Danchimviet - http://danchimviet.com
Di tản (9)
http://danchimviet.com/articles/572/1/Di-tn-9/TrangPage1.html
Huỳnh Ngọc Tuấn

 
Tác Giả: Huỳnh Ngọc Tuấn
Đăng lên/Published on 01.11.08
 
Anh nhắm mắt và hình dung Thương ở bên cạnh, bàn tay thon nhỏ, mùi nước hoa dìu dịu toả từ tóc, từ cổ Thương; những sợi tóc loà xoà sau gáy…. Anh đã từng là người hạnh phúc...

Chiều hôm ấy cả nhà ăn cá ngừ thính, rau sống, mắm tôm của ông chủ nhà để lại. Chị Thi nhìn Tín:

- Thịt và cá tươi đắt như vàng, rau muống cũng đắt, ráng chịu khổ một chút, khi nào tình hình lắng dịu, tha hồ mà ăn.

Anh trả lời chị Thi bằng một câu hỏi, nhưng không phải là để hỏi chị mà hỏi bâng quơ:

- Biết bao giờ mới lắng dịu đây?

Tối hôm ấy, anh trải chiếu ngoài bao lơn, nằm nhìn lên trời. Trời thăm thẳm và đầy sao. Bây giờ, chỉ có một mình, tối hôm qua, còn ở bên Thương, bây giờ đã ở một nơi khác, xa lạ, không phải là nhà mình mà cũng chẳng biết phải ở đây đến bao giờ. Anh nhắm mắt và hình dung Thương ở bên cạnh, bàn tay thon nhỏ, mùi nước hoa dìu dịu toả từ tóc, từ cổ Thương; những sợi tóc loà xoà sau gáy…. Anh đã từng là người hạnh phúc. Hạnh phúc mong manh trong tay anh, giống như anh cầm một cục nước đá trong vắt, nhìn thấy nó tan dần trong tay mà chẳng làm gì được.

Bờ ao thưa thớt cỏ. Những cây cúc dại lơ thơ, đó đây là mấy cây ổi dại nở hoa trắng. Có một cô bé và một cậu bé, trong bộ đồ truyền thống, áo dài khăn xếp. Cô bé áo lụa vàng khăn đỏ, lộng lẫy như cô dâu, à như một thiên thần thì đúng hơn dắt tay nhau nhảy lò cò trên bờ ao thưa thớt cỏ. Hai cô cậu đuổi theo mấy con bướm bé xíu màu trắng. Con bướm nhỏ bằng móng tay út, chập chờn trên những bông hoa cúc nhỏ li ti, phải chăm chú mới nhìn thấy được. Có cả chim, những con chim nhỏ đến kỳ lạ những con chim đủ màu sặc sỡ và không có tên gọi, không có thực trong loài chim, nó chỉ có trong giấc mơ. Có cả pháo ngày Tết, pháo nổ chỉ có khói và ánh sáng của lửa và không có tiếng nổ. Tất cả giống như trong một bộ phim câm.

Tín đang mơ một giấc mơ đẹp thời thơ ấu. Giấc mơ bỗng vỡ tan như những mảnh thuỷ tinh mong manh. Anh giật mình vì nghe ai đó gọi tên anh:

- Ba ơi, anh hai ơi, mẹ chết rồi….. Ba ơi, anh hai ơi, mẹ chết rồi….

Tiếng kêu đó là của em gái út của anh. Tín nhận ra trong sự ngái ngủ, anh phóng như bay xuống cầu thang vào phòng mẹ. Cha anh đang ở đó. Cô em gái anh ngủ với mẹ, cô ôm mẹ khóc và kêu gào rất thảm. Tín thấy mẹ đang nằm trong tư thế co quắp, miệng cứng đờ, tay nắm chặt. Anh như bị rớt xuống từ một khoảng không rất xa, rất cao, mất trọng lượng và mất định hướng. Mọi người trong nhà đều có mặt. Hai ông hàng xóm cũng có mặt. Ba anh hỏi ông hàng xóm mang kính cận:

- Ở gần đây có bác sĩ không ông?

Ông ta chỉ lắc đầu. Ông đầu hói nói:

- Tụi bác sĩ nó biến mất rồi.

Anh hỏi như người mê sảng:

- Làm sao bây giờ ?

Ông khách mang kính cận tiến đến bên giường của mẹ anh

- Để tôi thử xem.

