Tín đã được nhiều lần đến đó. Những buổi trưa hè yên ả, từ trong nhà nhìn ra ngoài sân, thỉnh thoảng chúng ta nhìn thấy mấy con chồn tròn xoe đôi mắt kì khôi, nhìn liến thoắng khắp nơi rồi biến mất rất nhanh vào những bụi rậm gần đó. Buổi chiều đi dạo trên vườn đồi, từ trên cao nhìn xuống một vùng không gian bao la, hít thở không khí trong lành pha lẫn hương thơm ngọt ngào của hoa cỏ, ta tưởng như sở hữu cả đất trời non nước. Xa xa phía chân trời, những rặng núi tím thẫm chạy dài, cong vút như nét ngài giai nhân; ánh tà dương viền những đường hào quang màu bạc quanh làn mây phơn phớt hồng. Khung cảnh như được tạo nên từ một bài thơ diễm tuyệt. Đó đây, trên những bãi đất đá hoang sơ, bạn có thể tình cờ bắt gặp mấy cô gà rừng dắt con thủng thẳng đi qua trước mặt, những chú gà con bé tí dễ thương vô cùng chạy tới chạy lui quanh những bụi dứa cắm rễ sâu trong lòng đá núi, dưới những bóng râm, cần cù và lặng lẽ dâng cho đời những mùa dứa tươi ngon. Những trái dứa to, ngọt lựng và thơm mát, nặng đến 2 kg. Bởi vậy người quê anh gọi giống cây này là thơm. Ở đây, trong mỗi vườn nhà đều trồng vô số những cây mít - những cây mít cao và nhiều trái đến nỗi người ta bỏ quên nó. Bỗng một ngày, nghe thơm ngát cả một góc vườn, tìm kiếm mãi thể nào cũng bắt gặp một trái mít chín to đùng nằm dưới gốc cây. Tiên Phước, đâu đâu cũng xanh bạt ngàn những rừng dâu và quýt hoang - những thứ khó ăn này (vì nó chua lắm) cũng là niềm đam mê của trẻ con, nhất là trẻ con nhà nghèo. Tiên Phước với anh thật gần gũi và đầy kỷ niệm. Bây giờ, đứng nhìn những chùm bom rơi xuống đó, lòng Tín quặn đau.
Trở về nhà, trời chập choạng tối, phố đã lên đèn. Ở đây, vẫn còn là vùng an ninh. Tín thấy tiếc nhớ những tháng ngày trước đây, muốn đi đâu thì đi, khi nào về thì về.
Cơm xong anh qua thăm gia đình cô gái để xem họ có cần giúp đỡ gì không. Cô mời anh một chén trà. Ngồi xuống chiếc chiếu hoa mới trải trước hiên nhà, anh hỏi vài câu xã giao với ba mẹ cô gái. Tín đưa mắt nhìn một lượt căn nhà dựng tạm. Trong góc nhà chất ngổn ngang một đống chăn màn mà Chính phủ vừa mới cấp. Ông nội cô gái ngồi cạnh đống chăn màn ấy có vẻ buồn bã và mỏi mệt. Người già thường khó thích nghi với hoàn cảnh mới. Tay ông đặt trên cái hòm sơn đỏ (anh biết đó là hòm đựng gia phả, nhà anh cũng có một cái như thế), như thể sợ có ai đó sẽ đến lấy mất. Ông ta không quan tâm đến bất cứ ai, bất cứ điều gì. Hình như đối với ông cái hòm đựng gia phả ấy là một bảo vật vô giá. Cô gái đoán được suy nghĩ của anh, nên giải thích:
- Khi bỏ Tiên Phước, ông không mang theo thứ gì ngoài cái hòm ấy và mấy bộ quần áo.
Cô nói và cười dễ dãi nhưng không kém phần nghiêm trang, kính trọng. Tín hỏi:
- Chính quyền họ có giúp đỡ gì không?
Cô chỉ vào bao gạo 50kg và đống chăn màn:
- Chỉ có vậy thôi.
Cô nói bằng một giọng thản nhiên, vô ưu. Qua mẹ, Tín biết nhà cô ta khá giàu. Tín chào gia đình họ, bước ra đường nhưng không biết đi đâu. Không gian vắng vẻ và yên tĩnh quá, như không còn mọi sinh hoạt hằng ngày nữa. Trước đây, mỗi tối trước nhà anh có mấy hàng hoành thánh, bánh xèo, chè khá đông khách. Còn bây giờ chẳng ai bán mà cũng chẳng ai mua thì phải.
