Ông bác sĩ trẻ, thuộc nhóm của Huỳnh Tấn Mẫm, anh kể cho mọi người biết như thế sau đó, hắng giọng xong, hùng hồn như một nhà biện thuyết tài ba :
- Thưa anh cán bộ, thưa các anh, các bạn. Chúng tôi những thanh niên sinh ra và lớn lên tại miền Nam VN, cũng như anh Vũ vừa phát biểu, đúng như vậy chúng tôi là những thanh niên đầy nhiệt huyết, yêu quê hương, yêu tổ quốc Việt Nam, chúng tôi đã không được may mắn như các anh ở ngoài Bắc đã sớm được thấm nhuần đường lối cách mạng như các anh đã giảng cho chúng tôi, chúng tôi cũng đã không nhìn thấy con đường ‘chống Mỹ cứu nước’ như các anh đã nhìn như vậy, nhưng chúng tôi cũng đã từng xuống đường biểu tình chống chính quyền mà chúng tôi đã bầu ra, vì cuộc chiến tương tàn này, vì những sai trái của chính phủ Chúng tôi cũng không chấp nhận sự hiện diện của Mỹ và 7, 8 nước đồng minh mang quân vào đất nước của chúng ta, chống lại người Việt Nam, người anh em từ miền Bắc vào đây. Chúng tôi cũng không hiểu và càng không đồng ý điều mà cách mạng cho là chúng tôi không phải là những thanh niên yêu nước, yêu quê hương, vì chúng tôi đã phục vụ, đi lính cho miền Nam chiến đấu chống lại các anh. Theo điều chúng tôi được dạy dỗ từ thuở còn thơ, người thanh niên là rường cột của quốc gia, là thành phần nòng cốt giữ nước, chúng tôi có bổn phận chống lại mọi sự xâm lược đến bất cứ từ phía nào, chúng tôi phải có bổn phận bảo vệ người dân lành được an cư lạc nghiệp, và sau này trong trường y khoa, chúng tôi còn được học, phàm đã là con người thì phải biết yêu thương và quý trong con người, riêng lãnh vực là bác sĩ quân y của tôi, chúng tôi còn phải là người không phải chỉ cứu giúp những người bị bệnh hoạn thương tật ở về phe mình, phe ta mà còn có bổn phận cứu chữa cho bất cứ ai cần được săn sóc, kể cả với kẻ thù. Các bác sĩ quân y của QLVNCH chúng tôi không những không được phép từ chối cứu chữa cho các cán binh CS ở ngoài mặt trận hay trong bệnh viện, mà còn biệt đãi họ, dành ưu tiên cho những thương bệnh binh tù nhân này theo đúng quy ước chiến tranh của quốc tế. Sau đó anh kể lại chuyện chữa cho cán binh CS cũng như cho các thương bệnh binh của VNCH như thế nào. Rồi anh quả quyết với tinh thần đó, với sự suy nghĩ đó, các anh không có tội với bất cứ ai, lại càng không có nợ máu với bất cứ người dân VN nào cả.
Thiếu úy Cần có vẻ bị lôi cuốn vào chuyện kể của anh bác sĩ, anh ta ngồi thẳng lưng, dựa bụng vào bàn, hơi nghiêng về phía trước, chống tay vào cằm chăm chú nghe.
Anh bác sĩ vẫn say sưa kể về miền Nam trù phú, mọi người đều sống một đời sống thảnh thơi, an nhàn hạnh phúc thì bỗng nhiên chiến tranh bùng phát, đường xá bị gài mìn, từ thôn quê đến thành thị bị pháo kích bất kể vào nhà dân, bệnh viện, trường học. Là thanh niên trí thức anh phải có bổn phận ra mặt trận để chống đỡ, bảo vệ sự an toàn cho dân, giữ đất nước được vẹn toàn.
Thao thao bất tuyệt, anh bác sĩ trẻ mang hết cả tâm tư, ước vọng của cuộc đời anh ra giãi bày cho ban bè cùng nghe và tâm sự cả với kẻ đã nhốt anh vào tù, lời kể của anh rất cảm động có lẽ hơn 15 phút, anh cán bộ không một phản ứng, hay một lời nói nào có ý ngăn lại bài trần tình của anh bác sĩ trẻ này, anh ta chăm chú nghe từng chữ từng câu, có lẽ đây là lần đầu tiên anh được nghe về miền Nam do chính một thanh niên yêu nước VN yêu quê hương khác với những gì anh được đảng anh dậy cho anh.
Ngừng lại vài giây anh bác sĩ kết luận :
- Thưa các anh, thưa các bạn. Trong khi cả nước đang "hồ hởi phấn khởi" để đón mừng ngày hiệp thương, đất nước thống nhất, mọi bàn tay, mọi sức lực đều hướng về với chính quyền cách mạng. đồng một lòng xóa bỏ hết hận thù, hiềm khích, bất đồng, cùng nhau chung lưng đấu cật để xây dựng đất nước giầu có, cường thịnh và hạnh phúc sau cuộc chiến tương tàn, thì chúng tôi, những thanh niên yêu nước của miền Nam lại bị nhốt vào trong bốn vòng rào kẽm gai này như một bầy thú hoang dã.
Cả đám chúng tôi lạnh người, nhất là những kẻ đã một lần chạy vắt giò từ Bắc vào Nam để trốn tránh các ông "cách mạng" khi nghe đoạn kết đầy trách móc và oán hận những kẻ dùng bạo lực cướp chính quyền của người miền Nam VN.
