- Trang Chủ
- Tác Giả và Tác Phẩm
- Di tản (8)
Di tản (8)
- Tác Giả: Huỳnh Ngọc Tuấn
- Đăng ngày 29.10.08
- Tác Giả và Tác Phẩm
- Chưa xếp hạng
Tín về đến nhà. Mẹ anh đang chờ trước sân, vẻ hốt hoảng lộ ra trên khuôn mặt già nua. Mẹ anh chạy vội ra khi anh xuất hiện ở cổng.
- Ôi con trai, con không sao chứ?
- Dạ không sao, mẹ ạ.
Mẹ Tín vuốt mái tóc hơi dài và rất nghệ sĩ của anh, bà xoa xoa lưng và vỗ nhè nhẹ.
- Con không sao là tốt rồi, thôi lên xe đi con.
Mẹ anh khệ nệ xách túi xách của anh và của mẹ. Mẹ anh là một người đàn bà nhỏ nhắn và thấp, chỉ tới vai anh. Anh thấy mẹ cằn cỗi từ những ngày gần đây. Mẹ mất ngủ và hơi bị khó thở. Anh đỡ hai tuí xách từ tay mẹ,nhưng mẹ không chịu.
- Để mẹ xách cho, con lên xe đi.
Ba anh từ phía sau trách bà :
- Bà để cho nó. Nó lớn rồi. Bà cứ coi nó như đứa bé lên năm mãi hay sao.
Họ lên xe, mẹ anh dùng khăn lau ghế cho anh ngồi. Bà ngồi một bên ngắm nghía con. Xe lăn bánh sau khi chất lên trần rất nhiều hành lý, dây nhợ chằng chịt bao quanh khối hành lý đó. Xe chạy ngang qua khu vực nhà Thương ở, anh chồm người ra ngoài để nhìn cho kỹ. Nhà Thương ở đó, chỗ vòm cây cao và xanh rờn. Anh rưng rưng nước mắt, bất chợt anh nhớ đến Tường và bài hát của Doãn Mẫn: ”biệt ly nhớ nhung từ đây, chiếc lá cuốn theo heo mây….”. Anh thấy mình chỉ là một chiếc lá bị cơn lốc thời cuộc ném đi một cách tàn nhẫn. Xe đã chạy xa rồi, vòm cây mờ dần và khuất hẳn. Lòng Tín giờ đây tan nát. Mẹ hiểu và an ủi anh.
- Con đừng lo, con bé Thương nó có tướng mệnh phụ, sẽ không sao đâu.
Anh biết mẹ chỉ an ủi anh thôi. Nhưng sợ mẹ lo lắng, anh cũng gượng cười. Bây giờ xe đã chạy rất xa, hai bên đường là cánh đồng lúa mênh mông, xanh rờn. Trời không gió, những khóm tre bao quanh những xóm nhà nhỏ chơ vơ giữa cánh đồng đứng lặng yên như buồn bã. Trên những con đê cỏ xanh mượt, người ta vẫn thả trâu - những con trâu to mập đủng đỉnh vừa đi vừa gặm cỏ. Hình như ở đây không hề có chiến tranh, anh nói với ba:
- Nông dân thế mà sướng, họ chẳng lo gì, chẳng chạy đi đâu hết.
Ba anh cười buồn buồn:
- Tài sản của nông dân chỉ có đất ruộng và trâu bò, họ biết làm gì được.
Anh chợt hiểu ra:
- Như vậy, nghĩa là trong cuộc đời này, chúng ta không thể lựa chọn. Ai đó hoặc hoàn cảnh nào đó đã lựa chọn cho chúng ta rồi - số phận - người ta gọi như vậy.
Chị Thi - con của bà cô ngồi phía sau, với một cô con gái hai tuổi đang ngủ trên tay:
- Thằng này trở thành ông cụ non hồi nào vậy?
Mẹ Tín ói mửa vì xe chạy quá nhanh và cũng vì mẹ quá yếu. Anh lo lắng nhìn mẹ, mặt mẹ xanh và hơi thất thần. Anh xoa dầu cho mẹ.
- Mẹ hít thở thật sâu nghe mẹ, sẽ đỡ thôi, mẹ ngồi ra cửa đi.
Ba anh bảo tài xế chạy chậm lại, mẹ ngồi bên cửa sổ thỉnh thoảng vẫn ói. Tín mong cho nhanh đến nơi để mẹ nghỉ ngơi. Bây giờ chỉ còn cách Đà Nẵng 30km. Đường đi có rất nhiều hố, do đạn pháo đào lên. Một chiếc xe nằm giữa ruộng, bánh xe chổng ngược lên trời. Ở đây, ruộng thấp hơn mặt đường khoảng 3m. Có người chết, anh thấy những chiếc chiếu và mền củ kỹ, có cái rách nát đắp kín những xác người, nhưng vẫn thấy hai bàn chân tái nhợt, xám ngoắt. Xe dừng lại, một số người đàn ông bước xuống, Tín đi theo ba. Ba anh dở mấy tấm chiếu đắp những người xấu số. Anh thấy 4 người đàn ông, 2 đàn bà và một cháu bé. Nhìn hành lí của họ, anh biết họ cũng là những người di tản như anh. Còn chiếu và mền thì anh biết là của mấy bác nông dân gần đó cho họ, chờ thân nhân đến nhận. Anh thấy thương cảm cho họ vô cùng. Làm sao thân nhân họ biết đựoc, không điện thoại, không liên lạc, không cảnh sát, làm sao đây?! Điều chắc chắn là các bác nông dân ở gần đây sẽ phải chôn cất họ thôi. Anh quay lại xe, mẹ anh đang ngồi bên vệ đường với mấy người phụ nữ trong gia đình. Mẹ có đỡ mệt hơn một tí.
