Khi ông Nguyễn Tấn Dũng nói ngược với ông Nguyễn Văn Linh
Ông Nguyễn Văn Linh khi mới nhận chức tổng bí thư năm 1986 đã tỏ ra khá cởi mở. Được ông Trần Độ góp ý, ông Linh rất gần, còn tỏ ra quý trọng các văn nghệ sỹ, các nhà báo.
Những câu nói của ông Linh, đến nay nhiều người còn nhớ. Trong 2 ngày gặp văn nghệ sỹ và nhà báo, ông nghe nhiều hơn nói. Sau khi lắng nghe 9 tiếng đồng hồ, ông phát biểu có 20 phút. Ông nói đại ý :
- anh chị em phải tự mình dành quyền tự do nghĩ và tự do viết;
- hãy tự mình cởi trói cho mình;
- nếu không đứng dậy tự cứu thì không ai cứu mình đâu;
- anh chị em chớ bao giờ bẻ cong ngòi bút; không ai có thể ngăn cấm mình viết lên sự thật;
- người lãnh đạo giỏi chính là người biết phát huy hết khả năng tự do sáng tạo của anh chị em ...
Trong cơn hăng hái, ông viết liền gần 80 bài báo N.V.L.:" Nói Và Làm" (Nguyễn Văn Linh) góp ý về những khuyết điểm, thiếu sót trong bộ máy nhà nước và lãnh đạo.
Đáng tiếc là ông Nguyễn Văn Linh bỏ cuộc hơi bị sớm. Ông giật mình khi thấy các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu bị nhào, tường Berlin đổ, ông mở cửa đã bị trúng gió, liền đóng sập cửa xuống đài xin giữ vai cố vấn.
Những lời khuyên chí tình của ông đã góp phần mở ra thời kỳ khởi sắc của văn nghệ và báo chí, với những tác phẩm, bài viết của Nguyễn Huy Thiệp, Phạm Thị Hoài, Trần Huy Quang, Nguyễn Duy, Dương Thu Hương, Bảo Ninh, Kim Hạnh, Trần Đình Bá, Thái Duy ...
Vậy mà gần đây, ông Nguyễn Tấn Dũng lại nói ngược lại.
Ông Dũng ra lệnh đảng cho phép nói điều gì, viết ra sao thì báo mới được nói và viết. Ban biên tập và nhà báo không được tự do nữa.
Ông Dũng ra lệnh: đảng bảo ai đúng ai sai thì báo chí phải viết đúng như thế, dù đó là sai sự thật. Như trong vụ PMU 18, đảng bảo ông Nguyễn Việt Tiến không tham nhũng, rằng Bùi Tiến Dũng không chạy án thì báo cứ phải viết theo như thế. Như vậy ông Dũng bắt nhà báo bẻ cong ngòi bút.
Ông Dũng ra lệnh dù cho báo Nhật và báo Mỹ nêu lên vụ Pacific Consultant Institute PCI và Công ty Nexon hối lộ các quan chức Việt nam hàng triệu đôla, không báo nào được nói đến 2 vụ này, dù chỉ một tin nhỏ, chưa nói đến việc cử phóng viên đi điều tra, lấy tài liệu, viết bài, phối hợp với ngành điều tra và tổ chức xã hội khác, như ở mọi nước khác. Có phải như vậy là trói tay nhà báo không ?
Tại sao ông Dũng lại khinh ghét nhà báo đến vậy? Ông còn tuyên bố :" Tôi nghiêm cấm tư nhân làm báo ". Ai cũng biết về bản chất mỗi bài báo là một sản phẩm tư nhân. Mỗi bài báo lớn nhỏ đều có ký tên người viết. Không có 2 bài báo viết hệt như nhau. Không có 2 tờ báo giống nhau. Mỗi bài báo mang dấu ấn riêng của cá nhân nhà báo, trình độ, sở trường, lập luận, xét đoán, trách nhiệm, tay nghề, cống hiến của tác giả. Cái hay, lý thú, bổ ích của mỗi bài báo là ở đó.
