Danchimviet - http://danchimviet.com
Khói nhang trong buổi chiều thu
http://danchimviet.com/articles/613/1/Khoi-nhang-trong-bui-chiu-thu-/TrangPage1.html
Vương Văn Quang

 
Tác Giả: Vương Văn Quang
Đăng lên/Published on 15.11.08
 
Thằng cu Long là con một. Con độc mới đúng, vì trong tiếng Việt, con một là chỉ một cậu con trai trong gia đình có từ hai con trở lên nhưng chỉ có một con trai. Cậu ta sẽ được gọi là con trai một. Con độc thì khác một chút, là con độc nhất, không có anh chị em nào cả.

Thằng cu Long là con một. Con độc mới đúng, vì trong tiếng Việt, con một là chỉ một cậu con trai trong gia đình có từ hai con trở lên nhưng chỉ có một con trai. Cậu ta sẽ được gọi là con trai một. Con độc thì khác một chút, là con độc nhất, không có anh chị em nào cả. Dù năm nay Long mới lên năm tuổi, nhưng xem cung cách của bố mẹ nó thì có thể khẳng định: Long là con độc.

Bố Long là chủ tịch hội đồng quản trị của một công ty nhà nước. Mẹ Long cũng chức ấy, nhưng là doanh nghiệp tư nhân thuộc loại lớn và thành đạt. Hai người hiếm khi gặp nhau ở nhà, nói chuyện thì càng không, thời gian họ gặp nhau duy nhất ở nhà là lúc đi ngủ. Có lẽ, họ sẽ ngủ đúng với nghĩa đen. Lên giường. Và ngủ. Chẳng biết trước lúc thực sự chìm vào giấc ngủ họ có nói gì với nhau không. Sáng ra, họ vội vàng làm vệ sinh cá nhân. Vội vàng thay quần áo. Và vội vàng ra khỏi nhà. Ai cũng vội. Mỗi người vội một kiểu.

*
Thời xưa, thời phong kiến, người ta gọi người làm việc nhà là con sen, bà vú, bà bếp, sop phơ…, tùy theo chức năng công việc mà gọi. Nhưng nói chung là người ở, “kẻ ăn người làm”. Nhưng nói gọn là người đi ở. Gọn nữa, người ở.

Ngày nay người ta gọi là ôsin, hay tế nhị hơn một chút là người giúp việc. Nhà Long có hai người như thế. Bố Long gọi là ôsin. Mẹ Long gọi là người giúp việc. Đấy là Long nghe được những lúc họ nói chuyện với bạn, hay ai đó, qua điện thoại.

Một người chuyên việc nhà như đi chợ, nấu nướng, quét dọn, giặt giũ v.v... Đây là ôsin, Long nghĩ thế.

Người còn lại là người giúp việc. Đương nhiên rồi, vì có cách gọi nào nữa đâu. Thằng Long xem ra cũng biết thiên vị ra phết. Giúp việc rõ là có một cái vẻ gì đó đàng hoàng tử tế hơn ôsin. Người này “chuyên trách” cho Long. Thay đồ, tắm rửa, cho ăn (gọi là giục ăn mới phải, vì thằng Long khảnh lắm), đưa đi “học”. Long học trường đại học chữ to, mấy tháng nữa mới tốt nghiệp - nói theo cách  của chị giúp việc. Long không thích gọi như thế. Đi học là đi học, dù là mẫu giáo.

Không có gì quá đặc biệt, nhưng trong nhà, Long tỏ ra gần gũi thân thiết với chị giúp việc hơn cả, hình như trong danh mục công việc, người “chuyên trách” thằng Long có cả mục “hầu chuyện”. Mệt phết chứ chả đùa. Tại sao mặt trăng chỉ đêm mới hiện ra, lại còn lúc tròn lúc méo, tại sao con trai không mặc váy, tại sao gà lại gáy, tại sao cá biết bơi… vân vân và vân vân, đấy là những thứ tại sao bình thường, còn vô khối những thứ tại sao mà khi Long hỏi, chị giúp việc đỏ mặt tía tai, rồi bẽn lẽn mắng nó: “Hư nào!”

Chỉ cần thỏa mãn những cái tại sao loại thường, chị giúp việc cũng xứng là pho bách khoa toàn thư phổ thông. Thằng Long gần gũi quí mến chị giúp việc một phần cũng vì thế.

