Gần tới Lạng Sơn, đường vẫn rất đẹp, tuy nhiên có nhiều khúc hẹp vào một cách đáng kể, bởi sự to nhỏ của con đường lúc này chịu sự qui định của những dãy núi chạy hai bên nó. Tôi thầm nghĩ, có lẽ một trong những khúc hẹp này khi xưa Lê Sát đã lấy đầu Liễu Thăng, danh tướng nhà Minh. Hãy nhớ đừng quên rằng, đạo quân do Liễu Thăng chỉ huy lúc bấy giờ là đạo quân được trang bị hiện đại nhất thế giới, và chiến thuật của đạo quân này cũng được coi là tân tiến nhất. Chiến thuật Tiền pháo, hậu xung. Đối mặt với đội quân áp đảo về quân số lại được trang bị hiện đại, rõ ràng nghĩa quân Lam Sơn phải dựa tối đa vào địa hình, thêm vào đó là lòng dũng cảm tuyệt vời cùng tình yêu quê hương đất nước. Kẻ mạnh đã bị khuất phục, ưu thế về quân số trở nên vô nghĩa, giống như kiểu phim 300, một bộ phim có tính sử thi vô cùng hoành tráng. Phim chủ yếu kể về trận chiến không cân sức giữa một bên là 300 người lính Hy Lạp dưới sự chỉ huy của vua Leonidas, và một bên là đội quân Ba Tư hùng hậu với quân số lên tới hơn một triệu, dưới sự chỉ huy của “vua của các vị vua” Xerxes. Nhưng sự áp đảo về quân số đã phải nếm mùi cay đắng “thây chất thành núi, máu chảy thành sông” khi đụng phải những chiến binh dũng cảm với lòng yêu nước nồng nàn cộng địa thế hiểm trở khiến chiến thuật “biển người” - đặc sản của quân đội Trung Hoa - bị phá sản hoàn toàn.  |
Đường vẫn đẹp nhưng có nhiều khúc hẹp vào một cách đáng kể. Ảnh: VVQ
|
Ôi, những trang sử kiêu hùng của cha ông… Và nay con cháu đang bôi tro trát trấu lên những trang sử ấy. Có một điều trớ trêu là, thứ vũ khí hiện đại trang bị cho đạo quân của Liễu Thăng, đạo quân đầu tiên sử dụng súng trên thế giới, lại là do người Việt Nam ta phát minh và thực tế hóa. Người đó là hoàng tử Hồ Nguyên Trừng. Đau chưa ? Nhưng tôi có đọc ở đâu đó một tài liệu, trong đó nói rằng dòng dõi Hồ Quí Ly là người Tầu. Nếu như điều này là chính xác thì cũng được an ủi phần nào, thôi thì nó nghĩ ra, làm ra thì nó hưởng, chứ người Việt Nam mình phát minh ra để trang bị cho nó, cho nó hưởng thành tựu thì thật tức như bò đá không sao chịu nổi. May quá! Hú hồn hú vía!Có nhiều người cho rằng Lê Sát không trực tiếp lấy đầu Liễu Thăng mà là người khác, các sử gia cũng đã cãi nhau như mổ bò vì chuyện này, nhưng tôi cho rằng ai trực tiếp chém Liễu Thăng không quan trọng. Lê Sát cùng với Lê Nhân Chú, là tướng chỉ huy trận phục kích tại ải Chi Lăng, là tướng biết dựa vào địa hình để triệt tiêu ưu thế về quân số của địch, vậy là tướng giỏi. Liễu Thăng, nếu có không mất đầu thì đạo quân hai vạn của hắn chắc chắn cũng sẽ tan tác trong hẻm núi ải Chi Lăng. Việc ai trực tiếp chém Liễu Thăng có lẽ sẽ quan trọng với biên kịch và đạo diễn bộ phim truyện nhựa Máu hai vạn quân Minh nhuộm đỏ mục Nam Quan. Phim có kinh phí kỷ lục trong lịch sử điện ảnh Việt Nam, 25 triệu dollar Mỹ và 24 triệu đồng Việt Nam. Trường đoạn lão bộc - do diễn viên Trần Lực thủ vai - người hầu cận già trung thành của Lê Sát vỗ ngựa cầm đại long đao xông vào giữa trận như vào chỗ không người, mỗi lần vung đao là thủ cấp quân Minh rơi lã chã như mưa xuân, cao trào của trường đoạn là lúc lão bộc Trần Lực cận chiến Liễu Thăng. Trận đấu tay đôi giữa lão bộc và Liễu Thăng thật kinh thiên động địa, thần sầu quỉ khốc, phụng đảo hoàng điên. Cảnh kết