- Trang Chủ
- Tác Giả và Tác Phẩm
- Di tản (Kết)
Di tản (Kết)
- Tác Giả: Huỳnh Ngọc Tuấn
- Đăng ngày 11.11.08
- Tác Giả và Tác Phẩm
- Chưa xếp hạng
Buổi sáng ngày 29/3/1975, chị Thi từ ngoài phố chạy về, vẻ mặt hốt hoảng, chị nói lắp bắp:
- Nghe người ta nói Việt cộng về tới ngã ba Huế rồi.
Anh Khanh và anh Nhân lên xe Honda, đi xem xét tình hình. Một giờ sau, họ về, anh Nhân cởi vội bộ quân phục, vứt ra đường mặc bộ civil vào, anh sửa soạn một túi xách tay nhỏ. Anh Khanh cũng sửa soạn ra đi, anh nói với chị Thi:
- Em ở nhà chăm sóc con, anh phải đi thôi, giờ này không thể mang em và con theo được.
Chị Thi khóc, chị đưa thằng cu cho anh ôm một chút để từ biệt. Anh Khanh ôm hôn con, hôn khắp người, từ bàn tay bàn chân, nước mắt anh chảy dài trên má… thật cảm động. Anh Nhân hối thúc:
- Thôi, nhanh lên không còn kịp nữa, tàu nhổ neo bây giờ.
Anh hỏi Tín:
- Cậu có đi không?
Tín lắc đầu.
- Cậu ở lại bảo trọng, chăm sóc mợ chu đáo, bệnh của mợ không đơn giản đâu - anh ta ôm Tín thật chặt - hẹn gặp lại.
Họ lên xe, rú hết ga ra bến tàu.
Những chiếc chiến xa T54 tràn vào Đà Nẵng. Tín nhìn thấy lá cờ của “Mặt trận giải phóng dân tộc miền Nam Việt Nam” đi qua đường Nguyễn Hoàng, anh đang chứng kiến giờ phút thay đổi của Đà Nẵng, lúc đó anh nhìn đồng hồ 3h chiều, thành phố quan trọng bậc nhất miền Trung. Mọi người trong nhà chờ đợi, không ai nói một lời.
Thành phố yên tĩnh, hai ngày trôi qua, nhiều người đã ra đường, một cách thận trọng. Người ta bắt đầu mua bán những thứ đơn giản. Bà hàng bún trước nhà mở cửa trở lại. Đồng tiền mất giá kinh khủng, vì không biết bây giờ người ta có dùng nữa không. Các bà các cô thì tháo hết vàng bạc nữ trang giấu kỹ, họ lặng lẽ và bí mật giấu hết, quỉ không hay - thần không biết. Tín nói với ba mẹ, anh muốn về Tam Kỳ, nhưng ba mẹ không đồng ý.
- Con cố chờ thêm vài hôm nữa cho tình hình yên tĩnh đã. Hôm nay còn nguy hiểm lắm. Cầu Câu Lâu sụp rồi, xe không qua được.
Trong bữa cơm, chị Thi nói:
- Ngoài biển người ta nói rất nhiều người chết tấp vô. Hôm qua con nằm mơ thấy thấy anh Khanh về, anh ấy nói bị đói và rất lạnh, con sợ ảnh… Chị không nói nữa, nước mắt lã chả. Cô hai của Tín nói với ba anh :
- Hay là mình đi xem thầy, coi thử thế nào, coi nó còn sống không? Ba anh không tin chuyện bói toán nhưng bác bỏ cũng không tiện, đành nói:
- Tuỳ chị, nhưng theo tôi “tử sinh hữu mệnh”.
Vậy là Tín phải đưa chị Thi đi xem bói. Đến một xóm nhỏ, nhà cửa chật hẹp và nghèo nàn. Vào một căn nhà khói hương nghi ngút, ngột ngạt vô cùng, Tín thấy buồn nôn khi nhìn người đàn ông thấp, da ngăm mặc bộ pijama nâu, miệng nhai trầu bỏm bẻm. Trông ông ta quái dị, nửa đàn ông, nửa đàn bà nói chuyện với chị Thi.
- Được. Chị cúng bà 2000 đồng. Tôi sẽ hỏi cho chị.
Sau đó ông ngồi lên bàn, trùm khăn đỏ, bắt đầu lắc lư, rồi một giọng nói the thé quái gở như từ một thế giới khác. Anh không tin nhưng cũng thấy rùng mình.
- Tuổi này, năm nay gặp nạn chắc khó qua khỏi, nhưng khi sinh thời có tu nhân tích đức nên ở thế giới bên kia cũng được sung sướng.
Chị Thi vẫn không an tâm hỏi:
- Nhưng sao con chiêm bao thấy chồng con đói và lạnh.
- À, chắc là rơi xuống biển nên hồn về báo như thế, bây giờ thì siêu thoát rồi.