*
Hôm nay nhà Long thay toàn bộ cửa kính, loại đời mới của hãng Euro Window. Vậy mà bố Long có vẻ vẫn chưa vừa ý, ông còn đòi lắp thêm “gioăng” cho mỗi tấm kính. Bố Long mở mồm là chê bai Việt Nam, xứ sở lạc hậu, dân trí thấp. Đường xá bụi mù, giao thông vô tổ chức vô luật lệ, người dân vô ý thức. Ở nước ngoài á…! Nước, không khí nhiễm bẩn trầm trọng. Ở nước ngoài á…! Chất lượng thực phẩm không đảm bảo, bát nháo, thật giả vàng thau lẫn lộn. Ở nước ngoài á…! Bố Long đi nước ngoài nhiều nên có vẻ như cái gì bố Long nói cũng đúng và đúng.

Nhìn chung, nhà Long với môi trường bên ngoài như một ốc đảo. Không một hạt bụi hay tiếng ồn, dù khẽ, có thể lọt vào nhà. Các loại côn trùng thì đừng có mơ xuất hiện trong nhà Long. Nhà kín, hệ thống thông gió hợp lí, khoa học, lại đủ các loại lưới to lưới nhỏ ngăn côn trùng các cỡ. Cũng thỉnh thoảng có con thạch sùng, hay con thiêu thân vô tình lọt vào, nhưng chỉ một hai nhát mostlife là xong. Sạch sẽ đến tuyệt đối.

Buổi sáng hôm nhà Long lắp cửa kính mới, đến chiều, có con bướm vàng rất to và đẹp đến đậu ở bậu cửa sổ phòng bếp. Hai cánh bướm cứ chập xòe, chập xòe. Con bướm đẹp một cách kì lạ. Cũng phải thôi, bướm to thì đương nhiên đẹp. Chả hiểu lí do gì con bướm chọn bậu cửa nhà Long mà đậu, nhưng Long chả thắc mắc về điều này. Nó thích lắm, suốt buổi chiều cứ say sưa ngắm. Đến tối, con bướm bay đi đâu mất, thay vào đó là hàng đám thiêu thân bay loạn xạ vì thứ ánh sáng vàng dịu hắt ra từ bên trong. Chị giúp việc bấm một phát vào cái nút bên cạnh cửa. Lớp cửa cuốn bằng sắt bên ngoài lớp cửa kính từ từ chạy xuống. Long hỏi chị giúp việc, con bướm đi đâu. Nó về nhà nó chứ đi đâu. Bướm cũng có nhà à? Ai chả có nhà, con gì chả có nhà. Rồi chị hát, con chim có tổ, như ta có nhà, chim mà mất tổ… Thế sao ông già ăn xin bên kia đường lại ngủ dưới hàng mái hiên? Thì… thì hàng hiên là nhà ông ấy. Thiếu gì người ở đờ la hiên. Tí nữa thì nhà chị cũng phải dọn ra đờ la hiên ấy chứ. Đờ la hiên là gì hả chị? Là… những hàng hiên, mái hiên. Những chỗ như ông già kia ngủ, người ta còn gọi là Hô ten đờ la hiên. Tại sao nhà chị phải dọn ra đờ la hiên? Em chả tin. Thật đấy, em chưa hiểu được đâu, còn nhiều thứ chị có nói em cũng chả hiểu. Những cái gì mà nhiều hả chị? Em chưa hiểu thì chị nói cái là em hiểu ngay. Chị giúp việc kéo thằng Long vào lòng, chị âu yếm xoa đầu nó, bảo, chị giải thích hay ai giải thích thì em cũng chẳng thể hiểu đâu. Có những thứ mà chỉ có người lớn mới hiểu. Rồi em sẽ lớn, em sẽ hiểu.

Sáng hôm sau, thằng Long cố tình dậy sớm. Mở mắt là nó tót ra khỏi giường, đến ngay bên cửa sổ. Lớp cửa sắt chưa kéo lên. Bố nó đã đi từ lúc nào. Chị giúp việc chưa tới. Còn cả tiếng nữa mới tới giờ đi học. Mẹ thằng Long catáp cắp nách từ trên lầu đi xuống. Mẹ nó mặc juýp, đi giầy gót cao. Tiếng giầy mẹ nó gõ lên từng bậc cầu thang thánh tha thánh thót như nghệ sĩ piano gõ ngón tay lên phím đàn. Cốp, cốp, cộp, cộp… hay ơi là hay, thằng Long nghĩ thế.