Ông Dũng cấm tư nhân làm báo, biến hơn 10 ngàn nhà báo viết, báo nói, báo ảnh thành viên chức nhà nước hết để họ viết theo lệnh của đảng và chính quyền, công chức hoá triệt để ngành báo, thế là ông thủ tướng đã thủ tiêu bản chất tự do của báo chí, thủ tiêu tính chất thông tin nhanh nhậy, chất sinh động, hấp dẫn, từ đó bóp chết tác dụng xã hội cao quý của báo chí.
Ông thủ tướng có nghĩ rằng làm như vậy là ông đã tự mình thủ tiêu một công cụ đắc lực giúp cho việc cầm quyền của chính ông trong việc chống tham ô lãng phí, phổ biến luật pháp, xây dựng nếp sống văn minh ? tự ông đã lấy đá nện ngay xuống bàn chân mình !
Điều rất lạ là cả 14 uỷ viên bộ chính trị và cả chính phủ không ai can ngăn ông thủ tướng về một quyết định hệ trọng nhưng tối tăm và dại dột này. Chính cái quyết định kỳ khôi này làm cho thế giới xếp Việt nam vào hàng thứ 169 trên 173 nước về tự do báo chí, chỉ hơn có Congo, Cameroun, Cuba, Miến điện. Thật đẹp mặt giữa thời mở cửa.
Một lý do có thể là vì lớp bộ chính trị hiện nay là giàu nhất về đôla, nhà cửa, nhưng lại kém nhất về học vấn và nhân cách. Có thể nói cả 14 vị BCT không ai tự viết được một bài báo. Cho nên họ không hiểu gì về báo chí, khinh ghét, dị ứng đến thế với nghề báo chí.
Là nhà báo tự do, tôi xót xa với hoàn cảnh hiện tại của đồng nghiệp trong nước, vô số là bạn cũ, một số vẫn là bạn thân, lại có hơn 80 đồng nghiệp trẻ vốn là "học viên " của tôi trong 2 lớp báo chí những năm 1984-88. Tôi mến phục nhà báo Trần Đình Bá trong tố cáo vụ nhà cửa bê tha của Tô Duy, tính cương trực của nhà báo Nguyễn trần Thiết trong vạch mặt cơ hội của tên Đặng Đình Loan, bản lĩnh trung thực của nhà báo Kim Hạnh, lòng dạ ngay thật của nhà báo già dặn Thái Duy...Họ đều bị các quan chức lườm nguýt, doạ dẫm.
Vụ đày đoạ nhà báo không đảng viên Nguyễn Việt Chiến 24 tháng tù giam làm cốc nước căm hờn cường quyền của cả làng báo trong nước tràn miệng.
Thật quá thể! Thật quá đáng! Thật không thể tưởng tượng nổi! Các bạn trong nước đang góp lòng góp sức an ủi, chữa bệnh cho anh Chiến đang nằm trong tù, giúp chị Chiến và cháu, trong khi Hội nhà báo bỏ rơi anh trong cơn hoạn nạn. Các bạn quyết đứng vững, không thể bẻ cong ngòi bút. Hơn bao giờ hết các bạn càng yêu quý nghề báo, rủ nhau trụ vững, không đi tìm nghề khác, vì các bạn hiểu rằng không có nghề nào thú vị, đáng mê say, thật sự cao quý và tự do bằng nghề làm báo. Nhiều bạn tạm chuyển sang làm blogger.
Paris 15-11-2008.
© 2008 www.danchimviet.com
Ông Nguyễn Văn Linh khi mới nhận chức tổng bí thư năm 1986 đã tỏ ra khá cởi mở. Được ông Trần Độ góp ý, ông Linh rất gần, còn tỏ ra quý trọng các văn nghệ sỹ, các nhà báo.