Trước khi giải tán, anh cán bộ đã giải thích cặn kẽ cho anh bác sĩ trẻ về tội của anh ta :
- Anh bảo anh không có tội à?. Nếu anh đứng về phía nhân dân mà soi rọi anh sẽ thấy ngay. Thế này nhé ! Về công của anh đã chữa trị cho các đồng chí cách mạng thì rồi đây đảng và nhà nước sẽ ghi công và có phần thưởng dành cho anh, nhưng anh lại chữa cả cho bọn lính ngụy, khỏe mạnh lại, bọn này lại cầm súng ra trận giết hại các đồng chí cách mạng nữa, đấy tội của anh đấy chứ đâu. Đảng rất sáng suốt và công bằng, có tội thì phạt, có công thì thưởng, nhưng cùng tùy theo nặng nhẹ mà đối xử, nếu ai mà phản tỉnh theo cách mạng thì sẽ được khoan hồng, như các anh đây đáng lý phải mang ra xử bắn hết mới phải, nhưng đảng đã khoan hồng cho các anh, giáo dục các anh trở thành một công dân tốt của XHCN rồi thả các anh về với gia đình các anh, đảng , nhà nước nhân dân đối xử nhân đạo như vậy các anh phải biết ơn chứ, phải không nào !!! Cứ suy ra thì rõ ràng cứ hễ là dân của thằng Thiệu là có tội tất tần tật.
Cả đám chúng tôi đều chưng hửng, chả biết ông cán bộ này nói nhân dân là ai, sao cả miền Nam đều có tội vậy, lý luận kiểu này thì hóa ra đất nước VN, (nhân dân) đảng viên, nhà nước và đảng của ông ấy là một, tức là chỉ có đảng CSVN là hoàn toàn đúng và chỉ có đảng CSVN là có đủ mọi quyền thay cho toàn dân VN. Đảng của ông ấy làm bất cứ điều gì cũng là ý của nhân dân muốn vậy. Lý luận độc tôn như vậy thì khỏi cần cãi.
Buổi kiểm thảo cũng vừa xong, ai về nhà nấy, mọi người cũng quên đi câu chuyện kiểm thảo dưới gốc xoài nhanh chóng .
Ngày hôm sau lại tiếp tục cho những người khác kiểm thảo, chỉ có điều hơi khác là không khí hình như đặc lại, đội của anh bác sĩ đã cho biết tin là anh bác sĩ đã được đưa ra khỏi trại, không ai biết là anh được thả về vì bài diễn văn hùng hồn của anh hay có chuyện bất hạnh đã xẩy ra cho anh vì ‘’cách mạng’’ dị ứng với bài phát biểu này hay đã cảm động vì tấm lòng yêu nước tha thiết của anh mà cho anh về đoàn tụ với gia đình rồi. Từ ngày đó tôi không còn nghe hay được biết gì về anh nữa, mong anh vẫn còn bình yên và đang có cuộc sống hạnh phúc ở đâu đó với những người thân yêu của anh.
Nhiều, nhiều lắm các bạn của tôi đã cả tin vào ‘’cách mạng’’ nên bao nhiêu ruột gan moi ra cho ‘’cách mạng’’ xem tường tận ‘’cách mạng’’ quên béng lời hứa, cứ dựa vào lời khai thành khẩn này mà có nhiều bạn của tôi sứt càng, gãy gọng, có nhiều anh quên cả đường về với gia đình, gửi thân trên những vùng rừng thiêng nước độc, những người thân yêu của các bạn tôi vĩnh viễn không bao giờ được nhìn thấy các anh nữa, kể cả nắm xương tàn của các anh. Phần còn lại có anh 12, 13 năm sau lê tấm thân rách nát tàn tạ về nhà như một cái xác biết đi.
Riêng tôi, xin cảm ơn anh bác sĩ trẻ năm xưa và các bằng hữu của anh và cả của tôi đã giãi bầy, đã nói lên và cũng đã làm được một điều mà cả dân miền Nam lúc đó mong ước là đất nước hòa bình không có cảnh anh em tàn sát lẫn nhau. Nhưng các anh và cả tôi chúng ta đã lầm : yêu nước Việt Nam theo kiểu ông HCM và những người đang đi theo con đường XHCN là họ chỉ muốn dùng bạo lực để cướp chính quyền, để phục vụ cho CS quốc tế, chứ không phải mang thanh bình hạnh phúc cho toàn dân VN. Bằng chứng là họ đã mượn súng ống đạn dược của Nga của Tầu khuyến khích thanh niên cầm súng nổi lên cướp chính quyền miền Nam, khủng bố người dân bằng võ lực, bằng băng đảng xã hội đen, đó là phương thức của ‘’cách mạng’’, là đường lối là chính sách của CSVN, 33 năm qua người dân VN đã được hưởng độc lập dân tộc, tự do tìm hạnh phúc chưa ? hay chỉ có còn vết thương nhức nhối từ cuộc tàn sát sinh linh giòng giống Lạc Hồng dạo ấy vẫn còn đau tấy mãi đến ngày hôm nay.
Yêu nước, trước tiên phải biết tôn trọng con người và phải mang lại hạnh phúc cho người dân mới là yêu nước chân chính.
(Kết)
© 2008 www.danchimviet.com