Trên đường về, chị Thi bảo ngày mai đưa chị sang quận 3 đi tìm xác anh Khanh. Tín không tranh luận với chị Thi vì anh nghĩ chỉ vô ích thôi, hơn nữa cũng phải đi để chị an tâm, vì điều gì cũng có thể.
Tín và chị Thi đi dọc theo bờ biển mà mấy tuần trước đây là bãi biển thơ mộng và trữ tình với những người phụ nữ thướt tha, yểu điệu và hấp dẫn trong bộ đồ tắm, đi thang lang dọc bờ biển. Bây giờ, đây là một bãi biển kinh hoàng, những thây người vô thừa nhận nằm rãi rác. Những người tốt bụng quanh vùng mang những cái thây người sình to đặt trên mấy chiếc chiếu vàng ố. Mùi hôi thối bốc lên kinh khủng, dù cho gió biển đã làm cho cái mùi đó bớt đi. Tín và chị Thi - mỗi người một khẩu trang, cùng với rất nhiều người đi tìm người thân. Họ nhìn áo quần của những người xấu số,để sơ bộ xác định nhân thân. Tín thấy có nhiều xác chết đã biến dạng hoàn toàn: tay chân, mặt mũi đã bị cá rỉa làm cho không thể nào nhận diện được, rồi cái nắng nóng làm cho làm cho những thi thể nhanh chóng hư hoại và sình to lên một cách đáng sợ. Anh không thấy sợ hãi như trước đây khi nhìn người chết, đặc biệt là những tình huống ghê tởm như thế này.
Bây giờ, anh chỉ thấy đau lòng và thương cảm, anh nhìn thấy cái thân phận bi đát của con người, cái thân phận mong manh, bé nhỏ và phù du của con người. Hình dung những người phụ nữ, những người đàn ông và có cả trẻ con đang nằm kia, nắng và gió biển làm cho thân thể họ tím bầm, nhợt nhạt. Ruồi nhặng bâu đầy trên những mảnh thịt đỏ bị loắt ra. Trước đây, họ đã là những người phụ nữ duyên dáng, quyến rũ và những người đàn ông lịch lãm, hào hoa, những cô bé cậu bé xinh xắn như thiên thần. Bây giờ họ nằm đó, biến dạng và khủng khiếp. Anh thấy có một cái gì đó đang đổ vỡ trong anh. Chỉ qua một thời gian ngắn, những biến cố trong cuộc đời đã làm anh trở nên tỉnh táo, vô tình và lý trí đến cứng nhắc, không còn đa cảm và dễ xúc động nữa. Chỉ có nỗi niềm của anh với Thương là vẫn còn nguyên vẹn, nó nằm ở một nơi rất riêng trong trái tim anh.
- Nghe người ta nói Việt cộng về tới ngã ba Huế rồi.
Anh Khanh và anh Nhân lên xe Honda, đi xem xét tình hình. Một giờ sau, họ về, anh Nhân cởi vội bộ quân phục, vứt ra đường mặc bộ civil vào, anh sửa soạn một túi xách tay nhỏ. Anh Khanh cũng sửa soạn ra đi, anh nói với chị Thi:
- Em ở nhà chăm sóc con, anh phải đi thôi, giờ này không thể mang em và con theo được.
Chị Thi khóc, chị đưa thằng cu cho anh ôm một chút để từ biệt. Anh Khanh ôm hôn con, hôn khắp người, từ bàn tay bàn chân, nước mắt anh chảy dài trên má… thật cảm động. Anh Nhân hối thúc:
- Thôi, nhanh lên không còn kịp nữa, tàu nhổ neo bây giờ.
Anh hỏi Tín:
- Cậu có đi không?
Tín lắc đầu.
- Cậu ở lại bảo trọng, chăm sóc mợ chu đáo, bệnh của mợ không đơn giản đâu - anh ta ôm Tín thật chặt - hẹn gặp lại.
Họ lên xe, rú hết ga ra bến tàu.
Những chiếc chiến xa T54 tràn vào Đà Nẵng. Tín nhìn thấy lá cờ của “Mặt trận giải phóng dân tộc miền Nam Việt Nam” đi qua đường Nguyễn Hoàng, anh đang chứng kiến giờ phút thay đổi của Đà Nẵng, lúc đó anh nhìn đồng hồ 3h chiều, thành phố quan trọng bậc nhất miền Trung. Mọi người trong nhà chờ đợi, không ai nói một lời.
Thành phố yên tĩnh, hai ngày trôi qua, nhiều người đã ra đường, một cách thận trọng. Người ta bắt đầu mua bán những thứ đơn giản. Bà hàng bún trước nhà mở cửa trở lại. Đồng tiền mất giá kinh khủng, vì không biết bây giờ người ta có dùng nữa không. Các bà các cô thì tháo hết vàng bạc nữ trang giấu kỹ, họ lặng lẽ và bí mật giấu hết, quỉ không hay - thần không biết. Tín nói với ba mẹ, anh muốn về Tam Kỳ, nhưng ba mẹ không đồng ý.
