thực tế để có thể "độc lập" trong đại diện, bảo vệ quyền lợi tập thể Người Lao Động”, dù chỉ là “có thể độc lập” thôi cũng… chỉ là không tưởng!
© 2009 Đàn Chim Việt