Ông Lê Công Phụng lưỡi hơi bị cứng
Ông Lê Công Phụng từng là trưởng ban đàm phán về biên giới của Việt nam những năm 1996 đến 2000; ông cũng từng là trưởng ban biên giới, là thứ trưởng ngoại giao, nay là đại sứ Việt nam tại Hoa kỳ.
Tháng 10 vừa qua ông đã trả lời phỏng vấn của nhà báo Lý Kiến Trúc, tạp chí Văn hoá ở Nam Cali (Hoa kỳ), nói về 2 Hiệp định Việt - Trung về biên giới : Hiệp định 30-12-1999 (trên bộ) và Hiệp định 25-12-2000 (về Vịnh Bắc bộ). Mục đích của ông Phụng là thanh minh rằng 2 hiệp định ấy rất công bằng, bình đẳng, hợp lẽ, hợp luật quốc tế, phía Việt nam không hớ, không bị ép, không thua thiệt gì cả.
Là người theo dõi tình hình, tôi đã gửi đến ông Lý Kiến Trúc và ông Lê Công Phụng 7 câu hỏi, để yêu cầu ông Phụng trả lời - trả lời riêng hay chung thì tuỳ ông - nhằm soi sáng công luận trong và ngoài nước về một vấn đề cực kỳ hệ trọng của đất nước.
Ngay sau đó, nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn ở Marseille (Pháp), tác giả cuốn sách "Biên giới Việt - Trung, 1885 - 2000 ", 856 trang, đã lên tiếng chứng minh rằng ông Phụng đã nói không đúng sự thật, nghĩa là sai, nói dối, đặc biệt về các khu vực Ải Nam Quan, thác Bản Dốc, vùng Bằng Tường, Quảng Ninh, Hà Giang và Vịnh Bác bộ...
Ông Phụng im thin thít, cho đến nay. Ông có thể trả lời riêng, hoặc gửi báo Văn hoá của ông Lý Kiến Trúc, hoặc qua một tờ báo ở trong nước, hoặc qua mạng thông tin internet của Bô ngoại giao.
Tôi không hỏi ông Phụng về một địa danh cụ thể nào. Tôi chỉ hỏi ông về một số nét không bình thường, khác lạ và yêu cầu ông giải thích sao cho hợp lý, trôi chảy. Đây không phải những vướng mắc riêng, mà là của khá đông bạn bè tôi. Xin nhắc lại vài câu hỏi để bà con ta cùng biết.
* Trước hết, tại sao từ khi đàm phán (năm 1992) đến khi kết thúc (năm 2000), không thông báo cho nhân dân, cho dư luận biết về quá trình đàm phán diễn ra, như hồi đàm phán Việt - Mỹ (1968 - 1973) : công khai hoá mỗi buổi họp, ai tham gia, đề tài tranh cãi, thông báo về từng phiên họp, từng buổi tiến triển ra sao...; tại sao cũng không báo cáo cho Quốc hội, hay cho Ban thường trực quốc hội ? Sau khi ký đến 6 tháng mới báo cáo cho quốc hội (ngày 9-6-2000), mà báo cáo quá sơ sài, không có thảo luận, chất vấn gì cả, đối với một vấn đề hệ trọng đến vậy? Ông suy nghĩ ra sao về tình hình như thế? Nó không bình thường ở chỗ không công khai, như có nhiều điều khuất tất, cần che dấu nhân dân, không tận dụng sức ép của công luận, của dư luận và thế giới.
* Tại sao 2 hiệp định đều ký vào những ngày cuối cùng của năm (30/12 và 25/12), và cứ vào mỗi giữa năm phía Trung quốc đều nhắc rằng "lãnh đạo cao nhất của 2 đảng đã thoả thuận sẽ ký xong trước khi năm nay kết thúc". Đó là sức ép ghê gớm. Họ ép tổng bí thư phía Việt nam phải hứa, lấy đó ép đoàn đàm phán. Có ai đi đàm phán lại bị động, để đối phương ép thời hạn buộc phải thoả thuận có lợi cho họ như thế !
* Vì sao các tập bản đồ chi tiết tỷ lệ 1/25.000 được ghi nhận là "bộ phận cấu thành của hiệp định" lại không được công bố, bị dấu kỹ đến nay ? Viện lý do bản đồ lớn quá, in không hết được, là không ổn, vì có thể phổ biến trên mạng internet, tỷ lệ mấy cũng đủ.