Những câu nói của ông Linh, đến nay nhiều người còn nhớ. Trong 2 ngày gặp văn nghệ sỹ và nhà báo, ông nghe nhiều hơn nói. Sau khi lắng nghe 9 tiếng đồng hồ, ông phát biểu có 20 phút. Ông nói đại ý :
- anh chị em phải tự mình dành quyền tự do nghĩ và tự do viết;
- hãy tự mình cởi trói cho mình;
- nếu không đứng dậy tự cứu thì không ai cứu mình đâu;
- anh chị em chớ bao giờ bẻ cong ngòi bút; không ai có thể ngăn cấm mình viết lên sự thật;
- người lãnh đạo giỏi chính là người biết phát huy hết khả năng tự do sáng tạo của anh chị em ...
Trong cơn hăng hái, ông viết liền gần 80 bài báo N.V.L.:" Nói Và Làm" (Nguyễn Văn Linh) góp ý về những khuyết điểm, thiếu sót trong bộ máy nhà nước và lãnh đạo.
Đáng tiếc là ông Nguyễn Văn Linh bỏ cuộc hơi bị sớm. Ông giật mình khi thấy các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu bị nhào, tường Berlin đổ, ông mở cửa đã bị trúng gió, liền đóng sập cửa xuống đài xin giữ vai cố vấn.
Những lời khuyên chí tình của ông đã góp phần mở ra thời kỳ khởi sắc của văn nghệ và báo chí, với những tác phẩm, bài viết của Nguyễn Huy Thiệp, Phạm Thị Hoài, Trần Huy Quang, Nguyễn Duy, Dương Thu Hương, Bảo Ninh, Kim Hạnh, Trần Đình Bá, Thái Duy ...
Vậy mà gần đây, ông Nguyễn Tấn Dũng lại nói ngược lại.
Ông Dũng ra lệnh đảng cho phép nói điều gì, viết ra sao thì báo mới được nói và viết. Ban biên tập và nhà báo không được tự do nữa.
Ông Dũng ra lệnh: đảng bảo ai đúng ai sai thì báo chí phải viết đúng như thế, dù đó là sai sự thật. Như trong vụ PMU 18, đảng bảo ông Nguyễn Việt Tiến không tham nhũng, rằng Bùi Tiến Dũng không chạy án thì báo cứ phải viết theo như thế. Như vậy ông Dũng bắt nhà báo bẻ cong ngòi bút.
Ông Dũng ra lệnh dù cho báo Nhật và báo Mỹ nêu lên vụ Pacific Consultant Institute PCI và Công ty Nexon hối lộ các quan chức Việt nam hàng triệu đôla, không báo nào được nói đến 2 vụ này, dù chỉ một tin nhỏ, chưa nói đến việc cử phóng viên đi điều tra, lấy tài liệu, viết bài, phối hợp với ngành điều tra và tổ chức xã hội khác, như ở mọi nước khác. Có phải như vậy là trói tay nhà báo không ?
Tại sao ông Dũng lại khinh ghét nhà báo đến vậy? Ông còn tuyên bố :" Tôi nghiêm cấm tư nhân làm báo ". Ai cũng biết về bản chất mỗi bài báo là một sản phẩm tư nhân. Mỗi bài báo lớn nhỏ đều có ký tên người viết. Không có 2 bài báo viết hệt như nhau. Không có 2 tờ báo giống nhau. Mỗi bài báo mang dấu ấn riêng của cá nhân nhà báo, trình độ, sở trường, lập luận, xét đoán, trách nhiệm, tay nghề, cống hiến của tác giả. Cái hay, lý thú, bổ ích của mỗi bài báo là ở đó.
Ông Dũng cấm tư nhân làm báo, biến hơn 10 ngàn nhà báo viết, báo nói, báo ảnh thành viên chức nhà nước hết để họ viết theo lệnh của đảng và chính quyền, công chức hoá triệt để ngành báo, thế là ông thủ tướng đã thủ tiêu bản chất tự do của báo chí, thủ tiêu tính chất thông tin nhanh nhậy, chất sinh động, hấp dẫn, từ đó bóp chết tác dụng xã hội cao quý của báo chí.
Ông thủ tướng có nghĩ rằng làm như vậy là ông đã tự mình thủ tiêu một công cụ đắc lực giúp cho việc cầm quyền của chính ông trong việc chống tham ô lãng phí, phổ biến luật pháp, xây dựng nếp sống văn minh ? tự ông đã lấy đá nện ngay xuống bàn chân mình !
