Xe chạy vào một con đường nhỏ với những vườn cây hai bên, những cây nhãn gốc to bằng hai người ôm, những cây loại này rất hiếm, toả bóng mát và tạo một cảm giác êm dịu, mát mẻ khác với khoảng trời ngoài kia - chang chang nắng. Cô gái dừng xe trước một căn nhà sang trọng, phía trước là một khoảng sân rộng, một hồ nước xây hình bán nguyệt với hòn non bộ lởm chởm đá, rêu phủ xanh. Có lẽ hồ nước này được đặt ở đây để án ngữ con đường đâm thẳng vào nhà theo thuyết phong thuỷ. Một người đàn ông cao gầy, phong thái đạo mạo đứng trên thềm nheo mắt nhìn, ông nhận ra cô gái. Tiếng ông gọi vọng xuống dưới nhà:
- Bà ơi xem ai đến này!
Người phụ nữ đi từ dưới nhà lên tay cầm khăn, (chắc bà đang làm gì đó), mắt bà sáng lên, khuôn mặt rạng rỡ, bà vắt khăn lên vai cầm tay cô gái âu yếm nhìn.
- Bé Nga lớn thế này rồi và rất đẹp phải không ông? Ông chủ nhà gật gù:
- Ừ, nó càng lớn càng đẹp. Ba mẹ khoẻ chứ con?
- Dạ ba mẹ con khoẻ.
Người phụ nữ nhìn anh ngập ngừng, chắc bà nghĩ anh là người yêu của Nga. Nga hiểu ý bà:
- Dạ không. Nga giới thiệu sơ sơ về anh và đưa thư của ba cho hai vợ chồng ông chủ nhà. Họ mời khách vào trong phòng, bà rót nước khi ông chồng đọc lá thư - vẻ trầm ngâm, trán ông xuất hiện những nếp nhăn:
Ông hỏi Tín về một số việc liên quan đến đến bệnh tình của mẹ anh. Rồi ông nói:
- Đó là dấu hiệu suy nhược thần kinh. Lấy thuốc về uống, có gì đến đây đích thân tôi sẽ thăm bệnh. Điều quan trọng là phải để bệnh nhân nghỉ ngơi, thư giãn trong một môi trường an tĩnh và thoáng mát, tránh những xúc động mạnh, buồn phiền, sợ hãi lo lắng. Ông quay sang bà:
- Bà làm cái gì đó cho chúng nó ăn, tôi đi làm thuốc.
Ông sang phòng bên cạnh mở cửa, mùi thuốc Bắc thoang thoảng, dễ chịu vô cùng. Từ bé, Tín vẫn mê cái mùi nầy. Có lúc anh muốn sau này trở thành một bác sĩ đông y. Anh đã đọc về Lê Hữu Trác, Tuệ Tĩnh - họ là những con người kỳ tài và đẹp như huyền thoại. Bà chủ nhà ân cần nói với Nga:
- Các con ở đây chơi chiều về, trưa nay cô nấu món gà hầm hạt sen - táo tàu cho con - món mà con vẫn thích đó.
Tín hơi sững sờ. Một điều nhắc nhớ đến Thương làm anh nhói đau. Thương cũng thích món gà hầm táo tàu hạt sen. Không biết bây giờ Thương thế nào, chắc là cô đơn và buồn. Khu vườn nhà Thương trưa nay thế nào, đầy nắng hay u ám? Chắc có lẽ bây giờ Thương ngồi ở phòng khách nhìn ra khu vườn quá yên tĩnh, yên tĩnh đến lạnh giá. Nếu biết tình thế như hôm nay, thì ở lại Tam Kỳ được sống bên Thương. Bây giờ đi không được, lại phải xa Thương. Cuộc sống sao mà oái oăm, oan nghiệt, cứ trêu ngươi người ta, dồn người ta vào thế tiến thoái lưỡng nan. Mười tám tuổi, mới đặt bước chân đầu tiên vào cuộc đời thì bị một cú knock-out khó lòng vượt qua. Cô gái hích chỏ vào anh.
- Anh sao vậy?
Tín như bừng tỉnh khỏi một giấc mơ, thở dài mỏi mệt. Bà chủ nhà hiểu cái thở dài đó theo cách của bà:
- Thôi con cứ mang thuốc về cho mẹ uống, hẹn lần sau, hai đứa lại đến đây nhưng phải có tin vui đấy.
Cô gái chối đây đẩy:
- Lần sau thì có nhưng không có tin vui gì đâu.
