Công việc bình thường của chị em, ngoài ruộng đồng bếp núc, con cái, nhà cửa còn là kim chỉ, vá may, nữ công, gia chánh... Hãy xem các cụ tả lại công việc xâu chỉ, luồn kim này, thật chẳng bình thường chút nào:
Chấm chấm mút mút
Đút vào lỗ trôn
Hai cái lông thò
Cái dài cái ngắn
Riêng các loại bánh rán, bánh dày, bánh trôi cũng đủ loại, đủ kiểu phồn thực khác nhau, thoạt nghe tưởng như hoạt động tính giao trong buồng the của các đôi vợ chồng trẻ:
Mình tròn, da lại trắng tinh
Hễ nóng đến mình thì...ưỡn vú ra
Và:
Bì bà bì bạch
Trắng bạch như cò
Ôm lưng, bóp vú
Kéo co lên giường
Rồi:
Ao tròn vành vạnh
Nước lạnh như tiền
Con gái như tiên
Trần mình xuống lội
Điếu bát, điếu cày vốn là bạn thân thiết của các lão nông tri điền xưa nay, tưởng khô khan, vô thức cũng trẻ trung, thăng hoa bất tận như hình ảnh ái ân vợ chồng trong những đêm động phòng hoa chúc:
Lỗ trên toét toè loe
Lỗ dưới toét toè loe
Anh bịt lỗ dưới, anh đè lỗ trên
Cô mình thích, cô mình rên
Đã vừa mệt nhọc lại thêm tốn tiền
Ở độ tuổi "thiên tri mệnh" đã và đang cút kít về già hoặc chống gậy khuơ vào... hoàng hôn còn hùng hồn, quyết chiến như vậy, không rõ ở độ tuổi thanh niên: Yêu không biết mệt, tắm không biết rét, nhìn vợ là chỉ thích làm yêu, còn hùng hồn, phồn thực đến đâu? Hãy xem các cụ mượn hình ảnh chiếc điếu bát để miêu tả hành động say thuốc còn hơn say người này:
Lưng tròn vành vạnh, đít bảnh bao
Mân mân, mó mó, đút ngay vào
Thuỷ, hoả... tương giao sôi sình sịch
Âm, dương... nhị khí sướng làm sao(!)
Ngoài đồ dùng, công cụ phục vụ cho nhu cầu sinh hoạt trong cuộc sống của mỗi ngươi, các đấng trượng phu cũng là hình ảnh chủ đạo để những ý niệm phồn thực chĩa vào, qua các hành động, việc làm cụ thể.
Ví dụ tả bễ lò rèn:
Một ông ngồi ghế
Một ông cậy thế
Một ông cậy thần
Một ông tần ngần
Đút bòi vô bếp
Hay khi tả cây chuối có bẹ:
Người thì cao lớn trượng phu
Đóng chục cái khố, trật cu... ra ngoài
Tính chất, đặc điểm của vật dụng hàng ngày cũng bị dòng văn học phồn thực đem ra để so sánh, ví von, châm chọc với sự ấy, cái ấy, vốn chỉ có nơi "chướng rủ, màn che" giữa hai vợ chồng :
Có đầu mà chẳng có đuôi
Có một khúc giữa, cứng thôi... lại mềm
(Đòn gánh)
Sự trở về nguồn cội, dưới con mắt hoà đồng nguyên thuỷ, đánh đồng giữa thiêng và tục, giữa thiên nhiên cây cỏ, hang động trong thiên nhiên hoang dã nơi diễn ra đời sống hàng ngày với hang động khe kẽ bí ẩn trên cơ thể con người, do tạo hoá nặn tạo ra là một nét đặc trưng đáng yêu, dễ nhận thấy của tổ tiên chúng ta, khi nho giáo Đạo Khổng chưa chiếm vị trí độc tôn trong lòng xã hội phong kiến lúc bấy giờ, con người còn sống cuộc đời hồn nhiên hoang sơ mê muội... Chả thế ngay một miếng đất đẹp, có vị thế cao, gần sông, gần chợ hoặc ngay lề đường đông người qua lại, thường được chọn dùng để làm nhà hoặc xây cất mồ mả ông bà cha mẹ cũng được nhân cách hoá thành cái ấy, cái nọ cho dễ nhớ:
Khum khum hình vó,
Chẳng nó thì ai;
Thè lè lưỡi trai,
Chẳng ai ngoài nó
Hay như câu đố dân gian mà cụ Nguyễn Tuân đã có lần kể lại trong bài "Băm sáu cái nõn nường Xuân Hương":
Múi bưởi, hạt hồng, rễ củ ấu,
Nhìn thì thèm, cho ăn thì giận
Còn nhiều lắm những ý niệm phồn thực mà vì trang viết có hạn, xin được đề cập với bạn đọc ở những bài viết sau... Nếu có gì sa đà, sơ xuất, rất mong được bạn đọc thể tất, chỉ giáo thêm
Tràng An. Tháng 10-2008
1. Dị bản
Cha mẹ sinh tôi là phận gái
Kẻ đi ngang co lại, kéo qua
Không cho mếch lòng người ta
Bằng cho thì lại rầy rà tấm thân
© 2008 www.danchimviet.com