- Trang Chủ
- Điểm Nóng
- Chính trị Việt Nam
- Chuyện “cái hồ lô”!
Chuyện “cái hồ lô”!
- Tác Giả Nguyễn Quang Nhàn
- Đăng ngày 02.01.09
- Chính trị Việt Nam
I. Qua cái năm 2000 không…tận thế, loài người mừng vui kể chuyện đời xưa!
Ngày xửa, ngày xưa, ở cái thời ”vô sản toàn thế giới và các dân tộc bị áp bức đoàn kết lại” có một câu nói nổi tiếng, trở thành “kinh điển” của những người dẫn dắt xã hội đi đến thiên đàng. - Hãy cho tôi một tổ chức, tôi sẽ lật đổ…các Vương quyền! Tổ chức thời ấy rất ư là quan trọng cho nên trong xã hội, mỗi cơ quan, tổ chức, đoàn thể…làm bất cứ công việc gì cũng phải có “tổ chức” (tất nhiên); làm việc gì cũng phải “báo cáo với tổ chức”. “Ý thức tổ chức” đặt lên hàng đầu! Già, trẻ, sồn sồn chưa yêu ai, chưa có vợ mà muốn yêu, muốn cưới ai cũng phải báo cáo với “tổ chức”. Tổ chức không đồng ý là …không được yêu, không được cưới! Tổ chức là trên hết! Tổ chức là ai? Có người ví von nói, tổ chức là cái Hồ lô, là kẻ nắm cái Hồ Lô! Tổ chức ấy lại được cả Hiến pháp “bảo kê” nữa.
Con người cấu thành tổ chức. Người của tổ chức có quyền nắm giữ cái “hồ lô” trí tuệ sáng suốt như “đèn pha chiếu rọi”, như “ánh sáng mặt trời”, còn những ai đã nằm trong cái “hồ lô” ấy thì hãy ...yên tâm, cứ luôn tin tưởng tuyệt đối vào người nắm cái “Hồ lô” ấy. Mắt thấy, tai nghe, miệng nói, cái đầu suy nghĩ…đều được lọc qua cái Hồ lô do kẻ nắm Hồ Lô dẫn dắt. Cứ an tâm mà đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, ở, hát ca; làm văn, thơ, phú, nghiên cứu khoa học; lao động, cày cấy…tất tất ở trong cái Hồ Lô ấy. Dân chủ, nhân quyền không cần vì thần dân qua hơn 60 năm cách mạng, dân trí còn thấp chỉ cần có cơm ăn thôi, như con bò cần cỏ ăn để sống mà kéo cày, muốn nhai lại cũng chẳng có cỏ mà nhai, ngoại trừ những kẻ nắm Hồ Lô…
”Hồ lô” thời đã có Vương quốc, Vương quyền không phải chỉ có một mà nhiều, nhiều có như vậy mới trùm hết thiên hạ. Cái “hồ lô” nhỏ nằm trong cái “hồ lô” to; cái trên bao trùm cái dưới. Nơi nào có con người nơi đó phải có “hồ lô” để “thu phục”.. Những kẻ trong hệ thống nắm giữ cái “hồ lô” ấy phải có lập trường cai trị rất là “vô sản” nhưng rất là tư lợi, hữu sản hơn cả tư sản và rất là vững vàng, sáng suốt, “bổ túc” triền miên cho mở rộng cái đầu kém thông tuệ để vừa phải “lãnh đạo” cái hệ thống nắm giữ cái Hồ Lô biết đường mà “quản”; vừa phải “quản từng cái cụ thể, con người cụ thể, cả cái kim, sợi chỉ (nhưng đừng thèm lấy, lấy Vàng, lấy Đô thôi); cả cái Trust, OK..cũng phải quản tuốt. Quản tất cả, quản từng con người, quản cái cuộc đời người ta đã trải qua, tính toán cái tương lai cho người đã được kẻ nắm cái Hồ Lô chú ý mà thế giới hiện nay gọi là quy họach, bồi dưỡng, đào tạo, cất nhắc, đề bạt, lương, bổng, lậu, thưởng, khen và cả những ai không tin tưởng ở trong cái “hồ lô” hoặc những ai chưa tự nguyện, tự giác để …đâm đầu vô (mà thời ấy người ta gọi là phấn đấu)! Không có cái gì ở trong cái “hồ lô” mà không bị chi phối. Cuộc sống con người trong mối quan hệ với hệ thống kẻ cai trị, người thời nay gọi là chính trị. Với “chính trị” là tối thượng mà lại độc quyền nữa nên ai nắm giữ trong tay cái“hồ lô” ấy tất sẽ có quyền…tối thượng, còn hơn cả những ông Vua phong kiến thời xưa, họ còn biết sợ Trời (cũng may, Thiên tử thời phong kiến vậy mà lại hữu đạo), nay bọn chúng …chẳng biết sợ ai.