Vào phòng bếp, mẹ nó viết mấy chữ lên chiếc bảng mica bằng chiếc bút dạ treo lủng lẳng bên cạnh bảng. Chiếc bảng treo ngay phía trên kệ bếp, gần chụp hút khói, là chỗ dễ nhìn thấy. Phòng bếp nhà thằng Long kiêm luôn phòng ăn. Có kệ bếp, tủ bếp chạy vòng, có cả quầy bar mini. Bộ bàn ăn kê giữa phòng. Nói chung là sang trọng và có gu.

Thằng Long bảo, mẹ bấm cho lớp cửa sắt cuốn lên cho con xem bướm. Đi. Mở ra đi mẹ. Sáng ngày ra đã mở với chả mở. Bướm với chả biếc. Vớ vẩn. Chỉ tổ cho chúng nó nhòm ngó. Mẹ thằng Long vội vã - không nhìn vào nó - vừa đi rảo ra cửa vừa nói, dù nó muốn mẹ nhìn nó lắm, một tí thôi, cũng được.

Long bập bẹ đánh vần dòng chữ trên bảng. Mẹ nó dặn chị giúp việc cho nó uống thuốc ho. Còn dặn thêm, nếu nó sốt thì để nó ở nhà, không phải đi học.

Chị giúp việc vẫn chưa tới. Thằng Long thỉnh thoảng lại ra tủ lạnh, chui đầu vào. Cứ chốc chốc nó lại lặp lại thao tác đó.

Khi chị giúp việc đến, thằng Long vội bảo chị cho cửa sắt chạy lên. Con bướm vàng chưa tới. Ánh nắng sớm xiên xeo xéo vào giữa phòng rồi dừng lại lấp loáng chính giữa chiếc bàn ăn hình oval bằng gỗ cẩm lai, thằng Long nhìn thấy những hạt bụi li ti đủ hình dạng đan quyện vào nhau, có lúc còn đổi mầu, đẹp ơi là đẹp. Hay thật, nhà mình mà cũng có bụi. Nhưng đây là bụi bẩy mầu. Bụi bẩy mầu chắc là bụi sạch, không như thứ bụi thường. Long say sưa nhìn luồng nắng. Sao nắng mà cũng đẹp thế nhỉ.

Chị giúp việc hỏi nó, trong người thấy sao. Thằng Long cầm tay chị dí vào trán nó rồi bảo, chị sờ trán em mà xem này, mát ơi là mát, chả sốt đâu, nhỉ. Thực ra, cơn sốt đang đến với nó. Dù cố ghìm, nhưng nó vẫn húng hắng ho. Và mỗi lần nuốt nước bọt là mỗi lần cổ họng đau buốt. Nhưng nó muốn tới trường hơn.

Trường thằng Long học là trường Quốc tế, một thứ trường lớp dành cho giới quí tộc. Gọi là Quốc tế, nhưng học sinh toàn người Việt, chính xác là tới 97% học sinh người Việt. Chắc chữ Quốc tế ở đây là để chỉ học phí. Học phí Quốc tế. Trường nhận học sinh từ cấp mẫu giáo trở đi. Các cấp học khác chả biết sao, nhưng học mẫu giáo như thằng Long, bố mẹ nó mỗi tháng cũng tốn hai nghìn đô la Mỹ. Ấy thế mà vẫn hết chỗ nếu không đăng kí sớm. Chả hiểu người ta làm gì với số tiền đó cho một học sinh mẫu giáo. Nhưng dường như chả ai cần hiểu điều đó.