Ông bắt mạch một chút rồi lắc đầu nói với ba anh:

- Tình hình của bà nhà nguy hiểm, nếu không cấp cứu kịp sẽ tử vong trong vài phút nữa.

Ông chạy về nhà và mang qua một túi xách, ông nói với vợ điều gì đó. Ông áp ống nghe lên ngực mẹ Tín, sau đó ông nói với ba anh, tay cầm ống tiêm và đón ống thuốc nhỏ của bà vợ vừa đem qua:

- Đây là ống Coramin. Nếu ông đồng ý, tôi sẽ tiêm cho bà nhà, cứu được hay không tôi không dám chắc.

Ba anh đặt tay lên ngực mẹ. Ông quyết định ngay:

- Nhờ ông cứu vợ tôi, mọi chuyện tôi chịu trách nhiệm.

- Tốt .

Ông hàng xóm trả lời, tay bóc ống tiêm và bẻ ống thuốc, động tác thành thục và dứt khoát. Ông tiêm thẳng vào ngực, bắt mạch và chờ đợi. Không biết là bao lâu, thời gian như đông cứng lại, không khí ngột ngạt. Ông gật đầu nhè nhẹ.

- Tốt rồi, lạy chúa.

Một lát sau mẹ thở đều và mở mắt, cả nhà thở phào nhẹ nhỏm. Ông bảo mọi người ra ngoài và mở các cửa lớn cửa nhỏ, ông dặn:

- Bà nhà cần nghỉ ngơi, cần thoáng, mát mẻ, yên tĩnh.

Tín hỏi :

- Mẹ con bị bệnh tim hả chú?

Ông trả lời dứt khoát:

- Không, mẹ cháu bị suy nhược thần kinh, bà hay nằm mơ thấy ác mộng, kêu nói lảm nhảm và rất mệt, rồi co giật, tim ngừng đập.

Cả nhà Tín cảm ơn ông rối rít. Ba anh không cảm ơn, chỉ nói:

- Trời còn thương, nếu không lũ trẻ nhà tôi mất mẹ rồi.

Ông hàng xóm làm như không nghe thấy những gì ba anh nói, chỉ bảo:

- Ngày mai tôi sẽ viết thư cho một người bạn, ông cho cháu mang đi hoặc mời ông ta đến, hoặc lấy thuốc.

- Trăm sự nhờ ông - ba anh nói giọng thành khẩn. Hai ông hàng xóm ra về, mấy đứa nhỏ thì đi ngủ tiếp, người lớn qua phòng khách để chờ trời sáng và chăm sóc mẹ anh. Tín nhìn đồng hồ - 4h, mẹ anh ngủ được một chút. Anh ngồi nói chuyện với ba cho đến sáng. Chị Thi mang vào cho Tín một tô bún giò. Ăn xong, anh đi tắm, rồi vào uống một chén trà.


Bảy giờ sáng, anh và ba qua nhà ông hàng xóm. Ông đợi ở phòng khách, phong thư đã viết xong, cây bút đặt lên trên. Ông ngồi uống trà với một cô gái khoảng 16-17 tuổi - con gái của ông. Anh chào ông theo kiểu của trẻ con: vòng tay trước ngực cúi đầu. Ông nhìn anh bằng nụ cười và ánh mắt hài lòng:

- Cháu ngồi xuống đây uống chén trà.

Rồi ông đứng lên mời ba:

- Mời ông uống chén trà.

Ba anh ngồi xuống hướng về cô con gái. Cô gái đứng lên theo và cũng vòng tay chào ông.

- Cháu chào bác.

Ông hàng xóm đi thẳng vào vấn đề. Ông nói với Tín:

- Cháu mang thư này đi sớm, về sớm.

Ba anh nhìn ông như muốn nói một điều gì đó. Ông hiểu ý:

- Con gái tôi đi cùng, nó biết nhà.

Ba anh hỏi:

- Cháu nó đi tình hình này có an toàn không?

- Hiện nay tình hình vẫn còn kiểm soát được.

Ông nói một cách tự tin, dứt khoát. Tín đứng dậy phân vân nhìn cô gái.

- Con đi với anh, đi cẩn thận - ông nói với cô. Cô bé nhanh nhẩu đứng dậy chào hai ông già. Cô đi thẳng ra ngoài.

