Danchimviet - http://danchimviet.com
May mà kẻ cắp, trẻ, già... gặp nhau
http://danchimviet.com/articles/569/1/May-ma-k-cp-tr-gia-gp-nhau/TrangPage1.html
Trần Khải Thanh Thủy

 
Tác Giả: Trần Khải Thanh Thủy
Đăng lên/Published on 31.10.08
 
Cả một đêm thấp thỏm, sáng ra tôi cắp nách thằng con dậy, chằng buộc cùng một đống bao tải, dây chun phía sau, phóng xe đến... vỡ mật. Chưa đầy mười lăm phút, tôi đã có mặt ở trước cửa phòng nàng trong khu tập thể...

Nàng ngả đầu vào vai tôi nũng nịu:

- Kìa anh cho em một ly Martel đi, trượt nhiều em háo lắm.

Ngắm khuôn mặt ửng hồng, mồ hôi rịn trên trán, mắt long lanh phấn kích của nàng, tôi vén môi cười nịnh:

- Ô kê! một ly chứ một ngàn lẻ một ly anh cũng chiều. Em là ...lẽ sống của đời anh mà lị.

Trượt dài những  bước trên sàn trượt (đảm bảo hơn tốc độ của giày patanh) tôi lao nhanh tới bàn BAR, mặt nhăn như... khỉ khi nghe cái giá chát chúa của bà chủ quăng ra: “năm mươi ngàn một ly, uống thì rót”... Ôi chao ăn chơi quả là tốn kém thật... Nào giày trượt, nào vé cửa, vé xe, giờ thêm ly rượu ngoại, hết mẹ nó một góc lương của tôi rồi mà từ giờ đến lúc bàn giao nàng theo hợp đồng  chủ nhật, còn bao "ngu phí" phải chi... Từ xăng xe, nước mát, cơm bụi, tiền đặt cọc, lót tay... Ôi chao, tôi chúm môi huýt một điệu huýt quen thuộc:

Tháng lương anh chia ba phần to nhỏ
Anh giành riêng trả vợ phần nhiều
Phần bao em và phần để anh tiêu

Đúng là làm trai thời hiện đại cũng khốn thật (!). Thà cứ như mấy lão già, búi tó, răng đen ngày xưa mà lại hay. Suốt đời chỉ ngắm nghía, mân mê thứ quả còi cọc, mõm mòm, khú đế nơi xó nhà, không biết gì về khái niệm “trái cấm” lại nhàn hạ, khoẻ re.

Đang lao, tôi khựng lại, ly rượu trào sóng sánh trên tay. Trước mắt tôi, trong đám đông quay cuồng, ngay sát cạnh “đôi gò bồng đảo sương còn ngậm” của nàng là thằng con riêng chết tiệt của vợ tôi. Dù mái đầu đã được bổ luống, đánh rãnh đàng hoàng, mọi chi tiết bộ phận sáng choang từ đầu đến chân, tôi vẫn dễ dàng nhận ra... Bất giác tôi ngửa mặt kêu trời: “Trời đã sinh ra Du sao lại còn sinh  ra Cát ? Liệu trong tình thế đảo điên này, giữa Chu Du và Gia Cát, ai là người phải “hộc máu”, ôm hận suốt đời đây "?

Góc sân, không hề để ý đến sự đẫn đờ, chết cứng của “Du tôi”, nàng ngả người vào Khổng Minh - Gia Cát, trượt những bước dài hết sức ngoạn mục, thỉnh thoảng lại cười như nắc nẻ:

- Thế này thì làm sao mà chịu nổi: “Công ông nuôi dưỡng cô nàng, bây giờ nàng béo, có thằng... đến quây(!) Tưởng chán cơm đi tìm phở, tay nâng, tay hứng, ai ngờ nó vẫn thò đầu, thò môi, húp đánh soạt một cái... Nếu túm đầu, lôi tay, đánh nó, khác gì lạy con... bố ở bụi này(!) chỉ cần nó mách với mụ “Tác ta” là chẳng cần phải patanh, tôi cũng bị trượt dài xuống tận âm ty...i hi....