Chị giúp việc sờ trán thằng Long, gật gù. Rồi chị lấy thuốc cho nó uống. Thuốc viên mấy loại, rồi sirô ho ngọt khé cổ nữa. Thằng Long nhăn mặt, cố uống bằng hết những gì chị giúp việc đưa. Một lát sau, chị cặp nhiệt độ cho nó. Có lẽ chị làm mọi việc theo sự chỉ dẫn của chiếc bảng mica. Xem ra, mẹ thằng Long cũng chu đáo như một người mẹ bình thường. Khi xem cặp nhiệt độ, chị giúp việc giẫy nẩy. Chết rồi, sốt rồi. Sốt cao ấy chứ lị. Thằng Long hỏi, sao mãi con bướm vàng chưa tới, hả chị? Để chị gọi điện báo cho giáo viên, rồi gọi taxi đưa em đi khám. Thay vì trả lời thằng Long, chị giúp việc lại đứng bấm ngón tay liệt kê những việc phải làm.

Thằng Long đi khám ở bệnh viện Quốc tế Việt - Anh. Người ta lấy máu nó để xét nghiệm, lấy nước tiểu để xét nghiệm. Thôi thì kính thưa đồng kính gửi các loại xét nghiệm. Lúc bị lấy máu, Long sợ lắm. Đau nữa. Nếu không có dải nắng nhiều mầu xiên qua kẽ cửa chớp cho nó ngắm, chắc còn đau hơn. Bà bác sĩ bảo Long bị ho, sốt do viêm phế quản. Bà kê đơn thuốc rồi dặn dò chị giúp việc rất kĩ. Bà bảo phải uống thuốc đủ liều, đủ 10 ngày, bệnh này ở trẻ con không chữa triệt để dễ thành mãn tính lắm.

Khi hai chị em về tới nhà là đã gần trưa. Nắng trở nên gay gắt, không thấy những hạt bụi bẩy mầu bay bay đan quyện nhau như hồi ban sáng. Con bướm vàng vẫn biệt tăm tích. Chị giúp việc kéo rèm cửa, chỉnh lại nhiệt độ trong phòng, rồi lấy cháo trong bình thủy cho Long ăn. Mỗi lần nuốt, là một lần nó cảm thấy như bị tra tấn. Mỗi khi cháo trôi qua họng, nó thấy đau buốt, bỏng rát. Nhưng nó cố ăn, vì chị giúp việc bảo, nếu ăn hết tô cháo, con bướm sẽ tới thăm nó. Nó tin chị, vì chị chưa nói dối nó bao giờ. Hay ít ra là nó nghĩ thế. Thằng Long ăn hết cháo, rồi uống thuốc. Chỉ một lát sau khi uống thuốc, nó thiếp đi ngay. Nó nằm lăn ra ngủ ngay trên chiếc bàn ăn gỗ cẩm lai

*
Khi thằng Long tỉnh dậy, chiếc đồng hồ tường đã chỉ quá hai giờ. Ít khi thằng Long ngủ trưa nhiều thế, nhưng hôm nay có lẽ nó ngủ một giấc dài như vậy là vì quá mệt. Cơn sốt hồi sáng đã lấy đi của nó khá nhiều năng lượng. Chưa kể, trong thuốc ho, bất kể loại gì, bao giờ cũng có chất gây ngủ.

Từ trên bàn bò xuống, Long chạy ngay tới bên cửa sổ. Nó vén rèm cửa nhìn ra. Ô kìa, con bướm vàng rực rỡ, to tướng, đẹp ơi là đẹp đã đậu ở đó từ bao giờ. Hai cánh của nó vẫn chập xòe chập xòe liên tục. Chào mày nhé, từ sáng tới giờ mày đi đâu thế, chắc mày cũng phải có việc gì đó của riêng mày chứ, nhỉ. À, mà mày tới lâu chưa vậy, chờ tao lâu lắm không, cho tao xin lỗi nhé! Mày biết không, ít khi tao ngủ quên lắm. Tao đi ngủ cũng như thức dậy đều đúng giờ, chuẩn xác như cái đồng hồ Thụy Sĩ mạ vàng của bố tao ý. Cô giáo khen tao nhé, chị Lan giúp việc cũng phải khen tao nhé. Tao là người đồng hồ… Ừ nhỉ, có người Nhện này, người Cát này, người Tên Lửa này, người đột biến các kiểu này…, nhưng chả có người Đồng Hồ nhỉ… à, đúng rồi, không có cả người Bướm nữa. Ước gì tao biến thành bướm, thành người Bướm, tao cũng sẽ bay được như mày, bay lượn thoải mái ngoài kia. Tao với mày…

