Đó là một buổi sáng cũng rất bình thường như mọi buổi sáng đã đến với tôi. Dù cho tôi chưa hoàn toàn bình phục sau suốt nửa tháng ròng bị hội chứng Gout cấp tính hành hạ, tôi vẫn quyết định đến gặp Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang. Phòng khách của ông từ lâu đã là địa chỉ thân quen của nhiều anh em dân chủ trong đó có tôi. Đây là nơi để những con người trong tay không một tấc sắt, không một kịch bản lật đổ ai bằng bạo lực, tiếm quyền của ai theo kiểu “Súng đạn sẽ tạo ra Nhà nước!”. Đây là nơi tụ hội của những con người duy nhất sở hữu một lòng yêu nước nồng nàn, một ý thức công dân đầy trách nhiệm trước thời cuộc. Tôi biết cuộc gặp gỡ ngày hôm nay sẽ khác với những cuộc đàm đạo thường diễn ra nơi đây. Hôm nay anh em dân chủ sẽ gặp gỡ, tiếp xúc với những người vợ của một số anh em bị bắt giữ vào trung tuần tháng 9 năm 2008 vừa qua. Tôi nghĩ rằng cuộc gặp gỡ này là cần thiết và cũng rất bình thường với những con người hoàn toàn tự nguyện đến với nhau, tình nguyện đi với nhau trên con đường gập ghềnh đầy đe doạ chờ đón. Cuộc gặp mặt này cũng tự nhiên mà nói với cuộc đời rằng, những người dân chủ trước hết phải là những người sống có trách nhiệm với nhau. Trong nội bộ dân chủ, nếu anh không chân thành, chân thực với nhau không biết hy sinh cái riêng tư để vì cái toàn cục thì làm sao anh là người có trách nhiệm trước nhân dân, trước cộng đồng. Cuộc gặp gỡ này cũng đủ cơ sở để nói rằng, dù cho hiện nay rất nhiều giá trị đạo đức, rất nhiều những chuẩn mực căn bản của xã hội đang có chiều suy vi sa sút... thì vẫn còn đó những con người biết tìm đến với những giá trị nhân văn cao cả mà tổ tiên đã từng răn dạy:

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng”.

Có thể nói tháng 9 năm 2008 là tháng của những biến cố mà tôi tin rằng người ta sẽ còn phải tốn không ít giấy mực để luận bàn. Có thật tình hình xã hội, chính trị của Việt Nam những ngày đó là ổn định? Đảng với dân, chính quyền với dân là khoan hoà là trên dưới vững âu vàng! Tôi nghĩ rằng không. Âu vàng – Âu bạc gì đâu khi lạm phát còn phi mã, khi vật giá còn cao ngất ngưởng đe doạ tới nồi cơm, nồi canh của triệu triệu gia đình. Ổn định gì đâu khi trong biến cố ở Toà khâm sứ 42 nhà chung và ở Giáo xứ Thái Hà để trả lời cho những nguyện vọng hết sức ôn hoà của một số linh mục và giáo dân ở đây, lại là sự hiện diện của cảnh sát cơ động, của CS 113, của an ninh chính trị, của dùi cui điện, của hơi cay của các hội đoàn quần chúng, thanh niên tình nguyện thật, thanh niên tình nguyện dởm cùng sự hiện diện của các loại chó nghiệp vụ! Đáng buồn thay người ta đã huy động cả một đội quân rất hùng hậu với đầy đủ các quân binh chủng của sức mạnh truyền thông “Một chiều bên phải” như: Báo giấy, báo tiếng, báo hình, báo mạng điện tử. Những ngón nghề đưa tin lấp lửng, những sảo thuật cắt xén ngôn từ đã được những người gọi là có học hành tung ra thi thố để đánh dập vùi vài ba ông linh mục và một nhóm giáo dân.
 