- Anh định đi đâu chơi nữa hả?. Cô gái ở phía sau Tín một khoảng khá gần.
- À, cũng chẳng biết đi đâu. Bây giờ đi lại ban đêm cũng không tiện. Chán quá !
- Con trai ở phố sướng thiệt, không làm gì hết.
- Cũng không hẳn như thế. Tuỳ gia đình, nhà tôi không có nhiều người, mọi việc mẹ làm hết rồi. Trách nhiệm duy nhất của tôi là phải học thật giỏi. Bây giờ trường học đóng cửa rồi, không biết rồi sẽ ra sao ?
-Ở quê em, con trai phải vừa làm việc vừa học. Đi học về phải làm vườn: chăm sóc tiêu, chè. Đứa nào đứa nấy đen nhẻm chứ không đẹp trai, trắng trẻo như anh.
Tín không cảm động mấy trước lời khen của cô gái, vì mọi người vẫn thường khen anh như thế, với lại tâm trạng anh bây giờ nặng nề quá.
- Ở quê, chị làm gì?
Tín hỏi cho có chuyện.
- Đi chợ, nấu ăn, giúp mẹ mấy việc vặt trong nhà, vậy thôi. Ba mẹ em vừa làm ruộng vừa làm vườn: nào chè, tiêu, quế, rồi heo, gà nữa, vất vả lắm.
- Chị có nhớ nhà, nhớ bạn bè không ?
- Nhớ chứ. Em cũng có mấy người bạn tản cư xuống đây. Ngày mai chắc em sẽ hỏi thăm và đi tìm họ.
Tín hỏi vì tò mò trước thái độ bình thản của chị trước bao nhiêu biến cố xảy ra.
- Tôi trông chị chẳng lo buồn gì cả.
Chị đưa tay vuốt mái tóc dài đen nhánh ra sau. Tín vẫn thích nhìn những cô gái vuốt tóc như vậy, trông họ dịu dàng và quyến rũ làm sao! Tín đã nhìn Thương nhiều lần như vậy từ khi họ mới lớn. Và mỗi lần nhìn thấy Thương đưa hai tay vén tóc ra sau, mấy sợi tóc ngắn nổi bật trên làn da trắng ngần. Tín cảm thấy cuộc sống này có biết bao cái đẹp và đáng yêu.
- Có gì mà phải lo buồn chứ, ít ngày nữa thì đâu lại vào đó thôi. Đây đâu phải là lần đầu em chạy xuống đây: năm 68 này, năm 72 này, rồi lại lục tục kéo về.
Chị nói thật bình thản, Tín thấy cũng có cái “lí” của nó. Thế nhưng anh linh cảm mọi việc không giống như trước đây. Từ mấy ngày trước cha mẹ anh đã đặt vấn đề di tản ra khỏi Tam Kỳ rồi .Tín nói với chị sự lo lắng của mình:
Nếu như Chính phủ không tái chiếm được Tiên Phước, không lập lại an ninh ở đó được thì chị tính sao?
- Vậy thì nhà em đói à? Ở đây lấy gì mà ăn? Thiệt là tức chết đi được, đang yên đang lành… Nhà cửa, vườn tược chắc tan hoang hết cả.
Thái độ bất mãn hiện rõ trên nét mặt đáng yêu của chị. Tín thấy tất cả niềm hạnh phúc bình dị trước kia như một vùng ảo ảnh, chỉ đợi tan biến đi như bọt biển tan trên trùng dương. Bây giờ mọi việc trở nên rối tung, thật không công bình. Những buổi tối đi ăn kem với bạn bè, đi nghe nhạc, và hẹn hò với Thương trở nên xa vời. Tuổi trẻ - họ đâu có yêu cầu gì lớn lao đâu?! Tín bất giác thở dài. Chị tiến đến, rất tự tin chị cầm tay anh. Tín kịp nhận ra bàn tay ấm áp, mềm mại của chị. Tín nhớ đến đôi bàn tay Thương của anh cũng nhỏ nhắn và mềm mại như thế. Nhẹ nhàng giở tay chị ra, Tín nói:
- Thôi khuya rồi, chị đi nghỉ đi. Tín bước đi, còn nghe rõ lời trách nhẹ nhàng của chị:
- Người đâu mà nhát như thỏ đế.
(Còn tiếp)
© 2008 www.danchimviet.com