Cuối năm nay, 2 bên sẽ đặt xong hơn 2 ngàn cột mốc dọc 1400 km biên giới, sẽ ký Hiệp định kết thúc việc cắm mốc, kèm theo bản đồ chi tiết tỷ lệ 1/5.000, phía Việt nam có ý định công bố cho nhân dân biết tập bản đồ biên giới cực kỳ chi tiết này hay không ?
* Về phân chia Vịnh Bắc bộ, ông Phụng có biết khi tranh cãi chủ quyền của một vịnh, đã có những tiêu chuẩn và kinh nghiệm là :
- số dân mỗi bên sinh sống nhờ vào vịnh là bao nhiêu ? (số dân Việt nam ở đông Bắc bộ và bắc Trung bộ là 24 triệu, số dân ở phía Tây đảo Hải Nam và bán đảo Lôi châu chỉ có 8 triệu, nghĩa là 3/1);
- chiều dài đường cơ sở ven bờ biển và ven các đảo (Việt nam có hàng ngàn đảo, Trung quốc chỉ có 4 đảo, đường cơ sở phía Việt nam gấp hàng trăm lần phía Trung quốc );
- số sông mỗi bên với tổng lưu lượng nước chảy hàng năm cùng tổng số phù sa đóng góp vào hình thành Vịnh của mỗi bên : phía Việt nam có hơn 20 con sông lớn nhỏ, các sông Hồng, Lô, Đà, Thương, Đáy, Mã, Chu, Lam, Gianh... trong khi Trung quốc chỉ có 2 con sông nhỏ, về lượng nước và phù sa, phía ta gấp hàng chục lần Trung quốc. Ta có đòi 3/4 diện tích Vịnh Bắc bộ cũng là thoả đáng.
Trong khi chờ lưỡi ông Phụng khỏi cứng, xin kể chuyến đi thăm thác Bản Dốc do Sứ quán Tàu ở Hà nội tổ chức, mời phóng viên các báo, quan chức vụ báo chí bộ thông tin truyền thông và bộ ngoại giao Hà nội, được nhà báo Điếu Cày và cô phóng viên Nụ kể lại rất sinh động.
Đoàn xe sang trọng, từ Hà nội, qua Bằng tường đi sâu sang đất Quảng Tây rồi quay lại phía Nam, ghé thăm đệ nhất Hùng Quan ở Phương Nam, một thắng cảnh giá trị và ăn khách du lịch bậc nhất ở phía Nam, với khách sạn 3 tầng, nhà nghỉ hiện đại mái đỏ như son, bãi xe rộng lớn. Các phóng viên Việt nam sững sờ, ngỡ ngàng, khám phá ra chuyện lạ: đây chính là khu Bản Dốc của Việt nam ta đã bị lấn chiếm và chính thức hoá bằng Hiệp định 25-12-2000. Các bạn cay đắng nói với nhau :
"Ôi! thì ra mình được họ rước về thăm ngôi nhà của...chính mình!". Không biết nên cười hay khóc ! Các quan chức bộ thông tin vẫn hý hửng một cách lỳ lợm, còn lườm nguýt bộ hạ : "Cấm nói với nhau bằng tiếng Việt, các đồng chí bạn giỏi tiếng Việt lắm đấy, nghe không !".
Xin hỏi ông Phụng: ông nghĩ gì về sự kiện chủ nhà được mời về thăm ngôi nhà của chính mình? Và ông biết chăng, nhà báo Điếu Cày đang nằm trong tù một phần do dám khóc trước sự kiện kỳ quặc này đấy.
Paris 14-11-2008
© 2008 www.danchimviet.com
Ông Lê Công Phụng từng là trưởng ban đàm phán về biên giới của Việt nam những năm 1996 đến 2000; ông cũng từng là trưởng ban biên giới, là thứ trưởng ngoại giao, nay là đại sứ Việt nam tại Hoa kỳ.
Tháng 10 vừa qua ông đã trả lời phỏng vấn của nhà báo Lý Kiến Trúc, tạp chí Văn hoá ở Nam Cali (Hoa kỳ), nói về 2 Hiệp định Việt - Trung về biên giới : Hiệp định 30-12-1999 (trên bộ) và Hiệp định 25-12-2000 (về Vịnh Bắc bộ). Mục đích của ông Phụng là thanh minh rằng 2 hiệp định ấy rất công bằng, bình đẳng, hợp lẽ, hợp luật quốc tế, phía Việt nam không hớ, không bị ép, không thua thiệt gì cả.