Điều rất lạ là cả 14 uỷ viên bộ chính trị và cả chính phủ không ai can ngăn ông thủ tướng về một quyết định hệ trọng nhưng tối tăm và dại dột này. Chính cái quyết định kỳ khôi này làm cho thế giới xếp Việt nam vào hàng thứ 169 trên 173 nước về tự do báo chí, chỉ hơn có Congo, Cameroun, Cuba, Miến điện. Thật đẹp mặt giữa thời mở cửa.
Một lý do có thể là vì lớp bộ chính trị hiện nay là giàu nhất về đôla, nhà cửa, nhưng lại kém nhất về học vấn và nhân cách. Có thể nói cả 14 vị BCT không ai tự viết được một bài báo. Cho nên họ không hiểu gì về báo chí, khinh ghét, dị ứng đến thế với nghề báo chí.
Là nhà báo tự do, tôi xót xa với hoàn cảnh hiện tại của đồng nghiệp trong nước, vô số là bạn cũ, một số vẫn là bạn thân, lại có hơn 80 đồng nghiệp trẻ vốn là "học viên " của tôi trong 2 lớp báo chí những năm 1984-88. Tôi mến phục nhà báo Trần Đình Bá trong tố cáo vụ nhà cửa bê tha của Tô Duy, tính cương trực của nhà báo Nguyễn trần Thiết trong vạch mặt cơ hội của tên Đặng Đình Loan, bản lĩnh trung thực của nhà báo Kim Hạnh, lòng dạ ngay thật của nhà báo già dặn Thái Duy...Họ đều bị các quan chức lườm nguýt, doạ dẫm.
Vụ đày đoạ nhà báo không đảng viên Nguyễn Việt Chiến 24 tháng tù giam làm cốc nước căm hờn cường quyền của cả làng báo trong nước tràn miệng.
Thật quá thể! Thật quá đáng! Thật không thể tưởng tượng nổi! Các bạn trong nước đang góp lòng góp sức an ủi, chữa bệnh cho anh Chiến đang nằm trong tù, giúp chị Chiến và cháu, trong khi Hội nhà báo bỏ rơi anh trong cơn hoạn nạn. Các bạn quyết đứng vững, không thể bẻ cong ngòi bút. Hơn bao giờ hết các bạn càng yêu quý nghề báo, rủ nhau trụ vững, không đi tìm nghề khác, vì các bạn hiểu rằng không có nghề nào thú vị, đáng mê say, thật sự cao quý và tự do bằng nghề làm báo. Nhiều bạn tạm chuyển sang làm blogger.
Paris 15-11-2008.
© 2008 www.danchimviet.com
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 3 of a 11 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Thư gửi bạn bên nhà (số 3)
Các bài liên quan/Related Articles
5 Responses to "Thư gửi bạn bên nhà (số 3)" 
|
said this on 15 Nov 2008 3:20:26 PM EST
Ông Dũng hoạt động ở miền nam nên ông biết ở miền nam tha hồ mà viết, mà phê bình chế độ củ, ông Dũng cũng lợi dụng thời cơ để ăn nói một cách tự do. Nay lên ngôi,ông ta bắt đầu chơi trò bịt miệng người khác. VC là như thế đó, mở miệng là tự do, dân chủ nhưng trong lòng luôn nghĩ nghịch lại. Ai nghe VC là rước khổ vào thân, không nghe VC là hạnh phúc nhất đời. Muốn có tự do báo chí thì từ bỏ thiên đường VC, bỏ quê hương mà đi, làm dân tỵ nạn là sung sướng nhất đời.
