Kinh tế theo Obama
Nếu xét theo hệ thống lưỡng đảng Dân Chủ và Cộng Hòa thì sau 8 năm trị vì của Cộng hòa, mang lại một nền kinh tế Hoa Kỳ đang bị suy thoái, do đó sẽ được Đảng Dân chủ trục lợi nhược điểm này để tấn công, ông Obama hứa hẹn sẽ cắt thuế cho 95% dân số có mức thu nhập thấp, và tăng thuế những thành phần có thu nhập trên $250.000 Mỹ kim, định nghĩa lại giai cấp trung lưu là những người có lợi tức dưới $250.000 Mỹ kim một năm và giảm thuế cho những người có mức thu nhập dưới mức này, kể cả 44% dân số Hoa Kỳ là những người không thiếu thuế lợi tức. Làm cách nào để giảm thuế lợi tức cho những người không phải đóng thuế thu nhập?
Obama lý luận rằng những người không đóng thuế vẫn được nhà nước bù vào số ttền họ sẽ được lãnh (tax credit) trong quỹ an sinh xã hội (social security fund) (1) tức là nhà nước phải khấu trừ một số tiền lấy từ tu nhập của người khác để cấp cho họ. Thường đây là khoản tiền của những người đi làm được chủ và chính phủ cấp cho trong những năm họ còn đi làm, số tiền này được bỏ vào một quỹ sinh lời cho đến khi họ về hưu thì số tiền sẽ được cấp cho họ mỗi tháng cho đến chết. Trường hợp những người không đi làm mà vẫn lãnh được tiền an sinh xã hội là nhờ đạo luật đã được sửa đổi, họ vẫn được hưởng cùng một quy chế như những người đã đi làm. Đến nay ông Obama lại muốn chính phủ và những người đi làm san sẻ thêm cho những người này một số tiền riêng cho họ gọi là social security payroll tax!
Một điều cốt lõi mà nhiều người cũng như ông Obama đều biết: sự phân phối tài khoản trong một quốc gia như Hoa Kỳ thì chỉ có khoảng 5 phần trăm là thuộc thành phần thượng lưu, giàu nứt ván đổ vách, thành phần được ông Obama chiếu cố, nhằm đánh thuế cao. Trên thực tế, tổng số tiền thu nhập hàng năm từ thuế lợi tức của quốc dân là ngân khoản lớn nhất trong ngân sách quốc gia của Hoa Kỳ. Do đó, không có phương cách nào khác để cân bằng ngân sách quốc gia, nếu ông Obama giữ lời hứa chi tăng thuế với thành phần 5% có lợi tức cực kỳ cao này trong khi sẽ giảm thuế cho 95% dân số, một tỉ số lớn rường cột, to tát và đáng kể nhất trong khâu thu thuế cho ngân quỹ quốc gia.
Hơn nữa, theo tâm lý học thì cử tri Mỹ thích ngã theo phe đang thắng thế, nhất là những người còn do dự, không thu thập đủ dữ kiện hoặc hiểu biết tường tận về hai ứng cừ viên, nên chưa biết mình sẽ bỏ phiếu cho ai. Nhiều người đang mong đợi một chuyện gì mới mẻ, kỳ vọng vào một sự đổi mới, một hướng đi tách bạch với đường lối của chính quyền Bush, và cho rằng ông McCain, một nghị sĩ cùng Đảng Cộng hòa với Bush sẽ tiếp tục đường lối này, trong khi những điều hứa hẹn của ông Obama có vẻ thích hợp với tâm lý trông đợi vào một ngày mai tươi sáng (có thể sẽ chỉ là bánh vẽ!) hơn.
Thống kê và khảo sát có thể sai
Cho đến ngày hôm nay, phần đông các thống kê đều cho thấy ông Obama đang dẫn đầu. Tuy nhiên, dữ kiện gần đây nhất tiên liệu ông Obama sẽ thắng trong cuộc bầu cử vòng đầu ở New Hampshire 2008, kết cuộc bà Hillary đã thắng vẻ vang trong kỳ bầu sơ bộ đó. Trong lịch sử Hoa Kỳ đã có những vụ khảo sát sai lệch khiến các người làm thống kê bị nhiều vố ê ẩm mặt mày, như vào năm 2000, nhân kỳ tranh cử giữa Bush và Gore, thống kê lấy khảo sát sai tại nhiều địa điểm bỏ phiếu đã khiến các hệ thống truyền hình tuyên bố trong đêm là Gore đã thắng, rồi phải đính chánh tới lui để rốt cuộc phải tuyên bố là Bush đã thắng.
