Cay đắng hơn cả là chuyện của ông Y, bố vợ tên Bùi văn Tê (xã Yên Bình, huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình. Do uống rượu say Tê về kiếm cớ gây sự với vợ, nhăm nhăm đánh chửi vợ như bao lần say rượu trước đó. Thương con đầu xanh tuổi trẻ, không may lấy phải thằng chồng không ra gì, thường lên tiếng bênh vực con. Nào ngờ ngày 11/9 năm ấy lại là ngày cuối cùng của đời ông, khi con rể quá chén về kiếm vợ để hạ hỏa, ông - một mặt bảo con con gái trốn đi, mặt khác ra nghênh tiếp chàng rể bằng những lời lẽ hết sức ôn hòa, nhã nhặn. Biết chàng rể say quá, hóa lú lẫn, ông vẫn chiều theo mọi ý muốn quái gở của nó mong cơn say qua đi nó sẽ hối lại và xin lỗi mình... Khi ông y lệnh nằm sấp trên phản để con rể giảng giải cách dạy bảo con gái, bị y dùng gậy đánh thật. Quá ngỡ ngàng trước lối hành xử có một không hai của thằng rể khốn kiếp, ông bật dậy la lối, liền bị Tê thẳng tay phạng vào chỗ hiểm và chết ngay lập tức trên giường, không kịp nói một lời trăn trối .Trưa 7-2 -2008, từ nơi trồng rừng về nhà, ông Đinh văn Điền (sinh 1955, xã Phú Phong huyện Nho Quan, Ninh Bình) nghe ông Quyết gọi, liền vào nhà cùng uống rượu. Cuộc tỉ thí kéo dài từ trưa đến chiều, cho đến khi hai chai cuốc lủi cạn tận đáy và thức nhắm trên bàn cũng sạch trơn thì ông Điền mới lè nhè tạm biệt ra về. Biết ông say, bà Ánh vội vàng dìu ông vào nhà đắp chăn đánh cảm... Nằm chưa ấm chỗ, mà chất cồn trong cơ thể ông vẫn không sao hạ hoả được, ông tung chăn vùng dậy, lè nhè chửi bới. Quá quen với cảnh này, cả nhà không ai dám đối đáp với ông một lời... Cho rằng người nói không có người nghe thì bằng đổ rượu vào hang chuột, ông vác súng kíp vẫn dùng để đi rừng cảnh báo bọn lâm tặc, lao ra khỏi nhà... đầu óc u minh lẫn lộn, lại ngựa quen đường cũ, ông dừng lại trước cửa con gái hét lớn: "Con Biên đâu ra đây tao bảo. Ra ngay". Biết cha đã say, chị Biên bực mà không dám lên tiếng cũng không dám ra mở cổng, mặc ông đứng ngoài xỉa xói, bới móc. Sợ cảnh bố vợ... say rượu phải gió, chửi mắng lung tung, ảnh hưởng tới quan hệ giữa gia đình mình và hàng xóm, láng giềng, anh Trương Quý Trọng chồng chị, lặng lẽ ra định nhỏ to thưa thớt, ân tình khuyên nhủ, nào ngờ, vừa kịp lên tiếng: - Sao bố lại chửi nhà con như thế, nào cô ấy có tội tình gì đâu... Bí quá không trả lời được, ông Biền quyết định đối thoại với con rể bằng súng đạn. Thế là án mạng xảy ra. Anh Trọng gục xuống ngất ngay tại chỗ, máu chảy lênh láng. Chị Biên thấy vậy sợ quá vội vàng kêu cứu... Mọi người xúm vào đưa anh Trọng đi bệnh viện cấp cứu nhưng không kịp, viên đạn súng kíp đã vĩnh viễn cướp mất cuộc đời trai trẻ của anh khi chưa đầy 30 tuổi. Tràn đầy hy vọng và ngan ngát ước mơ lập nghiệp đổi đời, chí thú bên vợ con... Khi đó, ông Điền mới choàng tỉnh khỏi cơn say, lầm lũi ra trụ sở công an tự thú... Bây giờ ngồi trong trại, mỗi khi nhớ lại cái chết của chàng rể mà bình thường ông vốn vô cùng tin tưởng yêu quý, ông lại đấm ngực gào lên: Tôi không phải là con người, người đáng chết là tôi chứ không phải là nó, trời ơi, sao lại ra nông nỗi này, sao nó không cướp súng bắn vào ngực tôi lại để tôi bắn nó...  |
Công an huyện Phụng Hiệp đến thăm hỏi gia đình một nạn nhân bị chết vì rượu Nguồn: CAND.com
|
Trăm nghìn kiểu say, cách say, nhưng say mãi thì đều dẫn đến kết cục nhỡn tiền này, nhẹ thì cãi cọ chửi bới đánh nhau, nặng thì đổ máu... thông thường máu đổ một giây di hoạ đủ một đời. Từ xưa đến nay máu đổ do rượu say không phải là ít. Cứ một người nằm xuống là cả đại gia đình trắng xoá khăn tang, còn hơn cảnh chiến tranh tao loạn, một tiếng nổ giữa thời bình, một mạng người chỉ vì lý do không đâu bỗng bị xoá sổ trên mặt đất. Bao con người ruột thịt từ vợ con, cha mẹ... mất đi một chỗ dựa cần thiết, tin yêu. Thật là đau xót.Không biết đến bao giờ, những thảm cảnh đau lòng này chấm dứt? Nếu được phép làm một phép thống kê so sánh hẳn số người chết vì rượu, do rượu mà chết không thể đếm được trên đầu ngón tay và hẳn là không ít hơn các tai nạn khác như giao thông sập hầm, ngộ độc thức ăn ngộ độc thực phẩm, nghiện hút ma tuý, nhiễm HIV..v.v.. Tiếc rằng biện pháp đề ra thì nhiều mà thực hiện được quá ít, lại chỉ ở mức răn đe chứ không ngăn cấm triệt để, đồng bộ được như với các con nghiện ma tuý hoặc các tệ nạn nguy hiểm khác.Chừng nào xã hội không loại bỏ được rượu, chừng ấy các "cẩu tửu" còn nuôi mộng ước:
Ta đem trái đất ngâm thành rượu
Ta lấy càn khôn nướng thành mồi
Ước sao gặp được người "tri kỷ"
Đem "rượu", đem "mồi" lúy túy say.
Thì chừng đó tệ nạn rượu còn đất sống trên mặt đất, gây bao điều phiền toái nhức nhối, chí ít cũng như lời nhại của bài hát: Bao lần rót bia ra, bao lần nốc cạn sạch sẽ, các con say mềm, mình mẹ dọn mâm... Đất nước tôi... Đất nước tôi... Đất nước tôi... có thế thôi... ôi ôi...
Đất ngỗ Long Thành ngày phụ nữ Việt nam 20-10-2008
© 2008 www.danchimviet.com