Tức khí, tôi ngửa cổ nuốt đánh ực cả ly nước đo đỏ, vàng vàng vào cổ họng. Mùi cay hăng, chua chua nồng nặc bốc lên... Chúa ơi sao lại nực cười, phí phạm thế này ? Cái gọi là rượu ngoại đây ư ? Có lẽ dân Mán, Mường, lần đầu tiên đi chợ - tưởng xà phòng là thứ bánh ăn được liền mua để... thưởng thức, phải nhắm mắt, nhắm mũi lại để nuốt cho khỏi phí tiền cũng khốn đốn, chán chường tiếc rẻ như tôi lúc này mà thôi.

Ngán ngẩm, tôi ra bãi dắt xe, dông thẳng một lèo, chờ chúng nó buông nhau ra ấy à? có hoạ... động  đất, đại chiến thế giới, hay chí ít cũng là chuyển động Braonơ! Mặc, trái đất quả là gồ ghề như... trái đấm, còn trời kia có mắt cũng như mù... xoay vần thế chó nào lại để cho kẻ cắp, trẻ, già, gặp nhau kia chứ ?

Ngất ngư, tái dại, tôi giơ tay bấm chuông cửa, mụ “Tác ta” ra mở, mặt chảy dài như bơm:

- Giời ạ, ông đi đâu mà giờ này mới về, hả ? Thằng Hùng đâu ? Hay lại dính vào cái bẫy chuột nào rồi ?

Đang cơn “bĩ cực” tôi chỉ muốn cho mụ một  trận “thái lai” luôn... Nhưng thôi, chí choé với mụ lúc này có hoạ điên, không chừng lại "chuẩn  bị tinh thần đi... sơ tán, chiếu chăn, quần áo ta quyết chí mang theo, anh vác thân gầy chạy trốn, em xách đôi guốc đuổi theo" thì khốn. Tốt nhất cứ ngậm miệng, im lìm khỏi cảnh "há miệng, mắc... môi". Ấn cái thân xác... đẫy đà làm sao (!) của mụ sang  một bên, tôi lao vào bên trong, liều mình như chẳng có, đóng sập chốt cửa, đổ vật xuống giường, để mặc cho cái dại dột tha hồ than thở với lương tâm (!)

Tôi quen nàng thật tình cờ, ngay tại quán “Thịt chó giải đen”. Nàng đẹp nhưng buồn bã, xơ tướp như miếng giẻ vắt ngang bờ tường. Đang là sinh viên đại học, nhà nghèo lại bí tiền nên phải mò tới đây (cũng mong muốn... giải đen như tôi).

Vài ba lần đi lại, trò chuyện, thấy nàng có vẻ "Gần tiền mà chửa... hôi tanh mùi tiền" lại còn bốc lên mùi sách vở, thơm tho, tôi bỗng chạnh lòng nhớ lại cái thời “sắn khoai khô cũng thức trọn đêm dài” của mình để học, để nhồi nơi sơ tán mà động lòng trắc ẩn, và càng thương cho hoàn cảnh nàng hơn : Mười đứa bạn cùng cảnh ngộ thì chín đứa đã có bồ bao. “Lúc gọi chú, lúc xưng anh, khi là chồng vợ, lúc thành... cháu, con”, tôi tình nguyện làm "Mạnh Thường Quân" cho nàng. Mới đầu chỉ là tiền học hành, giấy bút, sách vở, sau sinh nhật, lễ, tết, quà cáp, tàu xe, tất tật... Sang quý hai bỗng dưng nàng nảy nòi, giở chứng, đòi đến sân trượt pa tanh để rồi... Thật chẳng cái dại nào giống cái dại nào(!)

Tiếng đập cửa thình thình, giọng thằng con "trời đánh" gấp gáp phía ngoài :

- Bố! Mở cửa cho con, bố!