Nhưng chuyện thống kê và tra khảo sai lầm tai hại nhất phải kể vào năm 1948, trong cuộc tranh cử giữa Thomas E. Dewey, thống đốc tiểu bang New York, thuộc đảng Cộng hòa, và tổng thống Harry S. Truman, Dân chủ. Các nhà chuyên môn cả tín vào con số thẩm định sự thắng thế của ông Dewey, đã ngừng khảo sát quần chúng mấy tuần trước ngày bỏ phiếu, bỏ mất cơ hội đo lường sự chuyển hướng muộn màng cho ông Truman. Ngay cả trong đêm bầu cử, nhiều chính trị gia và phân tích gia chuyên môn vẫn tiên đoán chắc nịch là ông Dewey thắng cử. Hình ảnh tổng thống Truman cầm tờ báo với hàng tít lớn Dewey Defeats Truman và nụ cười rạng rỡ vẫn là biểu tượng xấu hổ cho các nhà thống kê, nhắc nhở chuyện sai lầm của các con số khó ngờ này. Năm nay, nhiều tiểu bang ở Mỹ đã cho bỏ phiếu sớm hơn trong kỳ bầu cử sơ bộ vì lý do e ngại kết quả của một số tiểu bang có số cử tri lớn và then chốt sẽ làm nao núng khiến quần chúng không đi bầu nữa vì cho rằng người bình chọn của mình sẽ không vào được vòng đầu, do đó nay vòng đầu (sơ bộ) đã qua,vòng chung kết đã đến, người ta lại càng khuyến khích dân chúng các tiều bang miền Tây Hoa Kỳ vì múi giờ chênh lệch với các tiểu bang miền Đông, đừng vội thất vọng vì ứng cử viên tổng thống của mình có vẻ lép vế.
Câu chuyện Obama
Thân phụ của Barack Hussein Obama II (tên chính thức của Obama) Ià người Hồi giáo ở Kenya (Phi Châu), mẹ là Ann Dunham, một thiếu phụ da trắng quê quán ở Wichita, Kansas. Hai bố mẹ gặp nhau ở (đại học) University of Hawaii khi bố ông Obama du học ở đó. Bố mẹ ly thân khi ông mới 2 tuổi và ít lâu sau hai người chính thức ly dị. Bố ông trở về Kenya và chỉ gặp lại con trai mình một lần nữa năm 1971, cho đến khi ông mất vì tai nạn xe hơi vào năm 1982. Mẹ ông tái giá với Lolo Soetoro, một người Hồi giáo khác ở Nam Dương (Indonesia) Năm 1967, hai mẹ con theo bố dượng về Jakarta, Nam Dương nơi ông Obama đi học ở các trường địa phương (và có lẽ tại đây ông đã chính thức được tiêm nhiễm với Hồi giáo) Đến năm ông 10 tuổi ông trở về Hawaii sống với ông bà ngoại ở Honolulu. Ông ra trường trung học năm 1979. Ông về Los Angeles, theo học Occidental College rồi chuyển sang Columbia University ở thành phố New York. Sau đó Obama về Chicago làm việc trong một tổ chức thiện nguyện cộng đồng trước khi theo học Luật ờ Harvard vào cuối năm 1988. Được bầu vào làm tổng biên tập của tạp chí danh giá Harvard Law Review năm 1990.
Qua những năm làm nghị sĩ của tiểu bang Illinois, Obama được chọn đọc diễn văn chính thức trong Đại hội Đảng Dân Chủ vào năm 2004, ông mượn cơ hội này lên án chính quyền Bush trong cuộc chiến Iraq, gây được sự chú ý trong chính giới Đảng Dân Chủ, đánh dấu bước đi của mình trong chính trường quốc gia Hoa Kỳ. Cùng năm đó, ông ứng cử và đắc cử vào Thượng Viện Hoa Kỳ. Trong 4 năm làm nghị sĩ, Obama được đồng nghiệp và tờ National Journal bầu là người liberal cực tả nhất...