Đêm qua, anh đã kiểm tra chiếc xe Honda 50 - ông chủ nhà để lại, tất cả đều tốt, chìa khoá có sẵn trong ổ, xăng đầy ắp (anh cảm thấy hơi khó hiểu về ông chủ nhà này). Anh nổ máy và nói:

- Mời em.

Cô gái nghiêm nghị và đoan trang, cô thận trọng ngồi sau. Cô nói:

- Anh cứ chạy, tôi chỉ đường.

Anh chạy xe giữa dòng người đông đúc. Trên đường đầy những xe cơ giới của quân đội, xe ôtô của dân, xe Honda chạy như mắc cửi và dòng người di tản ồ ạt đổ về Đà Nẵng. Có những đoạn đường không đi được, phải nhích lên từng tí một. Cô bé bảo anh rẽ qua đường khác để tránh kẹt xe. Anh cho xe chạy theo sự chỉ dẫn của cô, anh không hiểu mình đi đâu. Đà Nẵng với anh còn xa lạ, không có cô gái anh chẳng làm gì được. Cuối cùng anh cũng ra được quốc lộ 1.

- Mình đi đâu đây, Nga?

Tín tăng ga và lượn lách. Cô gái hỏi:

- Ở nhà anh có hay đua xe không?

- Thỉnh thoảng có một chút.

- Tôi hiểu tâm trạng của anh, nhưng chạy xe kiểu này có khi lại không tới nơi. Anh nói cho cô an tâm:

- Cô cứ tin ở tôi.

Anh tăng tốc và lạng lách, xe chạy lướt ào ào qua những chiếc GMC đổ bên đường. Xe chạy qua Phước Tường. Máy bay gầm rú trên đầu.

- Người Mỹ đang di tản - anh nói với cô gái và lạng lách để đi thật nhanh. Một chiếc xe tải ngược chiều ầm ầm chạy tới, anh giảm ga đột ngột vòng vô phía trong. Cô gái la lên:

- Không khéo anh vất tôi xuống đường mất. Anh nói thản nhiên không ẩn ý:

- Em ôm tôi chặc vào.

Cô gái nói vào tai anh:

- Đừng hòng, không có chuyện đó đâu.

Anh cười, cảm thấy vui vì một chút hiểu lầm này. Anh tiếp tục cho xe chạy vù vù. Đoạn đường xấu, xe nhảy chồm lên, cô gái bám vào vai anh và hét:

- Anh có điên không đó? Ba má tôi chỉ có mình tôi là con gái. Anh đùa:

- Ba mẹ tôi cũng có mình tôi là con trai.

- Mặc xác anh, tôi không muốn chết. Anh dừng lại đi.

Tín cho xe dừng lại và nói với cô:

- Hay là cô ngồi kiểu con trai đi.

Cô ta trợn mắt lên:

- Không bao giờ, anh để tôi chạy xe cho.

Tín cười và thách thức cô:

- Ok. Anh ngồi lui ra sau, đôi chân dài xoải ra. Anh nói:

- Con gái chở con trai, không ngượng à!

Cô ta hơi mím môi và nói:

- Thà ngượng một chút còn hơn là sẽ không bao giờ được ngượng nữa.

Cô gái cầm tay lái, quay đầu lại nói với anh:

- Anh nghe đây, anh phải ngồi xa tôi một chút, không được đụng tay vào người tôi. Bàn tay để vào đây - cô chỉ phần dưới yên xe - anh mà đụng vào tôi, tôi sẽ giết anh.

Cô ta nói với anh một cách nghiêm khắc nhưng đôi mắt cô ánh lên một nét cười. Cô chạy một đoạn khá xa, đến cầu đỏ, anh đùa một chút cho vui:

- Cô chạy xe cũng khá nhưng đừng có đâm đầu vào xe lớn đó nghe. Ba mẹ tôi chỉ có tôi là con trai.

- Anh yên tâm, tôi là con gái thành phố.

- Còn tôi là dân tỉnh lẻ - anh nói và cười phá lên. Cô gái đính chính:

- Ý tôi không phải vậy.


Xe chạy vào một con đường nhỏ với những vườn cây hai bên, những cây nhãn gốc to bằng hai người ôm, những cây loại này rất hiếm, toả bóng mát và tạo một cảm giác êm dịu, mát mẻ khác với khoảng trời ngoài kia - chang chang nắng. Cô gái dừng xe trước một căn nhà sang trọng, phía trước là một khoảng sân rộng, một hồ nước xây hình bán nguyệt với hòn non bộ lởm chởm đá, rêu phủ xanh. Có lẽ hồ nước này được đặt ở đây để án ngữ con đường đâm thẳng vào nhà theo thuyết phong thuỷ. Một người đàn ông cao gầy, phong thái đạo mạo đứng trên thềm nheo mắt nhìn, ông nhận ra cô gái. Tiếng ông gọi vọng xuống dưới nhà:

- Bà ơi xem ai đến này!

