2. Về hai ấn phẩm mới của nhà Giấy Vụn
a) Tập thơ Xin lỗi chịu hổng nổi của Bùi Chát
Có lẽ không có gì để nói nhiều về [nội dung] tập thơ này, bởi 131 bài thơ hiện diện trong tập [những người quan tâm cũng đã thấy] cũng xuất hiện rải rác trên các trang eVan (cũ), tienve.org, talawas.org, tapchitho.org…, đứng độc lập hoặc dạng “khuyến mãi” dưới những bài viết. Chúng đều nằm trong dự án 333 bài thơ “Xác ướp trở lại”_thơ nghĩa địa (như lời nói đầu [đội lốt một bài thơ] Bùi Chát cũng trình bầy như vậy), thủ pháp chủ đạo của dự án 333 bài thơ nghĩa địa nói chung cũng như 131 bài trong tập Xin lỗi chịu hổng nổi nói riêng, là “cắt dán hoạn thiến” (chữ của tui) hay giễu nhại, biếm phỏng, cắt dán (chữ của người t(T)a) hoặc “pát tít que”, “cô la giè”, “đề con gien”, “pa ra xê ta môn” (chữ của người Tây) , trong đó nổi tiếng với những bài như bài Thời hoa đỏ lè (có trong tập này) hay bài Hoảng hốt với trái lựu đạn trong túi quần mùa thu (không có, chắc trong tập 2, 3 gì đó) và …vân vân. Riêng bài Hoảng hốt với trái lựu đạn trong túi quần mùa thu khiến giang hồ thi phú lăng [xa] nhăng nhít dậy sóng một hồi (mấy chương, chả biết) trên talawas.org, các anh hào cao thủ thi lâm tụ tập phang nhau túi bụi khiến dân tình sợ hãi dạt dào một thủa, tới nay nhớ lại vẫn rùng mỉnh sởn da gà, vãi hết cả lòng [mề, tim, cật]
b) Vài nhận xét nhỏ khi đọc tại tiệm kẹo mứt của Diệp Huy
Tập thơ này, Trúc-Ty, người dịch, đã thỏa thuận sao đó và xin được bản quyền. Thậm chí tác giả tập thơ đã dành hẳn ít dòng tâm tình với độc giả Việt Nam (sách văn học dịch trên thị trường hiện nay, có mấy cuốn làm được điều này?). Chỉ riêng điều này đã có thể khiến “ban lãnh đạo” nhà Giấy Vụn yên tâm ăn no, uống say, ngủ kĩ…, vì đã “hoàn thành xuất sắc kế hoạch cả năm … 2009”.
tại tiệm kẹo mứt là tên một bài thơ trong tập, tác giả Diệp Huy đã lấy làm tên chung cả tập. Thông thường, khi lấy tên một bài thơ (hoặc một truyện ngắn) làm tên cho tập thơ (tập truyện ngắn), tác giả phải chọn sao cho cái tên ấy (có thể) phải gây ấn tượng lên độc giả. Chỉ thuần túy ấn tượng, ngoài ra không còn gì khác. Hoặc tên bài thơ (khiến độc giả phần nào thấy được) chính là ý tưởng chủ đạo cả tập thơ.
Tôi thấy rằng, khi lấy tên bài tại tiêm kẹo mứt để làm tên tập thơ, tác giả đã làm cả hai điều trên. Thứ nhất, cái tên tại tiệm kẹo mứt tạo ấn tượng ban đầu rằng nó … chả có ấn tượng gì. Nó đơn giản tới mức nhạt nhòa. Chỉ là một thông báo thiếu chủ ngữ. Và khi đọc kĩ, ta sẽ thấy, chính điều đó đã là điều gây ấn tượng. Thứ hai, ý tưởng của bài thơ tại tiệm kẹo mứt, có lẽ cũng chính là ý tưởng chủ đạo tập thơ này. Tôi nói theo lối phỏng đoán khi dùng từ “có lẽ”, bởi trong thơ, đôi khi, ý tưởng, thông điệp, ý nghĩa … là những cái độc giả thông thường thường hay đòi hỏi lại là cái rất khó nắm bắt. Tôi phỏng đoán, bởi ý tưởng trong bài tại tiệm kẹo mứt cộng với những dòng tâm sự với độc giả Việt Nam, Diệp Huy viết:
“Tôi giữ khoảng cách với thế giới, giống như bộ dạng một người đang nằm nhắm mắt, đang nằm nghĩ ngợi, có lẽ đây chính là cái mà chúng ta gọi là tưởng tượng, tôi nương vào đó thu được ý vị, nó luôn luôn là điều gì như có như không, do đó tôi không thích cảnh tượng thật.”
Nói chung, ngôn ngữ thơ, cách gọi liên tưởng, các ẩn dụ … của Diệp Huy đều rất giản dị. Nó, tất cả các yếu tố đó, đều đi trực diện, không lắt léo. Tóm lại, đọc Diệp Huy khiến tôi nhớ tới Đinh Linh. Nhưng Đinh Linh dữ dội hơn, hóm hỉnh hơn. Diệp Huy thì hoàn toàn không có sự dữ dội, và cũng vắng bóng sự hóm hỉnh, hoặc, nếu có, thì tôi đã không/chưa nhận thấy. Ở Diệp Huy là sự hiền lành, và nghiêm túc (không nghiêm trang, nghiêm trọng).
Một đặc điểm lớn dễ nhận thấy ở tập thơ này, là các bài thơ đều có tính truyện. Cái tính truyện ấy thể hiện ngay từ tựa đề bài thơ: Gã lang thang, Tại thôn làng, Một ngôi nhà, Nhà khảo cổ của thị trấn, Chuyện chàng thợ mộc trẻ tuổi, Người đất Trịnh mua giầy, Nhà thiên văn học, Cái điện thoại kiểu cũ, Nhìn trộm, Tại tiệm kẹo mứt. Thậm chí, bài cái điện thoại kiểu cũ, hoàn toàn có thể coi là một truyện cực ngắn, kiểu truyện cực ngắn của các nhà hậu hiện đại
Tóm lại, chưa thể/dám nói gì nhiều về tác giả cũng như tập thơ này, nhưng phải thừa nhận, dịch và giới thiệu tập thơ này đến với độc giả Việt Nam, nhà Giấy Vụn, dịch giả Trúc-Ty đã làm được một điều lớn lao đáng làm (có những điều lớn lao không đáng làm). Một trong những yếu tố làm nó trở nên “lớn lao đáng làm”, bởi nó sẽ làm một kênh tham chiếu quan trọng cho các nhà thơ, nhà phê bình Việt Nam hiện tại vốn đang thiếu trầm trọng những kênh tham chiếu, nhất là, cái kênh đó lại tới từ Trung Hoa, một đất nước với nền văn hóa vĩ đại nằm sát nách ta … Vậy mà, hãy thử hỏi các nhà thơ, nhà phê bình xứ ta, rằng họ đọc được bao nhiêu bài thơ, biết được mấy tác giả thơ Trung Quốc đương đại ?
04/01/2009
© 2008 Đàn Chim Việt Online