|
|
said this on 15 Nov 2008 11:00:16 PM EST
Xin đóng góp một định nghĩa rành mạch về Báo Chí:
-Chức năng: Quả Cân Công Lý. -Vai trò: Đại Diện Lưới Trời. => Ở Việt Nam đang không có Báo Chí! Minh chứng là: Quả cân công lý Báo Chí mang phận quả cân! Thăng bằng công lý có phần sức anh. Gặp tay Tinh Cáo lưu manh, Bẻ cân, phế hết công anh đi rồi. Bây giờ, anh chỉ được ngồi, Tán cho Đảng tặng giải "Bồi Bút" nhanh!? Tham nhũng kệ nó tung hoành! Động vào, đang tự do, thành tù ngay! Vừa nhận lệnh: "Phải Ra Tay!", Mở mồm lại nhận lệnh: "Mày! Câm Thôi!" 2 cây bút sắc tù rồi! Cây nào còn bén? Mài chơi! Dại gì!? Đạo đức nhà báo vẫn ghi: Hồ Chí Minh vẫn đem đi lừa đời? Sứ mạng thay mặt lưới trời, Nay làm công cụ của người chủ nô, Một tay anh phải bưng bô, Tay chùi đit chủ, miệng hô thơm rồi. Bô đầy, cứ đậy lại thôi. Mở ra, tay chủ sẽ lôi vào tù! Anh đành giả bộ người ngu, Mài bút diệt thù: Ngôn Luận Tự Do. Xưng danh nhà báo, diễn trò, Phi Chân, Thiện, Mỹ, đổ cho thế thời! Giúp hôn quân xé lưới trời, Liệu anh còn đáng được đời tôn vinh? Mong can qua đổ Cáo Đình, Anh cùng Thiên Đạo hồi sinh cân bằng! Nguyên Tinh Cáo hiện một thằng Đội lốt Thánh, giải khát bằng máu dân. Chia quyền cho lũ cận thần, Độc tài, bán máu trăm dân làm giàu. (Xin Ngọc Hoàng xuống tay mau! Giải cho dân thoát nỗi đau đoạ đày. Hào kiệt bị nhốt đâu đây? Phá cũi, đón ngày Hoàng Đạo, vùng lên!!!) Thưa (<100%; >50%) những người đang xưng danh Nhà Báo , các vị đang góp sức tạo nên Thời Thế Phi Chân Thiện Mỹ, chứ đâu phải các vị đang là nạn nhân của thế thời!? Lựa chọn của các vị là Đấu Tranh chống lại hay, Phục Tùng và Bảo Vệ cho Giặc Nhốt??? Dù đích đến là đâu, xin ai đang (vô tình hay cố ý) hãy: "Ngừng Ngay Việc Xé Lưới Trời!!!" |
|
said this on 16 Nov 2008 2:57:05 AM EST
Công tâm mà nói, chính phủ hiện nay chỉ cấm những bài viết đả kích chế độ, mang tính kích động chính trị, hay chưa có lợi cho sự ổ định kinh tế, chính trị, xã hội.
Ngọai trừ các bài viết mang tính tâng bốc trơ trẽn mà càng ngày càng ít đi và các bài viết kiểu thị trường câu khách, thì nói chung các bài viết mang tính thông tin, xây dựng vẫn rất được hoan nghênh. Chỉ nhìn trên Vnn thì thấy, có rất nhiều bài báo chỉ trích trực tiếp các quyết định của chính quyền như vụ xây dựng khu khai thác quặng Bô xít, hay vụ nha máy thép ở Vân Phong,.... đều được đăng tải và có tác dụng thực sự đến chính quyền. Các bài bào đó được đăng vì nó mang tính xây dựng và có lợi cho sự nghiệp xây dựng đất nước - quan trọng nhất, nó không thách thức quyền lãnh đạo của chính quyền hiện tại, mà góp phần hòan thiện sự lãnh đạo. Với một xã hội hay nghe tin đồn, không quen tự xem xét đúng sai, thích vào hùa, đánh hội đồng, thì có thể các giải pháp kiềm chế trên của Chính phủ không quá tệ. Nó như một liều thuốc kháng sinh mạnh cho một cơ thể đang bạc nhược, vừa phải hồi sức, vừa phải lao động kiếm cơm. Tất nhiên, tốt nhất là không dùng lọai thuốc nào cả, và không nên quá lạm dụng thuốc. Nhưng điều đó chỉ có thể xảy ra khi cơ thể của nước VN đạt đến một sự lành mạnh nhất định, ít bệnh tật hơn. Bác Tín chỉ biết nhân danh những điều "văn minh" để phán xét, mà bác quên mất rằng khi gặp quá nhiều khó khăn ngèo đói thì chưa thể có "văn minh". Không nói đâu xa, ngay như Mỹ hồi thế