Kẻ có vai trò nắm giữ cái “hồ lô” rất ư là quan trọng, như đao phủ vậy, nó quyết định đến mọi mặt đời sống của thần dân mà trong Vương quốc “trị” là “chính”, là thống soái, toàn trị nên nó có tính quyết định đến cuộc đời, tương lai, sự nghiệp của con người. Chuyện những người không phục tùng cái ”hồ lô” rồi sau đó bị treo giò, treo bút, treo niêu, cả đời chẳng làm ăn gì được; muốn làm văn cũng phải đổi họ, thay tên; dù có giỏi chữ, biết chuyện thánh hiền nhưng phải đi làm cu li ở rừng, ở chợ…là bình thường… Nhờ có cái “hồ lô”, nên kẻ nắm giữ cái “hồ lô” làm “quan chi phụ mẫu“, làm người bảo mẫu mát tay và cũng làm cho con người ta tiêu vong tính mạng không cần gươm súng cũng rất dễ dàng. Còn nói chuyện cái cuộc đời trải qua của mỗi con người phải rõ ràng là nói vậy, vì đó là kẻ nắm cái “hồ lô” nói, chứ biết bao kẻ nắm cái “hồ lô” to, trùm thiên hạ mà cái cuộc đời trải qua của họ có rõ ràng gì đâu nhưng đã lỡ làm to, lỡ phong thần, phong thánh rồi nên…biết thì biết để lịch sử sau này “phán xét” còn thời ấy, cả Vương quốc sống trong cái “hồ lô” khi mờ, khi tỏ, mơ mơ, hồ hồ, có thấy rõ ràng, minh bạch gì đâu. Mắt của các quan, từ xa xưa đã trông gà hóa quốc. Nhìn hỏa ngục lại tưởng thiên đàng. Ngó đời cứ điên điên, đảo đảo; cứ cách với mạng; giai cấp đấu tranh. “Trí, phú, địa hào.” cho toi hết. Đất đai, tài sản, của cải bao nhiều đời cha ông người ta khai phá, giữ gìn để lại cho con cháu lại tước hết, cho là của mình. Rồi, thấy gì quơ nấy, có ông Trùm nắm cái Hồ Lô bảo kê cho rồi nên tha hồ cầm nhầm lọan xạ; cứ quơ đại, quơ đến, được cái gì thì cứ vơ cái ấy; lớn theo lớn, nhỏ theo nhỏ…theo Luật của cái Hồ Lô …nhờ có vậy nên dù lương của các quan nắm cái hồ lô tương đương bằng vỏ ốc nhưng quan nào, quan nấy đều trở nên giàu xụ, nhất là cái thời mở cái cửa che cho cái gió nó vào. Gió vào rồi ai cũng to ra…Thật là cái thời hoàng kim hậu thế khó bì kịp!
Ngày xửa, ngày xưa, ở cái thời ”vô sản toàn thế giới và các dân tộc bị áp bức đoàn kết lại” có một câu nói nổi tiếng, trở thành “kinh điển” của những người dẫn dắt xã hội đi đến thiên đàng. - Hãy cho tôi một tổ chức, tôi sẽ lật đổ…các Vương quyền! Tổ chức thời ấy rất ư là quan trọng cho nên trong xã hội, mỗi cơ quan, tổ chức, đoàn thể…làm bất cứ công việc gì cũng phải có “tổ chức” (tất nhiên); làm việc gì cũng phải “báo cáo với tổ chức”. “Ý thức tổ chức” đặt lên hàng đầu! Già, trẻ, sồn sồn chưa yêu ai, chưa có vợ mà muốn yêu, muốn cưới ai cũng phải báo cáo với “tổ chức”. Tổ chức không đồng ý là …không được yêu, không được cưới! Tổ chức là trên hết! Tổ chức là ai? Có người ví von nói, tổ chức là cái Hồ lô, là kẻ nắm cái Hồ Lô! Tổ chức ấy lại được cả Hiến pháp “bảo kê” nữa.