- Ôi con trai, con không sao chứ?
- Dạ không sao, mẹ ạ.
Mẹ Tín vuốt mái tóc hơi dài và rất nghệ sĩ của anh, bà xoa xoa lưng và vỗ nhè nhẹ.
- Con không sao là tốt rồi, thôi lên xe đi con.
Mẹ anh khệ nệ xách túi xách của anh và của mẹ. Mẹ anh là một người đàn bà nhỏ nhắn và thấp, chỉ tới vai anh. Anh thấy mẹ cằn cỗi từ những ngày gần đây. Mẹ mất ngủ và hơi bị khó thở. Anh đỡ hai tuí xách từ tay mẹ,nhưng mẹ không chịu.
- Để mẹ xách cho, con lên xe đi.
Ba anh từ phía sau trách bà :
- Bà để cho nó. Nó lớn rồi. Bà cứ coi nó như đứa bé lên năm mãi hay sao.
Họ lên xe, mẹ anh dùng khăn lau ghế cho anh ngồi. Bà ngồi một bên ngắm nghía con. Xe lăn bánh sau khi chất lên trần rất nhiều hành lý, dây nhợ chằng chịt bao quanh khối hành lý đó. Xe chạy ngang qua khu vực nhà Thương ở, anh chồm người ra ngoài để nhìn cho kỹ. Nhà Thương ở đó, chỗ vòm cây cao và xanh rờn. Anh rưng rưng nước mắt, bất chợt anh nhớ đến Tường và bài hát của Doãn Mẫn: ”biệt ly nhớ nhung từ đây, chiếc lá cuốn theo heo mây….”. Anh thấy mình chỉ là một chiếc lá bị cơn lốc thời cuộc ném đi một cách tàn nhẫn. Xe đã chạy xa rồi, vòm cây mờ dần và khuất hẳn. Lòng Tín giờ đây tan nát. Mẹ hiểu và an ủi anh.
- Con đừng lo, con bé Thương nó có tướng mệnh phụ, sẽ không sao đâu.
Anh biết mẹ chỉ an ủi anh thôi. Nhưng sợ mẹ lo lắng, anh cũng gượng cười. Bây giờ xe đã chạy rất xa, hai bên đường là cánh đồng lúa mênh mông, xanh rờn. Trời không gió, những khóm tre bao quanh những xóm nhà nhỏ chơ vơ giữa cánh đồng đứng lặng yên như buồn bã. Trên những con đê cỏ xanh mượt, người ta vẫn thả trâu - những con trâu to mập đủng đỉnh vừa đi vừa gặm cỏ. Hình như ở đây không hề có chiến tranh, anh nói với ba:
- Nông dân thế mà sướng, họ chẳng lo gì, chẳng chạy đi đâu hết.
Ba anh cười buồn buồn:
- Tài sản của nông dân chỉ có đất ruộng và trâu bò, họ biết làm gì được.
Anh chợt hiểu ra:
- Như vậy, nghĩa là trong cuộc đời này, chúng ta không thể lựa chọn. Ai đó hoặc hoàn cảnh nào đó đã lựa chọn cho chúng ta rồi - số phận - người ta gọi như vậy.
Chị Thi - con của bà cô ngồi phía sau, với một cô con gái hai tuổi đang ngủ trên tay:
- Thằng này trở thành ông cụ non hồi nào vậy?
Mẹ Tín ói mửa vì xe chạy quá nhanh và cũng vì mẹ quá yếu. Anh lo lắng nhìn mẹ, mặt mẹ xanh và hơi thất thần. Anh xoa dầu cho mẹ.
- Mẹ hít thở thật sâu nghe mẹ, sẽ đỡ thôi, mẹ ngồi ra cửa đi.
Ba anh bảo tài xế chạy chậm lại, mẹ ngồi bên cửa sổ thỉnh thoảng vẫn ói. Tín mong cho nhanh đến nơi để mẹ nghỉ ngơi. Bây giờ chỉ còn cách Đà Nẵng 30km. Đường đi có rất nhiều hố, do đạn pháo đào lên. Một chiếc xe nằm giữa ruộng, bánh xe chổng ngược lên trời. Ở đây, ruộng thấp hơn mặt đường khoảng 3m. Có người chết, anh thấy những chiếc chiếu và mền củ kỹ, có cái rách nát đắp kín những xác người, nhưng vẫn thấy hai bàn chân tái nhợt, xám ngoắt. Xe dừng lại, một số người đàn ông bước xuống, Tín đi theo ba. Ba anh dở mấy tấm chiếu đắp những người xấu số. Anh thấy 4 người đàn ông, 2 đàn bà và một cháu bé. Nhìn hành lí của họ, anh biết họ cũng là những người di tản như anh. Còn chiếu và mền thì anh biết là của mấy bác nông dân gần đó cho họ, chờ thân nhân đến nhận. Anh thấy thương cảm cho họ vô cùng. Làm sao thân nhân họ biết đựoc, không điện thoại, không liên lạc, không cảnh sát, làm sao đây?! Điều chắc chắn là các bác nông dân ở gần đây sẽ phải chôn cất họ thôi. Anh quay lại xe, mẹ anh đang ngồi bên vệ đường với mấy người phụ nữ trong gia đình. Mẹ có đỡ mệt hơn một tí.
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 8 of a 11 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Di tản (8)

