Hôm nay trời đã hết mưa, đâu đâu tôi cũng nghe người ta bàn tán về những thiệt hại do bão lũ gây ra. Những đứa con xa quê như chúng tôi đều thắt lại khi nghe nhắc đến tên những vùng đất bị nước lũ làm cho cô lập với bên ngoài, công trình Cửa Đạt chưa được bàn giao đã bị vỡ, thiệt hại về người và của lên tới hàng nghìn tỷ đồng.
Trời làm ra thiên tai, nhưng lòng người cũng đang tơi tả. Mỗi đầu người hai gói mì tôm, là những "cố gắng" của các cấp chính quyền được đưa tới với người dân. Nhưng ngồi trên nóc nhà sao có thể tìm được ra lửa, nước sạch đâu mà nấu được lên ăn?
Dù trốn lao động, nhưng thóc dân công thủy lợi, năm nào người dân quê tôi cũng đóng góp đủ, tuy chậm nhưng chẳng thiếu một cân. Vậy mà đê vẫn vỡ, lụt vẫn hoàn lụt? Trời ơi...
Đứng trên giàn giáo, ngóng về phía quê, nhẩm tính tháng lương tôi sẽ nhận được. Trừ tiền ăn, tôi có được 500 ngàn đồng, nếu ở nhà hẳn tôi đã cảm thấy mình giàu có lắm. Nhưng ở chốn thị thành, làm quen với nhịp sống ở đây, tôi thấy sao nó ít ỏi đến thảm hại. 500 ngàn được đúng nửa tạ gạo. Với ba mẹ và các em tôi, nửa tạ gạo lúc này đã là giấc mơ từ trên trời rơi xuống. Vậy mà 500 ngàn ở đây không bằng một bữa nhậu của cai thầu công trình và nó không bằng một cái áo cô bồ của anh đang mặc.
Người Hà Nội kiếm tiền và tiêu tiền hồn nhiên đến chóng mặt. Họ ăn, họ mặc bằng người nông dân quê tôi chăm chỉ cả năm, đến như bọn trẻ con trạc tuổi em tôi cũng có đủ mọi thứ, nào xe ô tô chạy bằng ắc quy, máy vi tính, có đứa mải chơi bỏ học, lại có đứa cứ suốt ngày dán mắt vào màn hình vi tính cận đến lòi cả mắt ra, đeo kính mà mắt kính dày như hai cái đít chai, trông đến là buồn cười.
Nhưng dù buồn cười, tôi vẫn phải gật đầu thán phục sự đầy đủ mà chúng đang chiếm giữ, bọn trẻ con quê tôi có nằm mơ gặp ông bụt cũng không dám xin bụt cho cuộc sống đầy đủ như đám trẻ thành phố. Mà có gặp được ông Bụt thật thì chúng có biết bọn trẻ trên phố sống ra sao đâu để mà ước những thứ chúng chưa từng gặp một lần trong đời?
Nằm xem những đứa trẻ quê qua màn hình ti vi, tôi thấy chúng thật tội, chúng rửa bùn đất bám trên sách vở bằng chính thứ nước bùn đất vừa phủ lên sách vở của chúng. Người lớn nhìn quay đi lau nước mắt, ở thành phố còn nghỉ học cả tuần thì ở thôn quê hẻo lánh, đói khát, sự học chưa biết đến khi nào mới trở lại?
Sự sung sướng của trẻ con thành phố chẳng thể san sẻ chút nào cho bọn trẻ quê tôi. Có lẽ bố mẹ chúng giỏi, có đầu óc biết kiếm tiền?... Nhưng ai bảo người dân quê tôi không giỏi, không có đầu óc kiếm tiền. Song vì sao chúng tôi vẫn nghèo? Vẫn khổ, cái nghèo khổ hèn kém cứ theo đuổi chúng tôi hết đời, mãn kiếp?
Có biết bao mô hình làm ăn kinh tế được triển khai. Người dân quê tôi cũng mạnh dạn vay vốn ngân hàng để phát triển trang trại. Nhưng hình như cái nghèo như cái duyên trời định cứ đeo bám triền miên. Ao cá sắp đến vụ thu, gặp bão lũ thành ra mất trắng. Những thửa ruộng cấy giống tăng sản trở thành thóc mộng, người không thể ăn mà chỉ dành cho chăn nuôi, nhưng con giống cũng bị nước cuốn trôi cả.
Cái đói là điều nhỡn tiền đang xảy ra tại quê tôi. Nhưng tôi không thể làm gì khác để có thể có được số tiền nhiều hơn 500 ngàn đồng hiện có. Số tiền trả hàng tháng mà tôi phải lao động kiệt lực mới có được. Tôi không phải thợ cả, không phải thợ trôn bê tông, tôi chỉ làm công việc khuân vác, đám thợ cùng làm nói, lương tôi thế đã là cao lắm. Ngày cả đám thợ mới nhận công trình này có đứa lương chỉ được trả có 700 - 800 ngàn đồng (không chỗ ăn, chỗ nghỉ). So với đám thợ mới vào, lương tôi được khoảng 1 triệu, chứng tỏ tôi đã gặp may nhiều hơn chúng. Giá số tiền tôi có được bằng một nửa bữa ăn đổ trần của gia chủ thì tốt biết mấy?
Bão đã tan... nhưng trong lòng tôi vẫn đang còn y nguyên một cơn bão với một sức mạnh ghê gớm. Gia đình, người yêu tôi đang phải vật lộn với những khó khăn sau bão.
Tôi hỏi vay tiền đám thợ, đánh bạo vay cả anh cai thầu, tôi mong tôi gửi về quê một số tiền kha khá hơn tôi đang có. Tôi sẽ gửi về cho mẹ phần nhiều, còn một khoản cho người yêu. Nhưng cai thầu không cho tôi tạm ứng, anh ta nói thuê chúng tôi là người lao động tự do, chẳng có gì làm bằng để tin tưởng, lỡ cho tôi ứng tiền rồi, tôi "bùng" về quê thì anh ta bắt vạ ai?
Tiền công của đám thợ như tôi không nhiều, phần lớn chúng tôi đều có một hậu phương túng bấn phía sau nên không ai có thể cho tôi vay quá 200 ngàn đồng. Dẫu tiền vay được chẳng mấy dễ dàng, song tôi vẫn mừng vì có được 1 triệu đồng gửi về quê.
Tôi hình dung nét mặt rạng rỡ khi ra ngân hàng lĩnh tiền của mẹ, và niềm kiêu hãnh hiện trên nét mặt của người yêu tôi. Chưa bao giờ tôi thấy thấm thía câu nói "Một miếng khi đói bằng cả gói khi no" như lúc này.
Tôi muốn trở về bên mẹ, bên người yêu tôi để được chung vai sẻ bớt nỗi khó khăn với quê hương mình trong ngày lũ. Nhưng tôi còn nghĩa vụ khác - tôi là nguồn hi vọng của ít nhất hai gia đình lúc này... Tôi sẽ cố gắng, nhất định tôi sẽ phải thắng cơn bão trong lòng tôi, nếu không, mẹ và người yêu tôi còn thất vọng cay đắng hơn cả khi sống trong lòng bão...
© 2008 www.danchimviet.com