Thằng Long cứ đứng nói chuyện say sưa với con bướm. Chị giúp việc rón rén đến sau lưng nó, chị ngửi ngửi đầu nó rồi khẽ hôn hôn mái tóc nó. Nó biết nhưng cứ làm như không. Tới giờ ăn bữa xế rồi Long, ăn xong còn uống thuốc. Nghe tới ăn, thằng Long rùng mình. Nó nuốt nước bọt, cổ họng vẫn đau rát như phải bỏng. Thôi, bỏ bữa này được không chị, con đau họng lắm, thôi, con uống thuốc thôi, cho con bỏ bữa này, nhé! Chẳng ai dậy, chẳng ai bảo, nhưng tự nhiên thằng Long có kiểu xưng hô như vậy với chị giúp việc. Nó gọi chị là chị, và xưng con. Không bỏ bữa được đâu, không ăn mà uống thuốc, đau dạ dày chết, bác sĩ dặn rồi, viên này thì sau ăn, viên này uống giữa bữa, chỉ có viên này là uống được trước lúc ăn, thôi cố lên, đằng nào thì bướm cũng đi có việc rồi. Thể nào Long ăn xong, uống thuốc xong, nó cũng quay lại… Chị giúp việc dỗ dành Long. Thằng Long đang nhìn chị, nói chuyện với chị, vừa thấy chị bảo “bướm đi có việc” nó quay ngoắt lại nhìn bậu cửa sổ. Quả là con bướm đã bay đi. Thế mà chỉ giây phút trước đây, nó còn đứng đó xập xòe đôi cánh nghe Long nói chuyện.

Cuối cùng thì Long cũng nuốt xong nửa tô cháo. Trán nó đỏ rực, má đỏ hồng, cả bộ mặt nó đỏ ran, phần vì ăn tô cháo nóng, phần vì cơn sốt trong người nó dường như ngày càng cao. Uống xong mấy viên thuốc, thằng Long tụt ngay xuống ghế, chạy về cửa sổ. Đúng như chị giúp việc nói, hình như con bướm tranh thủ lúc Long ăn và uống thuốc, nó chạy đi đâu đó vì công việc riêng. Xong xuôi, nó quay lại ngay. Mày vừa đi đâu về thế? Đi nhanh nhỉ, không bị kẹt xe à? À, mà mày bay cơ mà, có phải đi xe máy đâu mà kẹt xe, nhỉ! Tao cứ làm như loài nào cũng như loài người ý, nhỉ. Hơi một tí, bước chân ra đường một quãng cũng xe máy, ôtô. Đấy là chưa kể tàu hỏa tàu thủy, máy bay. Mày bay suốt như thế, chắc chỉ hay gặp máy bay, nhỉ. Có khi mày chả biết tàu thủy tàu hỏa đâu… À, có bao giờ bị kẹt máy bay không? Đã bao giờ mày thấy kẹt máy bay chưa? Thằng Long cứ say sưa nói chuyện với con bướm không biết chán. Nó đặt hẳn đầu, áp má lên bệ cửa, lâu lâu, mỏi, cu cậu lại đổi bên. Rồi lại nói. Mà có khi con bướm thích nghe thằng Long nói chuyện thật cũng nên. Nó vẫn đứng nguyên, chỉ chập xòe chập xòe đôi cánh.

Chị giúp việc ngắm thằng Long từ phía sau. Từ lúc uống nó thuốc xong tới giờ, gần hai tiếng đồng hồ trôi qua rồi chứ ít đâu, vậy mà nó vẫn nói liên mồm. Hay là nó bị mê sảng nhỉ? Trẻ con sốt cao quá thường hay mê sảng.

Chợt chị cảm thấy hơi thở của mình thở ra nong nóng. Chị cũng thấy hơi đau đau khi nuốt nước bọt. Không nhẽ chị bị lây sốt viêm phế quản của thằng Long. Nghĩ vậy rồi chị hơi mỉm cười. Chưa nghe ai nói ho, sốt do viêm phế quản mà lây, nhất là lại từ trẻ con sang người lớn. Nhưng rõ ràng là mình cũng hâm hấp sốt thật rồi, chị lấy mu bàn tay khẽ đặt lên trán. Nóng lắm! Hay là thành phố này đang có dịch sốt viêm phế quản?
(Còn nữa)

© 2008 www.danchimviet.com