Người phụ nữ đi từ dưới nhà lên tay cầm khăn, (chắc bà đang làm gì đó), mắt bà sáng lên, khuôn mặt rạng rỡ, bà vắt khăn lên vai cầm tay cô gái âu yếm nhìn.

- Bé Nga lớn thế này rồi và rất đẹp phải không ông? Ông chủ nhà gật gù:

- Ừ, nó càng lớn càng đẹp. Ba mẹ khoẻ chứ con?

- Dạ ba mẹ con khoẻ.

Người phụ nữ nhìn anh ngập ngừng, chắc bà nghĩ anh là người yêu của Nga. Nga hiểu ý bà:

- Dạ không. Nga giới thiệu sơ sơ về anh và đưa thư của ba cho hai vợ chồng ông chủ nhà. Họ mời khách vào trong phòng, bà rót nước khi ông chồng đọc lá thư - vẻ trầm ngâm, trán ông xuất hiện những nếp nhăn:

Ông hỏi Tín về một số việc liên quan đến đến bệnh tình của mẹ anh. Rồi ông nói:

- Đó là dấu hiệu suy nhược thần kinh. Lấy thuốc về uống, có gì đến đây đích thân tôi sẽ thăm bệnh. Điều quan trọng là phải để bệnh nhân nghỉ ngơi, thư giãn trong một môi trường an tĩnh và thoáng mát, tránh những xúc động mạnh, buồn phiền, sợ hãi lo lắng. Ông quay sang bà:

- Bà làm cái gì đó cho chúng nó ăn, tôi đi làm thuốc.

Ông sang phòng bên cạnh mở cửa, mùi thuốc Bắc thoang thoảng, dễ chịu vô cùng. Từ bé, Tín  vẫn mê cái mùi nầy. Có lúc anh muốn sau này trở thành một bác sĩ đông y. Anh đã đọc về Lê Hữu Trác, Tuệ Tĩnh - họ là những con người kỳ tài và đẹp như huyền thoại. Bà chủ nhà ân cần nói với Nga:

- Các con ở đây chơi chiều về, trưa nay cô nấu món gà hầm hạt sen - táo tàu cho con - món mà con vẫn thích đó.

Tín hơi sững sờ. Một điều nhắc nhớ đến Thương làm anh nhói đau. Thương cũng thích món gà hầm táo tàu hạt sen. Không biết bây giờ Thương thế nào, chắc là cô đơn và buồn. Khu vườn nhà Thương trưa nay thế nào, đầy nắng hay u ám? Chắc có lẽ bây giờ Thương ngồi ở phòng khách nhìn ra khu vườn quá yên tĩnh, yên tĩnh đến lạnh giá. Nếu biết tình thế như hôm nay, thì ở lại Tam Kỳ được sống bên Thương. Bây giờ đi không được, lại phải xa Thương. Cuộc sống sao mà oái oăm, oan nghiệt, cứ trêu ngươi người ta, dồn người ta vào thế tiến thoái lưỡng nan. Mười tám tuổi, mới đặt bước chân đầu tiên vào cuộc đời thì bị một cú knock-out khó lòng vượt qua. Cô gái hích chỏ vào anh.

- Anh sao vậy?

Tín như bừng tỉnh  khỏi một giấc mơ, thở dài mỏi mệt. Bà chủ nhà hiểu cái thở dài đó theo cách của bà:

- Thôi con cứ mang thuốc về cho mẹ uống, hẹn lần sau, hai đứa lại đến đây nhưng phải có tin vui đấy.

Cô gái chối đây đẩy:

- Lần sau thì có nhưng không có tin vui gì đâu.

Bà làm hai ly nước chanh - thứ chanh trồng ở vườn nhà, vỏ dày, nhiều nước và thơm tuyệt vời. Một lát sau, ông thầy thuốc (bây giờ thì anh gọi ông như vậy) bước vào, trên tay là một chồng những thang thuốc gói giấy vàng sẫm.

- Lấy 15 thang. Mỗi ngày một thang, sắc theo chỉ dẫn ghi trong thang thuốc.