Là người theo dõi tình hình, tôi đã gửi đến ông Lý Kiến Trúc và ông Lê Công Phụng 7 câu hỏi, để yêu cầu ông Phụng trả lời - trả lời riêng hay chung thì tuỳ ông - nhằm soi sáng công luận trong và ngoài nước về một vấn đề cực kỳ hệ trọng của đất nước.
Ngay sau đó, nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn ở Marseille (Pháp), tác giả cuốn sách "Biên giới Việt - Trung, 1885 - 2000 ", 856 trang, đã lên tiếng chứng minh rằng ông Phụng đã nói không đúng sự thật, nghĩa là sai, nói dối, đặc biệt về các khu vực Ải Nam Quan, thác Bản Dốc, vùng Bằng Tường, Quảng Ninh, Hà Giang và Vịnh Bác bộ...
Ông Phụng im thin thít, cho đến nay. Ông có thể trả lời riêng, hoặc gửi báo Văn hoá của ông Lý Kiến Trúc, hoặc qua một tờ báo ở trong nước, hoặc qua mạng thông tin internet của Bô ngoại giao.
Tôi không hỏi ông Phụng về một địa danh cụ thể nào. Tôi chỉ hỏi ông về một số nét không bình thường, khác lạ và yêu cầu ông giải thích sao cho hợp lý, trôi chảy. Đây không phải những vướng mắc riêng, mà là của khá đông bạn bè tôi. Xin nhắc lại vài câu hỏi để bà con ta cùng biết.
* Trước hết, tại sao từ khi đàm phán (năm 1992) đến khi kết thúc (năm 2000), không thông báo cho nhân dân, cho dư luận biết về quá trình đàm phán diễn ra, như hồi đàm phán Việt - Mỹ (1968 - 1973) : công khai hoá mỗi buổi họp, ai tham gia, đề tài tranh cãi, thông báo về từng phiên họp, từng buổi tiến triển ra sao...; tại sao cũng không báo cáo cho Quốc hội, hay cho Ban thường trực quốc hội ? Sau khi ký đến 6 tháng mới báo cáo cho quốc hội (ngày 9-6-2000), mà báo cáo quá sơ sài, không có thảo luận, chất vấn gì cả, đối với một vấn đề hệ trọng đến vậy? Ông suy nghĩ ra sao về tình hình như thế? Nó không bình thường ở chỗ không công khai, như có nhiều điều khuất tất, cần che dấu nhân dân, không tận dụng sức ép của công luận, của dư luận và thế giới.
* Tại sao 2 hiệp định đều ký vào những ngày cuối cùng của năm (30/12 và 25/12), và cứ vào mỗi giữa năm phía Trung quốc đều nhắc rằng "lãnh đạo cao nhất của 2 đảng đã thoả thuận sẽ ký xong trước khi năm nay kết thúc". Đó là sức ép ghê gớm. Họ ép tổng bí thư phía Việt nam phải hứa, lấy đó ép đoàn đàm phán. Có ai đi đàm phán lại bị động, để đối phương ép thời hạn buộc phải thoả thuận có lợi cho họ như thế !
* Vì sao các tập bản đồ chi tiết tỷ lệ 1/25.000 được ghi nhận là "bộ phận cấu thành của hiệp định" lại không được công bố, bị dấu kỹ đến nay ? Viện lý do bản đồ lớn quá, in không hết được, là không ổn, vì có thể phổ biến trên mạng internet, tỷ lệ mấy cũng đủ.
Cuối năm nay, 2 bên sẽ đặt xong hơn 2 ngàn cột mốc dọc 1400 km biên giới, sẽ ký Hiệp định kết thúc việc cắm mốc, kèm theo bản đồ chi tiết tỷ lệ 1/5.000, phía Việt nam có ý định công bố cho nhân dân biết tập bản đồ biên giới cực kỳ chi tiết này hay không ?