Bà làm hai ly nước chanh - thứ chanh trồng ở vườn nhà, vỏ dày, nhiều nước và thơm tuyệt vời. Một lát sau, ông thầy thuốc (bây giờ thì anh gọi ông như vậy) bước vào, trên tay là một chồng những thang thuốc gói giấy vàng sẫm.
- Lấy 15 thang. Mỗi ngày một thang, sắc theo chỉ dẫn ghi trong thang thuốc.
Ông chủ nhà lấy một số tiền, mà anh biết chỉ đủ để mua lại thuốc, Tín hơi áy náy, nhưng không dám nói gì…chỉ thầm biết ơn.
Anh cho xe chạy theo đường đi qua Ngũ Hành Sơn. Con đường này tương đối yên tĩnh và dễ đi, qua cầu Trịnh Minh Thế thì bị kẹt, chạy vòng vòng đâu đó anh cũng không biết.
Về đến nhà đúng trưa, cả nhà đã ăn cơm, vào nhà bếp vừa ăn vừa sắc thuốc. Anh muốn tự tay mình làm cho mẹ. Uống thuốc xong một chút thì mẹ ngủ. Anh thấy nhẹ nhỏm trong lòng.
Buổi chiều, Tín leo lên sân thượng để nhìn cho đỡ buồn. Lại nhớ Thương da diết, nhớ quá đi mất. Nếu Thượng Đế sinh con người có thêm đôi cánh thì hạnh phúc biết bao - anh chợt nghĩ như vậy. Nếu có đôi cánh anh sẽ bay về với Thương. Anh sẽ bay ra biển, bay ban đêm. Biển mênh mông lấp lánh. Trời đầy sao, ánh trăng vằng vặc và gió - rất nhiều gió để đôi cánh thêm bồng bềnh phiêu lãng. Anh đứng như vậy không biết bao lâu, chỉ biết đèn đường đã bật lên. Anh vào phòng, lần đầu tiên anh chú ý căn phòng này: đầy nữ tính. Chiếc giường đệm trắng muốt, chiếc gối màu hồng, bàn trang điểm. Anh chợt nhớ đến cô gái có đôi mắt kiêu kỳ với dáng đi nhún nhảy. Còn có một chiếc tủ đứng kê sát tường ngăn cách giường ngủ và bàn trang điểm. Chiếc tủ khép hờ. Anh mở tủ, rất nhiều quần áo và ba chiếc áo dài nữ sinh. Nỗi nhớ Thương xót xa trong lòng bừng dậy. Anh nhớ mới ngày hôm qua, anh còn đón Thương trên đường đi học về mỗi chiều. Tà áo trắng thướt tha, mái tóc đen nhánh, gót chân tròn nhỏ, nụ cười nghiêng thành, ánh mắt âu yếm nhìn anh, vẻ phớt tĩnh của Thương khi bạn bè trêu chọc. Tín đóng cửa tủ thật chặc, hi vọng một ngày nào đó cô bé kia trở về và mặc những chiếc áo ấy. Nhưng anh cảm thấy đắng cay, vì thực ra trong lòng, anh linh cảm ngày đó sẽ không còn. Cô bé ấy với ánh mắt kiêu kỳ và nụ cười khiêu khích, không biết bây giờ ra sao: đang lênh đênh trên biển hay là đã đến nơi, hay đã….
Anh không muốn nghĩ đến, không dám nghĩ đến, cầu xin Thượng Đế che chở cho cô ấy. Anh ngồi vào bàn trang điểm, nhìn mình trong gương: hơi đen và gầy một chút. Anh nhìn những lọ nước hoa, anh chưa bao giờ để ý đến chúng, anh chỉ biết đến nó khi ở gần Thương. Lấy lên một lọ, mở nắp cho một ít vào tay xoa nhè nhẹ. Tín giật mình, sao lại thế cũng mùi nước hoa này, cái mùi hương quen thuộc quá, anh tưởng chừng như Thương đang ở đâu đây - rất gần - sau lưng anh. Nhìn vào gương, không có ai hết, chỉ có mùi hương nồng nàn gợi nhớ. Anh thấy chới với, cô đơn - tột cùng cô đơn.
Anh đứng dậy lấy chăn mùng đi ngủ. Chiếc giường đệm mời mọc anh bằng cái vẻ trắng muốt và sự êm đềm của nó. Anh thử đặt lưng xuống…, mùi con gái thoang thoảng. Tín chồm dậy, ôm chăn màn ra ngoài balcony. Anh sợ cái mùi con gái sẽ làm anh mất ngủ cả đêm. Nằm dài hít thở nhè nhẹ, sâu và chậm như một bài khí công anh đọc được trong quyển sách của ba anh. Tín chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị và mỏi mệt.
(Còn tiếp)
© 2008 www.danchimviet.com