chiến thứ II cũng phải làm việc phi "văn minh" khi nhốt cách ly hết người Nhật và người Đức để đảm bảo an ninh cho chính mình. Lính Mỹ đa phần đều có học và đều xuất phát từ xã hội văm minh mà khi bị đẩy vào các hòan cảnh chiến tranh ở VN nhiều khi cũng cư xử như tên tội phạm. Về nguyên tắc bình đẳng dân chủ trong họat động xã hội của các nước phương Tây, từ thời cổ Hy Lạp, La Mã, đến suốt thời phong kiến, các nước phương Tây đã có truyền thống thế rồi, vì xã hội họ dựa vào khai phá để phát triển. Còn xã hội VN chỉ phát triển trong một không gian chật hẹp với nghề nông, không thể có nhiều của cải vật chất, khiến ta phải dùng thứ bậc tôn ti trật tự để kiềm chế mâu thuẫn xã hội. Thiết nghĩ ta không nên áp đặt tôn chỉ của người khác rồi nhất nhất theo đó mà hành động. Đã có thời chủ nghĩa XH được hàng triệu người tin, tâng bố lên thiên đường, cuối cùng có đúng đâu. Ai dám chắc các giá trị mà bác Tín ngày nay ti tưởng sẽ tốt với VN hiện nay? Nên chăng để con người tự do không phụ thuộc vào định kiến nào, không coi bất cứ tiêu chí nào là tuyệt đối. Cái gì làm dân ta thiệt, làm dân ta khổ thì ta nêu ra, tìm nguyên nhân và giải pháp thích đáng. Không chỉ dân sẽ mang ơn những người tiên phong như vậy mà chính quyền cũng dễ dàng có giải pháp hơn. Bác Tín cứ nói ở VN không có tự do ngôn luận, tự do báo chí, đấy là bác nói theo quan điểm của phương Tây. Bác có thể có thống kê xem bao nhiêu % người Việt nam khổ sở vì không có tự do ngôn luận, tự do báo chí như cách bác hiểu không? ngọai trừ một số nhà họat động chính trị. Về dân oan, họ khổ vì bị xử oan, vì luật pháp không hòan thiện, vì bị quan lại ức hiếp, vậy để giúp họ thì phải chỉ ra điều nào không hợp lý, có ảnh hưởng thế nào, nên sửa thế nào. Thì QH hiện đang làm việc đó, nhưng năng lực yếu quá, bàn luận còn chưa đâu vào đâu. Về công nhân đình công, họ cũng khổ vì các điều kiện làm việc chưa thỏa đáng với mong muốn của họ. Để giúp họ thì cần cần giúp họ tăng năng lực chuyên môn hơn, có thể tiếp cận nhiều cơ hội việc làm hơn, hay giúp đỡ tài chính để họ có thể tranh đấu chống bất công. Chẳng bao giờ và chẳng ở bất kỳ đâu có sự tự do hòan tòan. Bao giờ cũng tồn tại những lĩnh vực cấm, bao giờ cũng có những quy định. Những cái cấm và quy định mang hai ý nghĩa. Một là đảm bảo sự tồn vong của xã hội bằng cách tránh các họat động thách thức các giá trị được coi là nền tảng. Hai là đảm bảo tự do họat động của cá nhân này không xâm hại đến tự do và lợi ích của người khác. Tôi vẫn cho xã hội Mỹ và nhiều nước phương Tây là ưu việt, vì quyền tự do con người được mở rộng tối đa. Thể chế xã hội rất ổn định, gần như không có yếu điểm khiến nó gần như không có vùng cấm. Con người sống trong đó rất thỏai mái, hạnh phúc, không bị cường quyền đe dọa. Hy vọng một ngày xã hội VN sẽ được như vậy. |
|
said this on 16 Nov 2008 2:35:36 PM EST
Không có nhà báo nào chơn chính tuyệt đối, cũng như không phải nhà báo nào cũng nói lên điều trung thực hoàn toàn. Với cái nhìn cuả kính màu trắng thì báo chí được tự do phát huy, nhưng lấy gì bảo đảm nó là trung thực hoàn toàn, khi xã hội là một tổng thể có quá nhiều màu sắc khác biệt. Với chiếc kính màu đỏ thì lại luôn có cái nhìn với một ảnh tượng ảo giác thay đổi khá nhiều dị dạng không trung thực.