của trường đoạn là đầu Liễu Thăng bị phạt ngang, một nữa đầu bay lên chầm chậm y như Lucy Liu bị Uma Thurman chém trong Kill bill Vol 1. Riêng cảnh này đã chiếm tới 8 giải Oscar, trong đó có giải “Bốc phét một cách vô lí vô duyên hay nhất”Tôi cứ thả cho đầu óc nghĩ ngợi lan man vẩn vơ như thế cho tới lúc xe vào trung tâm thành phố Lạng Sơn (giờ là thành phố, không còn là thị xã nữa). Lúc này trên xe chỉ còn có độc hai khách đi Tân Thanh, là tôi và một ông bác mới lên ở Đồng Mỏ. Khi xe ra khỏi Lạng Sơn, bác tài chỉ tay lên núi, giới thiệu cho tôi chỗ này là hang Dơi nổi tiếng một thời, kia là những con đường mòn trên núi cho dân địa phương cõng hàng lậu xuống chân núi cho Min khơ (Minsk - một loại xe gắn máy do Liên Xô sản xuất) đón hàng lao vun vút về nơi tập kết. Thấy tôi tắc lưỡi xuýt xoa, bác hào hứng kể tiếp: “Cõng hàng còn chưa nà cái gì đinh gì nhá, trò vặt vãnh vớ vỉn thôi. Bọn nó, bọn khựa ấy, chúng còn nàm ròng rọc để đưa hàng qua núi cơ, cứ một đoạn vài mét nại một ròng rọc, cứ thế mà chuyển vô tư… Hồi đó bọn tớ đi qua đoạn này nà hãi nắm, phải cẩn thận nắm, vì cái bọn Min khơ nó buộc hàng kín mít khắp xe vuông chằn chặn một khối rồi cứ thế mà nao ầm ầm, mình phải tránh nó chứ đừng hòng nó tránh mình…” Tôi hùa theo, lại bắt chước đúng giọng bác cho thêm phần rôm rả: “Đúng nà nợi nhuận trên hết. Vì nợi nhuận họ coi thường cả tính mạng chính mình”. Bác đi cùng, hành khách thứ hai còn lại trên xe kết luận đầy tính triết lí, và thật ngẫu nhiên, bác cũng có cách phát âm vui vui như vậy: “Nợi nộc không sinh ra con người, nhưng con người ta sẵn sàng vui vẻ chết vì nợi nộc”.  |
Phải chăng, chính nơi đây năm xưa Lê Sát chém bay đầu Liễu Thăng. Ảnh: VVQ
|
Nghe tôi nói sẽ ở Tân Thanh chơi vài hôm, bác khách đi cùng bảo, Tân Thanh có gì đâu mà chơi, muốn chơi thì bỏ ba trăm, sang bên kia (ý nói sang Trung Quốc) có con gái nó đâm bóp mới vui, nhưng chỉ nửa đêm là phải về, không ở qua đêm được. Nếu chú không sang thì về Lạng Sơn, chứ Tân Thanh chỉ là nơi chợ búa, có gì đâu mà chơi. Tôi hỏi, gái nó hay gái mình. Bác bảo, muốn Tầu có Tầu muốn Việt có Việt. Tôi lại hỏi, nghe nói bên đó có khu chợ ba tầng lầu, tầng một bán đao, thương, kiếm, kích. Tầng hai, ba chia thành những kiosque bán “thịt sống” gái Việt ? Bác bảo không biết, thế là ở cửa khẩu nào chứ cửa khẩu này không có. Lúc này anh lơ xe mới lên tiếng tham gia, anh nói nhẩn nha và cũng đầy tính triết lí (phải thừa nhận, triết lí, lí luận là một đặc tính của dân Bắc. Lý luận hoa lá cành nhưng đâu ra đấy chứ không phải cãi chầy cãi cối. Cãi thì phải nói tới Quảng Nam. Đặc sản Quảng Nam là cãi, Quảng Nam thuộc vùng nam Trung bộ, nơi đây sinh ra một người con ưu tú: Phan Khôi. Thừa hưởng cái truyền thống Quảng Nôm hay cãi, Phan Khôi đi cãi khắp nơi, khắp ba miền đất nước. Mà cãi ra cãi, cãi ra vấn đề, không cãi vã vớ vẩn. Mà đã cãi là chỉ từ thắng tới… chiến thắng. Tỉnh Quảng Nam phải rất tự hào khi có một đại diện vĩ đại như thế): “Đấy là thị trấn Hà Khẩu bên Tầu. Muốn sang chính thức thì làm giấy thông hành, đi qua cầu Hồ Kiều, còn không thích thì đi chui, đi đường “tiểu ngạch”, là đi đò qua sông Nậm Thị. Mọi người gọi nó là chợ thịt tươi gái Việt. Kinh thật, một cái chợ mà phản ánh đầy đủ bản chất của cuộc sống. Bạo lực và tình dục”