Cuộc chiến "lâu dài và gian khổ” này chỉ kết thúc vào năm 1992 sau khi Liên Xô - chỗ dựa vật chất và tinh thần của Việt Nam tan rã, Việt Nam rút quân ra khỏi Campuchia.
Quan hệ Việt - Trung sang trang sử mới hay nói theo “ngôn ngữ ngoại giao hiện đại” hiện nay là "lên tầm cao mới”!
Ba mươi năm đã trôi qua.
Khác với sự rùm beng trong những dịp kỉ niệm ngày thành lập đảng, thành lập quân đội, ngày 30/4 thống nhất đất nước…hay gần đây nhất là ngày dịp 30 năm giải phóng Campuchia, báo chí, truyền thông Việt Nam không một lời nhắc đến cuộc chiến này.
Họ quên, lú, ngọng, câm như hến cả một lượt?
Không. Chắc chắn các nhà báo dù là bồi bút đi nữa cũng không đến nỗi lú ruột, lú gan như vậy. Chắc 700 tờ báo lề phải này đã nhận được lệnh phải im miệng lại.
Vì lí do gì đảng cho cả một giai đoạn lịch sử của dân tộc vào sọt rác như vậy ư? Vì lí do gì toàn dân phải im lặng trước một sự kiện lịch sử lớn như vậy? Không lẽ vong linh của cả trăm ngàn binh lính và dân thường Việt Nam không đáng được thắp một nén nhang?
Phải chăng đảng lo ngại vì mối quan hệ Việt - Trung đang thời kì mặn nồng? Không hẳn vậy. Bao nước trên thế giới họ vẫn nhắc lại lịch sử dù quan hệ đang tốt đẹp cỡ nào đi nữa. Đức, Nga, Ba Lan, Pháp, Mỹ…họ vẫn kỉ niệm chiến thắng Phát xít Đức. Nhật - Mỹ vẫn "ôn bài” về những xung đột cũ mà có ai phật ý đâu? Ngay cả khi Việt Nam và Mỹ quan hệ tốt đẹp rồi, Việt Nam vẫn kỉ niệm rầm rộ chiến thắng 30/4, vẫn chiếu lại các phim tư liệu lịch sử, tổ chức các triển lãm ảnh…kia mà. Việc Việt Nam tự hào vì "đánh bại thực dân Pháp, đế quốc Mỹ” đâu có ảnh hưởng gì tới quan hệ bang giao với các nước đó đâu.
Vậy tại sao kỳ này đảng lại im re?
Chỉ có một lý do. Đảng không muốn khơi dậy lòng căm thù, không muốn đánh thức lòng yêu nước chống Trung Quốc vốn chảy trong máu dân tộc Việt qua suốt 4000 năm lịch sử với 1000 năm Bắc thuộc. Ngọn lửa đó chỉ chực bùng cháy nhất là khi có những tranh chấp mấy năm gần đây về biên giới và hải đảo với Trung Quốc. Trước kia, việc Trung Quốc chiếm giữ Hoàng Sa và nhiều đảo thuộc quần đảo Trường Sa còn là chuyện bí mật (của riêng đảng), mấy năm nay đã là đề tài tài mọi nơi từ công sở tới vỉa hè. Xì xào về nó từ già tới trẻ, từ trí thức tới nông dân…
Việc Trung Quốc công khai thành lập thành phố cấp huyện Tam Sa để quản lý 2 quần đảo này đã làm bùng lên làn sóng biểu tình chống Trung Quốc cả trong nước và hải ngoại. Đặc biệt và bất ngờ là giới trẻ, sinh viên Việt Nam đã đi tiên phong trong việc biểu tình này. Những cuộc biểu tình đó đã bị nhà nước bằng mọi cách ngăn chặn, phá hủy.
Gần đây, sự việc Trung Quốc ngang nhiên công bố dự án khai thác dầu hỏa ở thềm lục địa vịnh Bắc Bộ với dự án lên tới 30 tỉ USD, việc hai bên công bố hoàn thành cắm mốc biên gới Việt - Trung với dư luận về những thiệt hại về lãnh thổ qua hiệp định biên giới này làm những người Việt Nam có lương tri không khỏi bất bình. Vài tiếng nói lẻ tẻ công khai lên tiếng về Ải Nam Quan và thác Bản Giốc, đại đa số giữ thái độ im lặng và chờ đợi thời cơ.
Ý thức dân tộc, tinh thần chống ngoại xâm được hun đúc từ thế hệ ông cha nay chỉ chực bùng nổ. Như một quả bom nổ chậm, chỉ một tác động mong manh nào đó, nó sẽ nổ tung.
Đảng ngại là phải. Đàn anh Trung Quốc nay gần như là chỗ dựa duy nhất để đảng độc quyền cai trị. Bắc Hàn, Cu Ba đang bị cô lập và ngày càng trở lên lạc lõng, kì quặc trước thế giới văn minh. Đảng không thể để dân Việt căm thù Trung Quốc. Không dại gì đảng gọi nhớ cuộc chiến chống Trung Quốc. Biết đâu đó, nó là sẽ là ánh lửa làm bùng lên làn sóng biểu tình chống Trung Quốc, làm nổ tung quả bom nổ chậm vốn âm ỉ trong lòng dân chúng Việt Nam. Làm vậy là đảng toi.
Đảng chọn con đường im lặng, ngậm miệng ăn tiền. Lịch sử cũng như vong linh của những người nằm xuống vì giữ gìn từng tấc đất biên giới phía Bắc của Tổ quốc sẽ không tha thứ cho đảng.
© 2009 Đàn Chim Việt