* Về phân chia Vịnh Bắc bộ, ông Phụng có biết khi tranh cãi chủ quyền của một vịnh, đã có những tiêu chuẩn và kinh nghiệm là :
- số dân mỗi bên sinh sống nhờ vào vịnh là bao nhiêu ? (số dân Việt nam ở đông Bắc bộ và bắc Trung bộ là 24 triệu, số dân ở phía Tây đảo Hải Nam và bán đảo Lôi châu chỉ có 8 triệu, nghĩa là 3/1);
- chiều dài đường cơ sở ven bờ biển và ven các đảo (Việt nam có hàng ngàn đảo, Trung quốc chỉ có 4 đảo, đường cơ sở phía Việt nam gấp hàng trăm lần phía Trung quốc );
- số sông mỗi bên với tổng lưu lượng nước chảy hàng năm cùng tổng số phù sa đóng góp vào hình thành Vịnh của mỗi bên : phía Việt nam có hơn 20 con sông lớn nhỏ, các sông Hồng, Lô, Đà, Thương, Đáy, Mã, Chu, Lam, Gianh... trong khi Trung quốc chỉ có 2 con sông nhỏ, về lượng nước và phù sa, phía ta gấp hàng chục lần Trung quốc. Ta có đòi 3/4 diện tích Vịnh Bắc bộ cũng là thoả đáng.
Trong khi chờ lưỡi ông Phụng khỏi cứng, xin kể chuyến đi thăm thác Bản Dốc do Sứ quán Tàu ở Hà nội tổ chức, mời phóng viên các báo, quan chức vụ báo chí bộ thông tin truyền thông và bộ ngoại giao Hà nội, được nhà báo Điếu Cày và cô phóng viên Nụ kể lại rất sinh động.
Đoàn xe sang trọng, từ Hà nội, qua Bằng tường đi sâu sang đất Quảng Tây rồi quay lại phía Nam, ghé thăm đệ nhất Hùng Quan ở Phương Nam, một thắng cảnh giá trị và ăn khách du lịch bậc nhất ở phía Nam, với khách sạn 3 tầng, nhà nghỉ hiện đại mái đỏ như son, bãi xe rộng lớn. Các phóng viên Việt nam sững sờ, ngỡ ngàng, khám phá ra chuyện lạ: đây chính là khu Bản Dốc của Việt nam ta đã bị lấn chiếm và chính thức hoá bằng Hiệp định 25-12-2000. Các bạn cay đắng nói với nhau :
"Ôi! thì ra mình được họ rước về thăm ngôi nhà của...chính mình!". Không biết nên cười hay khóc ! Các quan chức bộ thông tin vẫn hý hửng một cách lỳ lợm, còn lườm nguýt bộ hạ : "Cấm nói với nhau bằng tiếng Việt, các đồng chí bạn giỏi tiếng Việt lắm đấy, nghe không !".
Xin hỏi ông Phụng: ông nghĩ gì về sự kiện chủ nhà được mời về thăm ngôi nhà của chính mình? Và ông biết chăng, nhà báo Điếu Cày đang nằm trong tù một phần do dám khóc trước sự kiện kỳ quặc này đấy.
Paris 14-11-2008
© 2008 www.danchimviet.com
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 2 of a 9 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Thư gửi bạn bên nhà (số 2)
4 Responses to "Thư gửi bạn bên nhà (số 2)" 
|
said this on 14 Nov 2008 4:41:28 AM EST
Cay đắng ! Suốt chiều dài lịch sử tộc Việt, có thời kì nào giai cấp thống trị đớn hèn, nhu nhược, xảo trá, tham tàn, bỉ ổi ,vô liêm sỉ như thời cộng sản không ??
|
|
said this on 14 Nov 2008 12:54:17 PM EST
Bác Tín ơi! không hy vọng gì về việc ông Đại Sứ Phụng trả lời đâu!
