Kiếm tiền thì như tất cả chúng ta đều biết, không thể kiếm nhanh kiếm nhiều bằng sức mạnh cơ bắp hay sức bật tốt, phản xạ nhậy, mà chủ yếu bằng mưu mẹo, tức là sự tư duy của bộ não. Bởi vậy, người đàn ông hiện đại buộc lòng luyện tập sức mạnh của bộ não. Chính vì điều này nên đàn ông ngày nay có vẻ như thông minh hơn phụ nữ. Nhiều người cho rằng, cấu tạo bộ não của đàn ông ưu việt hơn phụ nữ. Và, họ cho rằng, đó là do ý muốn của Thượng đế. Thực tế thì bộ não đàn ông và đàn bà là như nhau, và đó mới là ý muốn của Thượng đế.
Qua một số phân tích như trên, có thể thấy rằng, một nhóm phụ nữ ngày nay đã khẳng định mình bằng cách làm tất cả những gì giống như đàn ông, thậm chí từ chối khả năng sinh đẻ, từ chối thiên chức làm mẹ. Họ cho đó là “nữ quyền”. Nhưng đó là một tư tưởng sai lầm. Sai lầm cực lớn
Như vậy, có thể thấy rằng, lịch sử loài người cũng là lịch sử tranh giành cái đẹp giữa hai phái, chứ không hẳn như triết gia nào đó đã nói (như trên dòng đầu tiên của bài viết này) cuộc sống là hành trình vươn tới cái đẹp. Mà cái sự tranh giành ấy lại chủ yếu là do đàn ông tranh với đàn bà. Lỗi này không phải do đàn ông, không phải tại đàn ông nhỏ nhen ti tiện, mà hoàn toàn do Thượng đề, khi ông ta tước bỏ mọi cái đẹp của người đàn ông.
Cái gì cần cạnh tranh, tranh giành mới đạt được, cái đó là quyền lực. Điều đó là tiên đề. Như vậy, cái đẹp cũng chính là quyền lực. Mà tiền cũng chính là quyền lực. Suy theo tam đoạn luận, tiền chính là cái đẹp.
Điều này hoàn toàn logic, và cái logic này sẽ khiến loài người gặp thảm họa. Thậm chí, logic này dẫn loài người tới tận thế một cách nhanh nhất. Thật đáng lo ngại. Đáng sợ!
Ông Karl Marx, cha đẻ học thuyết dị mọ, thuyết cộng sản, tức là thuyết dùng chung, công cộng tài sản. Có lần ông ta đã viết như sau:
“Vì tiền có đặc tính là có thể mua được bất cứ thứ gì, có thể sở hữu mọi vật, nên nó là thứ giá trị nhất… Phạm vi quyền lực của tôi lớn như quyền lực của lượng tiền mà tôi sở hữu… Do đó, tôi là ai và tôi có thể làm gì không mảy may bị cá tính tôi quyết định. Tôi xấu, nhưng tôi có thể mua cho mình những người phụ nữ đẹp nhất. Vì thế tôi không xấu, khi tác động của cái xấu, khả năng gây chán chường, bị tiền tiêu hủy” - theo một tiểu luận của Umberto Eco
Nhận xét này, có lẽ, không cần bàn cãi. Vì nó đúng. Quá đúng. Đúng quá. Chỉ có điều, do hạn chế về năng lực, nên Marx diễn giải hơi tối tăm rối rắm, kém trong sáng, kém duyên dáng và hấp dẫn.
Riêng xã hội Việt Nam ngày nay, điều này càng trở nên đúng hơn hết, hay nói cách khác, sự đúng của điều này trong xã hội Việt Nam hôm nay đang lớn lên từng ngày.
Những diễn giải bên trên cộng hưởng & giao thoa với nhận định của triết gia Karl Marx, khiến ta có thể đưa ra định lý sau:
Tôi có tiền, vậy tôi đẹp
Và đảo lại, định lí vẫn mang nguyên nghĩa, tức vẫn đúng:
Tôi xấu, vì tôi không tiền
Theo định lý này, ta hãy thử xem xét, trong xã hội Việt Nam ngày nay, ai là người đẹp và ai là kẻ xấu.
Qua quan sát bằng nhiều cách, tham khảo bằng nhiều nguồn, ta thấy [một cách rõ ràng] rằng, kẻ xấu nhất trong xã hội Việt Nam ngày nay là tầng lớp (xếp theo thứ tự từ mạt rệp [xấu điên] tới hoàn cảnh khó khăn túng bấn [hơi bị ô mai sấu]):
- Công nhân
- Nông dân
- Thợ thủ công
- Trí thức
- Tiểu thương
- Doanh nghiệp nhỏ (có tính chất gia đình)
- …và còn nữa, do thống kê hơi bị vội nên chưa đầy đủ
Và những người đẹp (xếp theo thứ tự nứt đố đổ vách [cực đẹp] tới ăn tiêu hồn nhiên, không phải tính toán nghĩ ngợi nhiều [duyên dáng Việt Nam]) là những người thuộc các tầng lớp linh tinh, không có tính đại diện xã hội như công nhân hay nông dân:
- Uỷ viên trung ương đảng
- Thành phần trong nội các chính phủ
- Quan/công chức hàm chuyên viên
- 87,5% đảng viên cộng sản (12,5% còn lại bị mắc chứng tâm thần phân liệt)
- Con ông cháu cha
- Việt kiều
- Doanh nghiệp lớn liên doanh liên kết với nước ngoài
- …và còn nữa, nhưa chưa kịp thống kê chính xác/sát
Nếu trừ đi loại người đẹp Việt kiều, chúng ta thấy, sự xấu đẹp trong xã hội ta là rất cân bằng: 6/6
Vậy hoa hậu các loại, hoa khôi các kiểu, minh tinh màn bạc, ngôi sao sân khấu, ca nhạc, thời trang…, nói chung là giới nghệ sĩ, hay nói theo cách sành điệu là giới celeb, celebrity… họ có đẹp không?
Tất nhiên, họ cũng thuộc hàng người đẹp, tuy nhiên, vẻ đẹp, cái đẹp của họ là cái- đẹp- bị- động. Nghĩa là hôm nay thì đẹp nhưng mai có thể xấu quá Thị Nở. Bởi vì tầng lớp này thường được/bị những người đẹp nhất trong xã hội mua làm đồ chơi, đồ giải trí, thư giãn. Do đó, khi những người đẹp nhất chán chơi bời, thư giãn, thì đương nhiên, giới người-đẹp-bị-động, sẽ bị họ, những người đẹp nhất quẳng vào sọt rác hoặc cân kí bán ve chai. Khi đó, những người-đẹp-bị-động này có thể còn xấu hơn cả những kẻ xấu nhất như là công nhân hay nông dân.
Hoàn tất vào “cái đêm hôm ấy đêm gì”
© 2008 www.danchimviet.com