Chiều hôm ấy cả nhà ăn cá ngừ thính, rau sống, mắm tôm của ông chủ nhà để lại. Chị Thi nhìn Tín:

- Thịt và cá tươi đắt như vàng, rau muống cũng đắt, ráng chịu khổ một chút, khi nào tình hình lắng dịu, tha hồ mà ăn.

Anh trả lời chị Thi bằng một câu hỏi, nhưng không phải là để hỏi chị mà hỏi bâng quơ:

- Biết bao giờ mới lắng dịu đây?

Tối hôm ấy, anh trải chiếu ngoài bao lơn, nằm nhìn lên trời. Trời thăm thẳm và đầy sao. Bây giờ, chỉ có một mình, tối hôm qua, còn ở bên Thương, bây giờ đã ở một nơi khác, xa lạ, không phải là nhà mình mà cũng chẳng biết phải ở đây đến bao giờ. Anh nhắm mắt và hình dung Thương ở bên cạnh, bàn tay thon nhỏ, mùi nước hoa dìu dịu toả từ tóc, từ cổ Thương; những sợi tóc loà xoà sau gáy…. Anh đã từng là người hạnh phúc. Hạnh phúc mong manh trong tay anh, giống như anh cầm một cục nước đá trong vắt, nhìn thấy nó tan dần trong tay mà chẳng làm gì được.

Bờ ao thưa thớt cỏ. Những cây cúc dại lơ thơ, đó đây là mấy cây ổi dại nở hoa trắng. Có một cô bé và một cậu bé, trong bộ đồ truyền thống, áo dài khăn xếp. Cô bé áo lụa vàng khăn đỏ, lộng lẫy như cô dâu, à như một thiên thần thì đúng hơn dắt tay nhau nhảy lò cò trên bờ ao thưa thớt cỏ. Hai cô cậu đuổi theo mấy con bướm bé xíu màu trắng. Con bướm nhỏ bằng móng tay út, chập chờn trên những bông hoa cúc nhỏ li ti, phải chăm chú mới nhìn thấy được. Có cả chim, những con chim nhỏ đến kỳ lạ những con chim đủ màu sặc sỡ và không có tên gọi, không có thực trong loài chim, nó chỉ có trong giấc mơ. Có cả pháo ngày Tết, pháo nổ chỉ có khói và ánh sáng của lửa và không có tiếng nổ. Tất cả giống như trong một bộ phim câm.

Tín đang mơ một giấc mơ đẹp thời thơ ấu. Giấc mơ bỗng vỡ tan như những mảnh thuỷ tinh mong manh. Anh giật mình vì nghe ai đó gọi tên anh:

- Ba ơi, anh hai ơi, mẹ chết rồi….. Ba ơi, anh hai ơi, mẹ chết rồi….

Tiếng kêu đó là của em gái út của anh. Tín nhận ra trong sự ngái ngủ, anh phóng như bay xuống cầu thang vào phòng mẹ. Cha anh đang ở đó. Cô em gái anh ngủ với mẹ, cô ôm mẹ khóc và kêu gào rất thảm. Tín thấy mẹ đang nằm trong tư thế co quắp, miệng cứng đờ, tay nắm chặt. Anh như bị rớt xuống từ một khoảng không rất xa, rất cao, mất trọng lượng và mất định hướng. Mọi người trong nhà đều có mặt. Hai ông hàng xóm cũng có mặt. Ba anh hỏi ông hàng xóm mang kính cận:

- Ở gần đây có bác sĩ không ông?

Ông ta chỉ lắc đầu. Ông đầu hói nói:

- Tụi bác sĩ nó biến mất rồi.

Anh hỏi như người mê sảng:

- Làm sao bây giờ ?

Ông khách mang kính cận tiến đến bên giường của mẹ anh

- Để tôi thử xem.

Ông bắt mạch một chút rồi lắc đầu nói với ba anh:

- Tình hình của bà nhà nguy hiểm, nếu không cấp cứu kịp sẽ tử vong trong vài phút nữa.

Ông chạy về nhà và mang qua một túi xách, ông nói với vợ điều gì đó. Ông áp ống nghe lên ngực mẹ Tín, sau đó ông nói với ba anh, tay cầm ống tiêm và đón ống thuốc nhỏ của bà vợ vừa đem qua:

- Đây là ống Coramin. Nếu ông đồng ý, tôi sẽ tiêm cho bà nhà, cứu được hay không tôi không dám chắc.

Ba anh đặt tay lên ngực mẹ. Ông quyết định ngay:

- Nhờ ông cứu vợ tôi, mọi chuyện tôi chịu trách nhiệm.

- Tốt .

Ông hàng xóm trả lời, tay bóc ống tiêm và bẻ ống thuốc, động tác thành thục và dứt khoát. Ông tiêm thẳng vào ngực, bắt mạch và chờ đợi. Không biết là bao lâu, thời gian như đông cứng lại, không khí ngột ngạt. Ông gật đầu nhè nhẹ.

- Tốt rồi, lạy chúa.

Một lát sau mẹ thở đều và mở mắt, cả nhà thở phào nhẹ nhỏm. Ông bảo mọi người ra ngoài và mở các cửa lớn cửa nhỏ, ông dặn:

- Bà nhà cần nghỉ ngơi, cần thoáng, mát mẻ, yên tĩnh.

Tín hỏi :

- Mẹ con bị bệnh tim hả chú?

Ông trả lời dứt khoát:

- Không, mẹ cháu bị suy nhược thần kinh, bà hay nằm mơ thấy ác mộng, kêu nói lảm nhảm và rất mệt, rồi co giật, tim ngừng đập.

Cả nhà Tín cảm ơn ông rối rít. Ba anh không cảm ơn, chỉ nói:

- Trời còn thương, nếu không lũ trẻ nhà tôi mất mẹ rồi.

Ông hàng xóm làm như không nghe thấy những gì ba anh nói, chỉ bảo:

- Ngày mai tôi sẽ viết thư cho một người bạn, ông cho cháu mang đi hoặc mời ông ta đến, hoặc lấy thuốc.

- Trăm sự nhờ ông - ba anh nói giọng thành khẩn. Hai ông hàng xóm ra về, mấy đứa nhỏ thì đi ngủ tiếp, người lớn qua phòng khách để chờ trời sáng và chăm sóc mẹ anh. Tín nhìn đồng hồ - 4h, mẹ anh ngủ được một chút. Anh ngồi nói chuyện với ba cho đến sáng. Chị Thi mang vào cho Tín một tô bún giò. Ăn xong, anh đi tắm, rồi vào uống một chén trà.