Hãy nhìn mọi sự việc bằng con tim là cưả sổ linh hồn vô tư không vọng động. Không thể đứng phiá bên phải hay bên trái để luận việc ở đây. Lề phải hay lề trái là do chính con người cho như thế là phải như thế là trái, nó chỉ là ngôn tự diển đạt để cho có cải, mà thực ra tự nó chẳng phải mà cũng chẳng trái. Đó là điều mông muội khi nhìn mọi sự việc bằng con mắt kính pha màu. Tham nhũng đã là chất nhựa nuôi dưởng sự tồn tại cuả Đảng CSVN, kết chặt thành một khối nhựa thu hút quyến rũ đàn ong bu theo để hút nhuỵ hoa Hồng Lạc, làm mật nuôi dưởng ong chuá là ĐCS. Cho nên diệt tham nhũng tức là làm cho con ong chuá sẽ chết lần mòn vì thiếu mật để giử sự sống còn. Đó là điều mà nhà cầm quyền CSVN hiểu rõ hơn ai hết. Xưa phận làm thằng Mõ cho làng nước thì phải luôn khua kẻng đánh phèn la khắp nơi. Tội phạm không tội mà làng nước muốn chém treo ngành để thị oai, Mõ ta phải rao bản khúc hát dạo đầu là ghét kẻ nói không trung thực. Dọn đường trước cho việc chận họng khoá tay văn nhân thi sĩ cượng lý chê bai làng nước. Bờ Lốc Gơ cũng sẽ bị đấm vào mõn cho tịt ngòi luôn để làng nước ung dung thảnh thơi ăn cổ. Gom một mớ cu đen nhốt sẵn vào lồng, nay mai cho Mõ làm quà tặng cho quí khách khi cần đến thì lại có sẵn. Đúng là nhất cử lưỡng tiện cho làng nước ta. Đó là sự hiếu hoà thơm thảo đáng kính đáng phục theo lối yêu đào hồ mị tự xưa nay. Chỉ đáng tội cái thân Mõ. Bảo nói ít thôi mà không nghe. Tật cà mà cập mập nói như lẹo lưỡi, lại hay bày vẽ thêm mấm thêm muối, còn sợ nói trật ý cuả làng nước thì lại thêm khổ cho thân Mõ. E cho về tới nhà ăn cổ thì đã hết nhẳn nó rồi, hoạ chăng còn lại cái thúng mủng vỏ hến sặc mùi nồng hăng hắc ấy chớ. Hởi ơi!!!Sao làm khổ kiếp Mõ cho lắm. |
|
said this on 16 Mar 2009 7:31:40 AM EST
Ong Bui Tin oi,
Ong Dung hay Ong Linh thi cung vay thoi, cung mot lo ma ra ca. He Cong San la khong co tu do, nhan quyen va dan chu. He Cong San la lua dao, mi dan. He Cong San la bit mieng dan chung bang bao luc. Dan chung an thi dam an ma noi thi khong dam noi. Toi thanh that khen Ong co tien bo, nhung mot khi Ong con benh vuc, con ca tung ten toi do Ho Chi Minh bang cach nay hay cach khac thi Ong van chua co hoc tap tot va Ong chua xung dang de duoc ve doan tu voi dai gia dinh dan toc Viet Nam |


Author/Admin)