Ông chủ nhà lấy một số tiền, mà anh biết chỉ đủ để mua lại thuốc, Tín  hơi áy náy, nhưng không dám nói gì…chỉ thầm biết ơn.

Anh cho xe chạy theo đường đi qua Ngũ Hành Sơn. Con đường này tương đối yên tĩnh và dễ đi, qua cầu Trịnh Minh Thế thì bị kẹt, chạy vòng vòng đâu đó anh cũng không biết.

Về đến nhà đúng trưa, cả nhà đã ăn cơm, vào nhà bếp vừa ăn vừa sắc thuốc. Anh muốn tự tay mình làm cho mẹ. Uống thuốc xong một chút thì mẹ ngủ. Anh thấy nhẹ nhỏm trong lòng.

Buổi chiều, Tín leo lên sân thượng để nhìn cho đỡ buồn. Lại nhớ Thương da diết, nhớ quá đi mất. Nếu Thượng Đế sinh con người có thêm đôi cánh thì hạnh phúc biết bao - anh chợt nghĩ như vậy. Nếu có đôi cánh anh sẽ bay về với Thương. Anh sẽ bay ra biển, bay ban đêm. Biển mênh mông lấp lánh. Trời đầy sao, ánh trăng vằng vặc và gió - rất nhiều gió để đôi cánh thêm bồng bềnh phiêu lãng. Anh đứng như vậy không biết bao lâu, chỉ biết đèn đường đã bật lên. Anh vào phòng, lần đầu tiên anh chú ý căn phòng này: đầy nữ tính. Chiếc giường đệm trắng muốt, chiếc gối màu hồng, bàn trang điểm. Anh chợt nhớ đến cô gái có đôi mắt kiêu kỳ với dáng đi nhún nhảy. Còn có một chiếc tủ đứng kê sát tường ngăn cách giường ngủ và bàn trang điểm. Chiếc tủ khép hờ. Anh mở tủ, rất nhiều quần áo và ba chiếc áo dài nữ sinh. Nỗi nhớ Thương xót xa trong lòng bừng dậy. Anh nhớ mới ngày hôm qua, anh còn đón Thương trên đường đi học về mỗi chiều. Tà áo trắng thướt tha, mái tóc đen nhánh, gót chân tròn nhỏ, nụ cười nghiêng thành, ánh mắt âu yếm nhìn anh, vẻ phớt tĩnh của Thương khi bạn bè trêu chọc. Tín đóng cửa tủ thật chặc, hi vọng một ngày nào đó cô bé kia trở về và mặc những chiếc áo ấy. Nhưng anh cảm thấy đắng cay, vì thực ra trong lòng, anh linh cảm ngày đó sẽ không còn. Cô bé ấy với ánh mắt kiêu kỳ và nụ cười khiêu khích, không biết bây giờ ra sao: đang lênh đênh trên biển hay là đã đến nơi, hay đã….

Anh không muốn nghĩ đến, không dám nghĩ đến, cầu xin Thượng Đế che chở cho cô ấy. Anh ngồi vào bàn trang điểm, nhìn mình trong gương: hơi đen và gầy một chút. Anh nhìn những lọ nước hoa, anh chưa bao giờ để ý đến chúng, anh chỉ biết đến nó khi ở gần Thương. Lấy lên một lọ, mở nắp cho một ít vào tay xoa nhè nhẹ. Tín giật mình, sao lại thế cũng mùi nước hoa này, cái mùi hương quen thuộc quá, anh tưởng chừng như Thương đang ở đâu đây - rất gần - sau lưng anh. Nhìn vào gương, không có ai hết, chỉ có mùi hương nồng nàn gợi nhớ. Anh  thấy chới với, cô đơn - tột cùng cô đơn.

Anh đứng dậy lấy chăn mùng đi ngủ. Chiếc giường đệm mời mọc anh bằng cái vẻ trắng muốt và sự êm đềm của nó. Anh thử đặt lưng xuống…, mùi con gái thoang thoảng. Tín chồm dậy, ôm chăn màn ra ngoài balcony. Anh sợ cái mùi con gái sẽ làm anh mất ngủ cả đêm. Nằm dài hít thở nhè nhẹ, sâu và chậm như một bài khí công anh đọc được trong quyển sách của ba anh. Tín chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị và mỏi mệt.
(Còn tiếp)

© 2008 www.danchimviet.com