Con người cấu thành tổ chức. Người của tổ chức có quyền nắm giữ cái “hồ lô” trí tuệ sáng suốt như “đèn pha chiếu rọi”, như “ánh sáng mặt trời”, còn những ai đã nằm trong cái “hồ lô” ấy thì hãy ...yên tâm, cứ luôn tin tưởng tuyệt đối vào người nắm cái “Hồ lô” ấy. Mắt thấy, tai nghe, miệng nói, cái đầu suy nghĩ…đều được lọc qua cái Hồ lô do kẻ nắm Hồ Lô dẫn dắt. Cứ an tâm mà đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, ở, hát ca; làm văn, thơ, phú, nghiên cứu khoa học; lao động, cày cấy…tất tất ở trong cái Hồ Lô ấy. Dân chủ, nhân quyền không cần vì thần dân qua hơn 60 năm cách mạng, dân trí còn thấp chỉ cần có cơm ăn thôi, như con bò cần cỏ ăn để sống mà kéo cày, muốn nhai lại cũng chẳng có cỏ mà nhai, ngoại trừ những kẻ nắm Hồ Lô…
”Hồ lô” thời đã có Vương quốc, Vương quyền không phải chỉ có một mà nhiều, nhiều có như vậy mới trùm hết thiên hạ. Cái “hồ lô” nhỏ nằm trong cái “hồ lô” to; cái trên bao trùm cái dưới. Nơi nào có con người nơi đó phải có “hồ lô” để “thu phục”.. Những kẻ trong hệ thống nắm giữ cái “hồ lô” ấy phải có lập trường cai trị rất là “vô sản” nhưng rất là tư lợi, hữu sản hơn cả tư sản và rất là vững vàng, sáng suốt, “bổ túc” triền miên cho mở rộng cái đầu kém thông tuệ để vừa phải “lãnh đạo” cái hệ thống nắm giữ cái Hồ Lô biết đường mà “quản”; vừa phải “quản từng cái cụ thể, con người cụ thể, cả cái kim, sợi chỉ (nhưng đừng thèm lấy, lấy Vàng, lấy Đô thôi); cả cái Trust, OK..cũng phải quản tuốt. Quản tất cả, quản từng con người, quản cái cuộc đời người ta đã trải qua, tính toán cái tương lai cho người đã được kẻ nắm cái Hồ Lô chú ý mà thế giới hiện nay gọi là quy họach, bồi dưỡng, đào tạo, cất nhắc, đề bạt, lương, bổng, lậu, thưởng, khen và cả những ai không tin tưởng ở trong cái “hồ lô” hoặc những ai chưa tự nguyện, tự giác để …đâm đầu vô (mà thời ấy người ta gọi là phấn đấu)! Không có cái gì ở trong cái “hồ lô” mà không bị chi phối. Cuộc sống con người trong mối quan hệ với hệ thống kẻ cai trị, người thời nay gọi là chính trị. Với “chính trị” là tối thượng mà lại độc quyền nữa nên ai nắm giữ trong tay cái“hồ lô” ấy tất sẽ có quyền…tối thượng, còn hơn cả những ông Vua phong kiến thời xưa, họ còn biết sợ Trời (cũng may, Thiên tử thời phong kiến vậy mà lại hữu đạo), nay bọn chúng …chẳng biết sợ ai.
Kẻ có vai trò nắm giữ cái “hồ lô” rất ư là quan trọng, như đao phủ vậy, nó quyết định đến mọi mặt đời sống của thần dân mà trong Vương quốc “trị” là “chính”, là thống soái, toàn trị nên nó có tính quyết định đến cuộc đời, tương lai, sự nghiệp của con người. Chuyện những người không phục tùng cái ”hồ lô” rồi sau đó bị treo giò, treo bút, treo niêu, cả đời chẳng làm ăn gì được; muốn làm văn cũng phải đổi họ, thay tên; dù có giỏi chữ, biết chuyện thánh hiền nhưng phải đi làm cu li ở rừng, ở chợ…là bình thường… Nhờ có cái “hồ lô”, nên kẻ nắm giữ cái “hồ lô” làm “quan chi phụ mẫu“, làm người bảo mẫu mát tay và cũng làm cho con người ta tiêu vong tính mạng không cần gươm súng cũng rất dễ dàng. Còn nói chuyện cái cuộc đời trải qua của mỗi con người phải rõ ràng là nói vậy, vì đó là kẻ nắm cái “hồ lô” nói, chứ biết bao kẻ nắm cái “hồ lô” to, trùm thiên hạ mà cái cuộc đời trải qua của họ có rõ ràng gì đâu nhưng đã lỡ làm to, lỡ phong thần, phong thánh rồi nên…biết thì biết để lịch sử sau này “phán xét” còn thời ấy, cả Vương quốc sống trong cái “hồ lô” khi mờ, khi tỏ, mơ mơ, hồ hồ, có thấy rõ ràng, minh bạch gì đâu. Mắt của các quan, từ xa xưa đã trông gà hóa quốc. Nhìn hỏa ngục lại tưởng thiên đàng. Ngó đời cứ điên điên, đảo đảo; cứ cách với mạng; giai cấp đấu tranh. “Trí, phú, địa hào.” cho toi hết. Đất đai, tài sản, của cải bao nhiều đời cha ông người ta khai phá, giữ gìn để lại cho con cháu lại tước hết, cho là của mình. Rồi, thấy gì quơ nấy, có ông Trùm nắm cái Hồ Lô bảo kê cho rồi nên tha hồ cầm nhầm lọan xạ; cứ quơ đại, quơ đến, được cái gì thì cứ vơ cái ấy; lớn theo lớn, nhỏ theo nhỏ…theo Luật của cái Hồ Lô …nhờ có vậy nên dù lương của các quan nắm cái hồ lô tương đương bằng vỏ ốc nhưng quan nào, quan nấy đều trở nên giàu xụ, nhất là cái thời mở cái cửa che cho cái gió nó vào. Gió vào rồi ai cũng to ra…Thật là cái thời hoàng kim hậu thế khó bì kịp!