Uể oải đứng dậy, tôi bật chốt, mặt lạnh tanh

- Cái gì, mày muốn gì?

Lùi lại sát tường, thằng con ú ớ:

- Kìa, bố, con chỉ định... khoe với  bố...   

Tôi thư giãn nét mặt, hỏi lấy lệ:

- Sao, có gì đáng để mày phải khoe?

Như không dễ dàng dập tắt niềm vui lâng lâng trong người, nó vội mở băng:

- Bố ạ, buổi chiều nay con vừa... nhặt được một cô bé... Hay lắm bố ạ. Đảm bảo đẹp ngang Tây Thi trong chuyện Tàu ấy... Nàng cũng coi con như... Phạm Lãi rồi. 

- Giời hỡi ! Tôi định hét lên:  - Thế ra tao là Câu Tiễn nếm phân... Ngô Vương à ? Chợt có tật giật mình, tôi đành ngậm miệng.

Cu cậu được thể oang oang:

- Thật  đấy bố ạ, con bắt cóc nàng ở sân trượt pa tanh. Lúc đầu nàng ngượng cứ thẽ thọt: “Anh cứ mặc em, bồ em sắp đến”... nửa tiếng, rồi cả tiếng... chẳng có thằng bỏ mẹ nào ló mặt tới, nàng đành chịu để con đưa về... nuôi tạm một bữa bố ạ.

- Lại còn thế nữa, tôi ngắc ngoải: - Thật là “cầm đèn chạy trước ô tô”, cố dồn tôi vào cảnh... Bố dượng phải đấm đây (!) Giời ạ, mẹ chàng chưa gọi đã về... làm cơm. Đã thế tôi tuyệt thực luôn.

Kéo chăn kín mặt, mắt nhắm nghiền, tôi hất hàm ra hiệu cho cậu cả :

- Thôi bố mệt lắm, con cứ xuống  bếp với mẹ và... cho bố nghỉ... khi nào cần bố khắc gọi.

Lùi dần ra cửa, thằng bé còn rỏn miệng thất thanh:

- Kìa bố! sao lại thế hở bố, sao lại thế ???

Tuần qua đi, tháng qua đi, mọi việc tưởng chỉ dừng lại ở đấy. Biết cái... thân già da cóc đã năm mươi của mình không thể để cho kẻ cắp lôi ra giữa... giường lèn được, tôi đành chốn chui, chốn lủi ở phòng làm việc của xí nghiệp, dăm tiếng, nửa ngày, mới đảo qua nhà "trình diện" vợ một lần... Nào ngờ, hai tháng sau mụ Tác ta lục tủ, lục bàn, xáo xới tất cả mọi ngõ ngách xó xỉnh trong nhà, kêu quang quác như gà mẹ mất con  :

- Giời ạ, rõ ràng mười vé tôi để trong này lại thiếu mất ba. Cả quần áo, vải vóc, chăn màn, bàn là, quạt điện chưa dùng mà nhẵn như chùi, trơn tuồn tuột. Lại nữa, giày dép, phấn son, gương lược đang dùng dở cũng bốc bay hết... Thế này chỉ có người trong nhà... người trong nhà. Giời ạ... Gái phải lòng trai đem của về nhà, trai phải lòng gái tháo dỡ cột nhà đem đi... Các người... các người... Thật  là một lũ ăn hại, quân ngu dốt... khôn hồn đem hết về đây cho tôi, nếu không...

Thật là ...trăm dâu đổ đầu chồng. Lẽ ra “con dại cái mang”, đằng này: vợ mình là con người ta, con mụ lại do mụ đẻ ra, xét đi xét lại chẳng họ hàng chi"... thế mà còn đòi tra cứu trách nhiệm nỗi gì ?

- Hở... Tôi  hỏi ông : - Năm, sáu tháng nay ông đi đâu, làm gì ? Mà không chịu nộp thuế thân cho tôi... Hở ? Những một triệu tám trăm ngàn đồng một tháng chứ ít đâu ? Hay đem cúng cho "mèo mả gà đồng" nào rồi, còn về để tranh thủ khuân nốt cả đồ đạc, của nả nhà này đi để đào tẩu, ly dị cho dễ, hở ?