Cứ xem ông Bộ Trưởng Y Tế trả lời trước Quốc Hội khi bị hỏi đấy! |
|
said this on 14 Nov 2008 2:44:20 PM EST
Thưa Ông Bùi Tín,
Đối với phường "Buôn Dân Bán Nước" luôn cặp kè những sách lược của ngoại bang bên mình! thì làm gì có đủ liêm sĩ và tư cách để trả lời những câu hỏi của Ông! Người xưa có nói " Thời giờ là vàng bạc ", mà Lê công Phụng hiện nay là đại sứ VN tại Hoa Kỳ, việc làm và công tác khắp nơi, lo chạy mánh, chạy cờ, chạy làng, chạy tìm mối để bán GÁI TƠ, đến nỗi vợ phải trông chờ chồng (LCP) cả tuần lễ để "du hí thiên thai" mà cũng không có thời gian xử lý, thì làm gì có thời gian để trả lời những câu hỏi không có Dollard của Ông! Thôi, Ông hảy quên đi, ở đời có tên Dốt nào mà tự nhận mình là Mù chữ đâu!có tên cướp nào tự nhận mình là thằng Cướp đâu! nếu có bễ ra thì đổ thừa cho Tại, Bị, Thì là... Đảng Cướp CSVN là thủ phạm cho xong! Nhưng dù dấu diếm, quờ quỵt thế nào thì: "Bàn tay làm sao che khuất mặt trời!" Tội "Bán Nước, Buôn Dân" mà chúng cho là hợp tác toàn diện! Ông thử nghỉ: Trước đây tàu Cứu thương của Mỹ muốn vào VN để chữa bệnh cho Nhân Dân thì CẤM không cho vào bờ! Mà những ngày tới, Hạm đội Hán Tộc sẽ nghênh ngang tiến vào bờ cỏi VN! để thăm dò phản ứng của VN từ mặt Biển! và cài cấy những hệ thống tình báo dọc theo bờ biển VN, dọn đường cho cuộc xâm chiếm VN trong tương lai!. - Nếu TC tấn chiếm VN thì bọn "Đầu Trâu Mặt Ngựa" không có mặt tại VN, chúng đang đi rữa tiền ở hải ngoại ( tại Paris ) vào những ngày sắp tới!. Thế thì tôi đề nghị Ông Bùi Tín nên trực tiếp đến đó mà chất vấn những tên Chóp Bu Bán Nước thì tốt hơn! Kính |
|
said this on 15 Nov 2008 7:47:17 AM EST
Xa cách ngàn dậm, tường thành ngăn cách, thấy sừng cũng biết là trâu, chẳng có lưả tất không có khói. Xưa nay trách là trách kẻ đi vay nợ, không trách người lo trả nợ bao giờ. Khất tới khất lui mãi thì cũng phải còng lưng mỏi gối, uốn ba tất luởi van xin chai mặt mà làm cho xong. Nợ cha già vay thì nay con trả, nhục nhã thế mà bảo phải đưa cái cuả nợ ấy ra cho bàn dân thiên hạ thấy biết, sao coi e không được rồi.
Khăn trên đầu đang đội mà nó còn lột luôn, cái Nam Quan Bản Giốc cũng phải trơ ra mà chịu thôi. Cái nút áo Hoàng Sa tại bị làm người anh hùng, phanh vổ ngực cũng phải nhờ nó cởi giùm để thắm tình anh nghiã em đó chớ. Đúng là đánh cho tới khi còn cái lai quần nho nhỏ Trường Sa mới thôi. Thế mà giờ còn sợ nó lột trần truồng như nhọng mà còn chưa biết thân. Bán vợ đợ con đã đành, giờ lại đem con trấn nước để mua lòng làm quà hàng xóm. Cờ thí chốt riết rồi còn ông tướng trọi lỏi thì còn chơi với ai. Phải ông tướng làm bằng sừng thì còn có giá chút đỉnh, đồ làm bằng mã hồ gặp nước rã bèn thì xài với ai. Sơn một lớp cho bóng ngoài da, trong thì chẳng ra gì, tạp chất không ấy chớ. Nhớ xưa thằng anh cả đó giỏi lắm, có Tiết Nhơn Quí chinh Đông, Tiết Đinh San chinh Tây, thêm Ngũ Hổ Bình Nam, rốt rồi cũng bị liệt cường xâu xé, thế mà nay chưa biết sợ tan ra từng mảng. Đất với biển nó không khiên được đi đâu mà lo. Sợ là sợ mất cái chí khí cuả nòi cuả giống mà thôi. Chẳng ai đồng hoá ai được cả, nếu được thì ta đâu có còn là Rồng Tiên Hồng Lạc cho đến ngày nay. Nói là cho có chuyện để cải nhau thôi chớ được cái tích sự gì đâu.Cái bản tánh Thiên Triều xưa nay nó là vậy, dân Việt ta còn lạ gì cái thói đó nưã. Ca rằng: Tiềm long trầm tích chuyển cơ, Thu hình tàng hổ đợi giờ ra oai. |



Author/Admin)