- Con cố chờ thêm vài hôm nữa cho tình hình yên tĩnh đã. Hôm nay còn nguy hiểm lắm. Cầu Câu Lâu sụp rồi, xe không qua được.
Trong bữa cơm, chị Thi nói:
- Ngoài biển người ta nói rất nhiều người chết tấp vô. Hôm qua con nằm mơ thấy thấy anh Khanh về, anh ấy nói bị đói và rất lạnh, con sợ ảnh… Chị không nói nữa, nước mắt lã chả. Cô hai của Tín nói với ba anh :
- Hay là mình đi xem thầy, coi thử thế nào, coi nó còn sống không? Ba anh không tin chuyện bói toán nhưng bác bỏ cũng không tiện, đành nói:
- Tuỳ chị, nhưng theo tôi “tử sinh hữu mệnh”.
Vậy là Tín phải đưa chị Thi đi xem bói. Đến một xóm nhỏ, nhà cửa chật hẹp và nghèo nàn. Vào một căn nhà khói hương nghi ngút, ngột ngạt vô cùng, Tín thấy buồn nôn khi nhìn người đàn ông thấp, da ngăm mặc bộ pijama nâu, miệng nhai trầu bỏm bẻm. Trông ông ta quái dị, nửa đàn ông, nửa đàn bà nói chuyện với chị Thi.
- Được. Chị cúng bà 2000 đồng. Tôi sẽ hỏi cho chị.
Sau đó ông ngồi lên bàn, trùm khăn đỏ, bắt đầu lắc lư, rồi một giọng nói the thé quái gở như từ một thế giới khác. Anh không tin nhưng cũng thấy rùng mình.
- Tuổi này, năm nay gặp nạn chắc khó qua khỏi, nhưng khi sinh thời có tu nhân tích đức nên ở thế giới bên kia cũng được sung sướng.
Chị Thi vẫn không an tâm hỏi:
- Nhưng sao con chiêm bao thấy chồng con đói và lạnh.
- À, chắc là rơi xuống biển nên hồn về báo như thế, bây giờ thì siêu thoát rồi.
Trên đường về, chị Thi bảo ngày mai đưa chị sang quận 3 đi tìm xác anh Khanh. Tín không tranh luận với chị Thi vì anh nghĩ chỉ vô ích thôi, hơn nữa cũng phải đi để chị an tâm, vì điều gì cũng có thể.
Tín và chị Thi đi dọc theo bờ biển mà mấy tuần trước đây là bãi biển thơ mộng và trữ tình với những người phụ nữ thướt tha, yểu điệu và hấp dẫn trong bộ đồ tắm, đi thang lang dọc bờ biển. Bây giờ, đây là một bãi biển kinh hoàng, những thây người vô thừa nhận nằm rãi rác. Những người tốt bụng quanh vùng mang những cái thây người sình to đặt trên mấy chiếc chiếu vàng ố. Mùi hôi thối bốc lên kinh khủng, dù cho gió biển đã làm cho cái mùi đó bớt đi. Tín và chị Thi - mỗi người một khẩu trang, cùng với rất nhiều người đi tìm người thân. Họ nhìn áo quần của những người xấu số,để sơ bộ xác định nhân thân. Tín thấy có nhiều xác chết đã biến dạng hoàn toàn: tay chân, mặt mũi đã bị cá rỉa làm cho không thể nào nhận diện được, rồi cái nắng nóng làm cho làm cho những thi thể nhanh chóng hư hoại và sình to lên một cách đáng sợ. Anh không thấy sợ hãi như trước đây khi nhìn người chết, đặc biệt là những tình huống ghê tởm như thế này.
Bây giờ, anh chỉ thấy đau lòng và thương cảm, anh nhìn thấy cái thân phận bi đát của con người, cái thân phận mong manh, bé nhỏ và phù du của con người. Hình dung những người phụ nữ, những người đàn ông và có cả trẻ con đang nằm kia, nắng và gió biển làm cho thân thể họ tím bầm, nhợt nhạt. Ruồi nhặng bâu đầy trên những mảnh thịt đỏ bị loắt ra. Trước đây, họ đã là những người phụ nữ duyên dáng, quyến rũ và những người đàn ông lịch lãm, hào hoa, những cô bé cậu bé xinh xắn như thiên thần. Bây giờ họ nằm đó, biến dạng và khủng khiếp. Anh thấy có một cái gì đó đang đổ vỡ trong anh. Chỉ qua một thời gian ngắn, những biến cố trong cuộc đời đã làm anh trở nên tỉnh táo, vô tình và lý trí đến cứng nhắc, không còn đa cảm và dễ xúc động nữa. Chỉ có nỗi niềm của anh với Thương là vẫn còn nguyên vẹn, nó nằm ở một nơi rất riêng trong trái tim anh.
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 11 of a 11 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Di tản (Kết)