Sau mỗi câu hở... hở là một lần tôi bị mụ xô dúi dụi vào bức tường.

Thật tình tôi chỉ muốn chân tường bỗng dưng nứt toác thành một lỗ hở thật to, cho bố con tôi chui lọt, khỏi hở mặt, hở lưng cho thiên hạ dòm.

Thằng con mắt tròn, mắt dẹt, hết nhìn mẹ lại nhìn dượng, miệng méo xẹo:

- Mẹ ! Con trót dại, con xin mẹ đừng... hở... hở nữa kẻo hàng xóm nhìn vào lại hở... hở mười cái răng ra, ngượng lắm.

Mẹo vặt của “Gia Cát” không ngờ dẹp được cả vạc dầu sôi trong đầu mụ, mụ nhếch miệng, nén giận, tong tả bỏ đi, không quên quăng ra một câu chết người:

- Đấy, khôn hồn thì đòi về. Ngượng à ? Bắc thang lên hỏi ông trời xem ông ấy có biết ngượng không? Liệu hồn...

Cả một đêm thấp thỏm, sáng ra tôi cắp nách thằng con dậy, chằng buộc cùng một đống bao tải, dây chun phía sau, phóng xe đến... vỡ mật. Chưa đầy mười lăm phút, tôi đã có mặt ở trước cửa phòng nàng trong khu tập thể. Trông thấy tôi, nàng ào ra, liến láu, mặt tươi như bắt được của:

- Ôi, anh... Giời ơi! ... Anh đi đâu mà mất tăm, mất tích ? Em đích thân tìm... đứt cả hơi!

Chợt thấy cái đầu bù xù của "Phạm Lãi" nhô ra từ nách tôi, nàng ngượng ngùng, cuống quýt:

- Ơ! Anh Hùng sao lại... Hoá ra anh... quen... quen... anh ấy à ?

Thằng Hùng đã tỉnh hẳn, tụt đầu ra khỏi nách bố, lúng búng :

- Kìa! Hương... đây là bố anh... em cũng biết bố anh à... hoá ra...

Để mặc cho hai kẻ ngộ nhận là “Tây Thi, Phạm  Lãi” chí choé, "Du tôi" tiến những bước oai vệ vào phòng, mở toang hai cánh cửa, lớn tiếng:

- Nào, Hương! “của Xêda phải trả lại cho Xêda chứ”... ai lại chiếm giữ làm của riêng... đầy gầm giường thế này? Giữ lại một chút son, phấn, gương, lược gọi là: “của riêng chỉ một chút này làm tin” thôi.

 “Phạm Lãi” tái mặt, “Tây Thi” dở khóc, dở cười nhìn “Du tôi” lôi đủ mọi đồ đạc, của nả ra khỏi cửa.

Ngồi ngất ngưởng phía sau, thằng con mếu máo:

- Bố !...con  trót dại! Con tưởng mẹ không biết... cũng vì con mà bố bị vạ lây, con xin lỗi bố... nhưng ...

Vặn tay ga cho xe giảm tốc độ, tôi cả cười :

- Tưởng bố không phải là “Phạm Lỗ” như con chứ gì ? Bắc thang lên hỏi ông giời một lần thôi con ạ. Tổng cộng sáu  tháng “thuế thân” của bố và ba “vé” của con thế là đủ. Còn “chiến lợi phẩm” này đem về nộp mẹ để lập công chuộc tội” hưởng lượng... khoan hồng con ạ.

Cũng may nhờ buổi chạm mặt ở sân trượt patanh hôm ấy mà... kẻ cắp, trẻ, già, gặp nhau. Nếu không tiền của và "thuế thân" của hai bố con tôi còn... trượt dài đến đâu nữa ???

Hà Nội - 30-10-2008

© 2008 www.danchimviet.com