Từ trái sang phải, hàng trên: Vũ văn Hùng, Phan văn Hùng, Đỗ Duy Thông, em trai Nguyễn văn Túc, Vi Đức Hồi, Nguyễn Thượng Long, bạn của Nguyễn Kim Nhàn, Nguyễn Bá Đăng, Nguyễn Phương Anh. Hàng dưới: bạn tình của Nguyễn Kim Nhàn, vợ Vũ Hùng, Nguyễn Thanh Giang, vợ Nguyễn Xuân Nghĩa,vợ Phạm văn Trội, vợ Nguyễn văn Túc

Cũng tháng 9 vừa qua một loạt các chiến sỹ dân chủ bất ngờ bị tống giam vào ngục thất mà hồ sơ tội trạng chưa một ai thực sự rõ họ bị bắt vì những tội gì? Nhờ báo mạng, tôi mới được biết: Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Đức Thạch, Nguyễn Văn Túc, Phạm Văn Trội, Vũ Hùng, Lê Thị Kim Thu, Nguyễn Kim Nhàn, Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Tính, Phạm Thanh Nghiên, Bùi Văn Toản đã bị tống giam vì những cáo buộc họ liên quan tới việc treo biểu ngữ ở cầu Vượt Nam Thăng Long – Hà Nội, cầu Vượt ở Hải Phòng, Hải Dương và Nam Định. Tôi không hiểu có ở đâu trên thế gian này việc bắt giữ người lại dễ dàng và đơn giản như ở đất nước tôi không? Có dân tộc nào trên thế gian này vì khát khao được sống với tự do – dân chủ và nhân quyền lại khốn khổ như dân tộc chúng tôi không! Tôi không thể lý giải nổi vì sao nhà cầm quyền lại nổi giận với những biểu ngữ như thế. Tôi cố tìm đọc các bộ luật của đất nước chúng tôi chẳng thấy một điều nào, luật nào lại cấm công dân treo băng role biểu ngữ cả! Chính vì thế mà ở dọc đường quốc lộ thôi thì đủ loại biểu ngữ của cơ quan dân chính Đảng, của các doanh nghiệp, các ông chủ, bà chủ các nhà hàng,... nào là: “Mừng Đảng - mừng xuân”, “Học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, “Sống làm việc theo Hiến pháp và pháp luật”,”Kiên quyết chống tham ô, tham nhũng, làm sai làm trái”, “Nói không với ma tuý, mại dâm”... lẫn lộn với những biểu ngữ “Khai trương nhà hàng bia... uống 2 cốc tặng 1 cốc”, “Khuyến mại đặc biệt mua 2 tặng 1”, các ông chủ bà chủ cửa hàng ăn thì “Thăng long đệ nhất phở”, “Em ơi! Hà Nội bún”, “À đây rồi cầy tơ chín món”, những dịch vụ nhạy cảm thì “Nhà hàng lá cọ”... Vậy thì trong cả một rừng biểu ngữ khẩu hiệu kiểu như thế các chiến sỹ dân chủ với băng role:

“Tham nhũng là hút máu dân
Lạm phát, tăng giá là giết dân
Mất đất, biển, đảo là có tội với tổ tiên
Thực thi: Đa nguyên đa Đảng”

Họ đã phạm những điều gì đây? Điều 88 Bộ luật hình sự quy định sẽ phạt vạ những ai làm ra lưu trữ và phát tán các tài liệu có nội dung chống lại Nhà nước CHXHCNVN.

Biểu ngữ vừa rồi là thứ tài liệu này chăng? Thật khó mà nói như thế được. Nói rằng họ đã chống lại Nhà nước Việt Nam thì đổi ngược những nội dung đó sẽ là không chống lại Nhà nước Việt Nam hay sao? Một người bình thường và tỉnh táo nào có thể lọt tai, lọt mắt được không nếu biểu ngữ trên, để tránh tội chống lại Nhà nước nó phải sửa lại thành:

“Tham nhũng  là tiếp máu cho dân!
Lạm phát và tăng giá là làm lợi cho nhân dân!
Mất đất, biển, đảo ... là có công với tổ tiên!
Thực thi đa nguyên đa Đảng là đẩy lùi tiến hoá!”