Qua những năm hoạt động từ thiện và tổ chức cộng đồng của Obama ở phía Nam thành phố Chicago, ông Obama đã có nhiều quan hệ mật thiết với những nhân vật đối kháng chính quyền kỳ cựu của thời đấu tranh phản chiến (Việt-Nam) và dân quyền (Civil Rights) hoặc những nhân vật tiến bộ khác của thời nay. Từ 1991 đến cuối 2002, ông ngồi chung trong Ban Quản Trị của The Woods Fund với William C. Ayers, tài trợ cho các tổ chức giáo dục, cộng đồng và đẩy mạnh các chuyện đấu tranh chống những chuyện họ cho là bất công trong xã hội. Giáo sư Rashid Khalidi thuộc Đại học Columbia, một người tranh đấu chống áp lực Do Thái cũng nhận tài trợ của The Woods Fund này. Trong khi đó, báo chí đã phát hiện vụ mua bán nhà rẻ hơn giá thị trường 300.000 Mỹ kim của Obama ở Chicago và một dãi đất tiếp giáp nhà của vợ chồng ông Rezko. Ông Obama cũng xác nhận mối hiệp thông "mà tôi hối tiếc" với ông Tony Rezko, một người bị kết án đút lót cho quan chức và chính trị gia trong năm nay, và chính là người đã ủng hộ hơn $60.000 Mỹ kim cho cuộc vận động tranh cử của Obama.
Obama được Bill Ayers mướn, đảm trách chương trình Annenberg Challenge. Năm 1995, Obama được bà nghị sĩ tiểu bang Illinois Alice Palmer, một người có đường lối chính trị cực tả, chính thức công nhận là người sẽ thừa kế mình trong chức vụ này, và bà đã giới thiệu ông Obama trong một buổi tiệc ra mắt quan chức và giới hoạt động xã hội ở Hyde Park tại tư gia của William C. (Bill) Ayers, một người đã được FBI coi là khủng bố quân, chống chính quyền với những vụ đánh bom. Năm 2002, nhiều người còn nhớ đến câu tuyên bố bất hủ của ông: "I don't regret setting bombs, I feel we didn't do enough!" "Tôi không hối hận vì đã đánh bom, chỉ tiếc là mình không làm nhiều hơn!" Bill Ayers và vợ Bernadine Dohrn là hai nhân vật nổi tiếng và đắc lực trong cuộc đấu tranh chống chiến tranh Việt Nam, họ lãnh đạo phong trào Weather Underground (Thời Tiết Ngầm) chống chính phủ và các định chế chính phủ mà ông cho là đầu xỏ chuyện tiếm quyền của người da trắng.
ACORN (Association of Community Organizations for Reform Now/Hiệp hội Các Tổ chức Cải tổ Cộng đồng Hôm nay) là một tổ chức hoạt động cộng đồng toàn quốc, thành lập từ 1970, đấu tranh nhằm cải tổ xã hội, áp lực các ngân hàng cho người nghèo, không đủ điều kiện, vay mượn tiền để tậu nhà (những chuyện tạo cơ hội cho vay như vậy cũng như các sắc luật liên bang như Community Reinvestment Act được tổng thống Carter thông qua 1997, đã phần nào tạo nên chuyện vỡ nợ của hệ thống tài chánh Hoa Kỳ vì những vụ cho vay mua nhà với lãi suất thấp và điều kiện dễ dãi (subprime loans) Acorn cũng có nhiều nỗ lực ào ạt giúp những người nghèo, đẩy mạnh những người không có phương tiện đăng ký đi bầu. Trong kỳ vận động bầu cử này họ đã giúp ghi tên hàng ngàn người, kể cả những kẻ sa cơ lỡ vận, màn trời chiếu đất ghi danh chuẩn bị cho kỳ bầu cử sắp tới. Nhiều vụ đăng ký đi bầu do Acorn đảm trách không hợp lệ đã được báo chí phanh phui và phe ông Mc Cain lên án Acorn đã đăng ký ma giúp cho phe ủng hộ Obama bỏ phiếu gian lận.