Triết gia nào đó đã nói, cuộc sống là một hành trình chinh phục/vươn tới cái đẹp

Vậy cái đẹp là gì? Chúng ta hãy cùng tìm hiểu.

Cái đẹp của người đàn ông hiện đại tỷ lệ thuận với độ sang trọng của chiếc xe anh ta sở hữu và dãy số trong tài khoản ngân hàng của anh ta. Điều này tuyệt đối đúng với mọi sắc tộc trên thế giới

Phụ nữ thì đơn giản hơn.

Vẻ đẹp của phụ nữ chỉ phụ thuộc vào những thứ lặt vặt như: độ dài của chân hay độ lớn của ngực hoặc độ mịn màng của làn da … Có khi rất đơn giản, chỉ cần một đôi môi gợi dục. Điều này chỉ đúng một cách tương đối bởi nó còn phụ thuộc vào lối sống, văn hóa hay quan niệm/trình độ thẩm mỹ của từng sắc dân. Chúng ta có thể dễ dàng quan sát, đối chiếu…Ví dụ, đồ trang sức của phụ nữ trong các bộ lạc vùng Tây Phi khác hẳn đồ trang sức của phụ nữ Tây Âu, về mầu sắc, kích cỡ, chất liệu…v.v

Như vậy, có thể thấy, để trở nên/ thành cái đẹp, người đàn ông hiện đại chịu áp lực lớn hơn phụ nữ nhiều. Phụ nữ, chẳng cần cố gắng lắm, không phải vì họ là “phái đẹp” - gọi phụ nữ là “phái đẹp” là cách nịnh đầm vô cùng lố bịch của đàn ông, và hơn thế nữa, nó chứng tỏ tư tưởng nam quyền, phụ hệ - mà bởi vì phụ nữ nào cũng có một, hai chi tiết gì đó đẹp. (Trường hợp quá hẩm hiu, họ có thể nhờ sự can thiệp một cách dễ dàng và nhanh chóng của y khoa hiện đại).

Vì đâu có sự bất bình đẳng này? Tất cả đều do sự bất cẩn của Thượng đế, cùng với những thiếu sót của ông ta khi chế tác loài người, dù cho thực ra là ông ta rất cẩn thận khi chế tác, và rất cố gắng dụng công cho sự công bằng. Nguyên tắc của Thượng đế khi nhào nặn, chế tác loài người như sau (theo từ điển bách khoa toàn chân Hy Lạp-Việt Nam cổ trung đại, gọi tắt là Hy-Việt):

Nếu phụ nữ có những đường cong tuyệt mĩ thì đàn ông có những đường thẳng huy hoàng. Để bù lại bộ ngực đẹp tuyệt vời [đẹp đến kinh khủng hoảng tởm lợm giọng điệu đàng hoàng bào] của phụ nữ, đàn ông được Thượng đế chắp cho đôi cánh nho nhỏ, chỉ để làm dáng chứ không bay được như các thiên thần…, và vân vân. Nghĩa là, sự đẹp ở hai phái thuở ban đầu là như nhau, rất cân bằng. Nhưng sau khi quyết định trao cho phụ nữ chức năng sinh đẻ, Thượng Đế ngắm nghía lại loài người, và ông ta chợt giật mình đánh thót khi nhận ra rằng, ông đã không công bằng, thậm chí, cực kì bất công. Hai bên cùng đẹp như nhau mà một bên phải sinh đẻ, nuôi con trong khi một bên chỉ rong chơi thì công bằng cái nỗi gì? Nghĩ vậy nên ông ta quyết định lập lại sự công bằng bằng cách lột sạch sẽ những ưu điểm, những cái đẹp của đàn ông. Nào đường thẳng huy hoàng, nào đôi cánh nho nhỏ xinh xinh, nào nào nào nào… v.v. và v.v

Và hậu quả là, như chúng ta đã thấy, đàn ông ngày nay nếu trừ đi quả tim, hắn chỉ còn là một sinh vật vô cùng dị hợm. Chính vì điều này nên vị bác sĩ có óc tưởng tượng phong phú nhất thế kỉ 20, Sigmund Freud, đã tưởng tượng ra chứng bệnh “ám ảnh ghen dương vật” nơi nữ giới. Nói chung, những căn bệnh do S.Feud tưởng tượng ra vẫn còn ảnh hưởng một cách sâu sắc tới giới y khoa  ngày hôm nay.

Để nỗ lực cân bằng vẻ đẹp với nữ giới, người đàn ông cổ đại lấy sức mạnh, sự nhanh nhẹn làm yếu tố đ lường vẻ đẹp, hay nói cách khác, đàn ông cổ đại đã tuyên truyền, áp đặt lên thế giới, rằng sức mạnh cũng là một tiêu chí của cái đẹp (thực ra với Thượng Đế, những yếu tố này không được coi là cái đẹp. Vì vậy, những yếu tố ấy ngài ban phát rất đều cho cả hai phái. Nhưng do chăm chỉ luyện tập, dần dần sức mạnh người đàn ông trở nên vượt trội) nên đàn ông ra sức xiển dương cổ vũ cho sức mạnh, hay sự nhanh nhẹn. Tóm lại, đàn ông đạt được những phẩm chất này bằng một sự khổ luyện duy ý chí. Hắn vào rừng, leo núi, săn thú, lặn xuống sông, bơi ra biển đánh cá, bắt tôm …, tất cả những hành vi đó không phải hoàn toàn chỉ để thoả mãn nhu cầu tồn tại, mà một phần lớn những hành vi đó chính là sự luyện tập để tăng cường sức mạnh hòng lấy đó để cân bằng cái đẹp với nữ giới.

Ở người đàn ông hiện đại, khi nhu cầu sinh tồn bằng thú săn không còn, không thể tồn tại (Ngày nay, muốn có bất kì thứ thịt gì, người ta đâu cần vào rừng, mà chỉ cần vào siêu thị), hắn chỉ còn một cách luyện tập duy nhất, đó là ra sức  kiếm tiền. Hãy nhớ rằng, kiếm tiền cũng tựa như đi săn thú, bắt cá…; nghĩa là, kiếm tiền không hoàn toàn là để sống, tồn tại, mà kiếm tiền chủ yếu là để thể hiện cái đẹp.