Xưa nay rượu đã là một thứ không thể thiếu trong cộng đồng xã hội, trong bữa tiệc ngày tết, nhân dịp lễ hội cưới xin, giỗ tết, rượu thường được dùng như một thứ để khai vị, rượu cũng là cớ để cho các nhà văn, nghệ sĩ tụ họp mỗi khi có tác phẩm lớn được hoàn thành. Tản Đà đã viết rất hay về một cuộc thưởng rượu với bạn thơ Trần Huyền Trân

Rồi ra ta rót cho nhau
Rót đau lòng ấy vào đau lòng này

Song số người dùng rượu để nâng cao tầm tư tưởng, tinh hoa phát tiết ra ngoài, tạo ra những áng thơ hay lệch đất nghiêng trời như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Vũ Hoàng Chương, Tản Đà thật là hiếm. Ngược lại tác hại của rượu gây ra cho cộng đồng xã hội thật không nhỏ. Người Trung Quốc tùy theo tửu lượng rượu và trạng thái ứng xử của người đó sau bữa tiệc, lúc tàn canh mà phân thành 9 bậc: Tiên tửu, phật tửu, thánh tửu, nhân tửu, cuồng tửu, tục tửu, cẩu tửu, ngộ tửu v.v...

Trong phạm vi bài viết nhỏ, tác giả chỉ dám đề cập tới mức độ thấp nhất trong bậc thang phân loại đó là cuồng tửu, tục tửu, cẩu tửu.

Uống rượu đạt đến độ... cuồng tửu là khi "rượu vào cũng lắm, lời ra cũng nhiều", đến mức không đủ độ tỉnh táo, lý trí để dừng lại giữa ranh giới con và người, không làm chủ được lời nói của mình dẫn đến nói văng mạng, nói quyết liệt, hết lời khôn ra lời nhàm, đổi cả lời thanh thành lời tục... Từ cuồng tửu đến tục tửu chỉ cách nhau trong giây lát, chưa đầy gang tay nghiã là nói quàng nói xiên, nói nhăng, nói cuội kèm cả chửi bới tục tằn, nói cho sướng miệng, hạ hỏa mới thôi. Cuối cùng điều tất yếu phải xảy ra là... cẩu tửu. Không làm chủ được hành vi ứng xử của mình, cùng với những  lời cuồng, tục, còn thích quăng quật đâm chém, bậy cái gì vớ cái đó đập, đốt, cấu xé, đánh, kết cục lành ít, dữ nhiều... Người vào bệnh viện, kẻ ở lại trại giam chờ hậu xét. Có trường  hợp đau lòng  hơn, cả cẩu tửu lẫn người bị cẩu tửu còn phải nằm sâu dưới  ba thước đất. Người bị đâm, người bị bắn, chỉ cách nhau có một phiên tòa. Xin nói có sách mách có chứng sau:

 
Bị cáo Võ Phi Long trong phiên toà xử án. Nguồn: xumtu.com
Tối 4/4/2007, sau một ngày làm việc căng thẳng, Võ Phi Long (Sinh 1984) cùng đám bạn tổ chức cuộc nhậu vui vẻ. Suốt 5 tiếng đồng hồ cả bọn quyết định... đem trái đất ngâm thành rượu, lấy càn khôn nướng thành mồi và sẵn có đám bạn "tri kỷ" quây quần, tất cả cùng "đem rượu", "đem mồi" ngất ngưởng say.


Gần10 giờ đêm cuộc vui mới tàn, Long và  đám bạn lên xe phóng về quốc lộ 50. Đường vắng, cả bọn được sự khích lệ của cô nàng "ma men", thi nhau phóng. Không ngờ đến đường Nguyễn Văn Linh, Long đụng phải một người đàn ông tên Huy đang đi ngược chiều. Vì quá say, không làm chủ được tay lái, Long lấn hẳn sang phía đường trái và đâm thẳng vào chiếc xe do anh Huy đang chạy. Cả hai  văng ra đường, bất tỉnh.

Trở dạy Long thấy mình ở trong bệnh viện, hỏi bạn bè mới rõ, người đàn ông tên Huy - cựu chiến sĩ cảnh sát cơ động. Người chủ cuả một gia đình nhỏ gồm cha già 84 tuổi tật nguyền, vợ yếu và hai con nhỏ dại đã chết bất đắc kỳ tử do bị dập và phù não.

Ngay sau đó, ngày 8/5/2007, trong khi vết thương ở chân còn chưa lành hẳn, phải chống nạng lê từng bước nặng nề, Long đã phải hầu toà và trả giá cho bữa nhậu của mình là 30 tháng tù giam cùng  toàn bộ chi phí mai táng cho nạn nhân, và phải chịu trách nhiệm nuôi dưỡng hai con của nạn nhân đến năm 18 tuổi. Tổng tiền " tích cực phí " tại toà, gia đình Huy phải trả cho phía nạn nhân là 82 triệu đồng, chưa kể tiền "tiêu cực phí" phải trả ở cửa sau cho toàn bộ hội đồng xét xử, từ thẩm phán, công tố viên, bồi thẩm đoàn, thư ký toà cũng như phía công an (đồng đội của nạn nhân) và viện kiểm sát, với số tiền không dưới 50 triệu đồng. Chưa kể tiền "ngu phí" tại bệnh viện cho việc cấp cứu và chăm sóc vết thương do tông xe. Cho dù có sớm được ra tù thì Long cũng đã tiêu tán cơ đồ, sự nghiệp và cả cuộc đời còn lại  phải chìm trong nợ nần, vất vả, ân hận, tiếc nuối...

Xưa nay người ta chỉ nói "bố vợ phải đấm", chỉ nỗi tủi hổ bực bội của bố vợ với chàng rể trong nhà chứ chưa hề có hiện tượng bố vợ phải... đánh và bị giết bao giờ. Ấy thế đã không ít những chàng rể coi việc đánh đập, chửi bới bố vợ sau lúc rượu say là niềm vui, nỗi mê say bất tận của mình, không cần biết đến hậu quả đau xót sau đó.

Ông Trần Minh Hoàng 52 tuổi (ấp Hòn Chông, xã Bình An, huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang) vốn là người có công với cách mạng, bị chết giữa trưa 2-9 trong lúc cả nước đang từng bừng trọng thể chào đón ngày vui trọng đại của dân tộc, chỉ vì một lý do hết sức vô lý, bất nhã... Số là buổi  trưa hôm đó sau bữa cơm sang, do có tiền "quốc khánh" ông ngà ngà say, định đi ngủ thì nghe tiếng hai vợ chồng con gái và con rể cãi nhau. Nóng máu, ông lật đật chạy sang, định dùng lời hay lẽ phải ngăn con rể, khuyên con gái, hãy biết bảo ban nhau tu chí làm ăn chứ đừng có hơi một tí lại cãi nhau như thế này, nhất trong một ngày trọng đại, cả nước đang vui vẻ  ăn mừng... không ngờ rượu vào lời ra, những lời khuyên can của ông như lửa đổ thêm dầu khiến con rể ông - vốn đã coi bố vợ như một lão gàn, nay lại còn định "chơi trèo", làm càn, dám xâm phạm vào việc riêng của vợ chồng hắn, lên giọng nạt nộ, mắng chửi hắn trước mặt vợ... tên Tề liền nhảy dựng lên đấm đá, song phi rồi nhân cơ hội ông còn đang luống cuống chống đỡ, né tránh, đã không ngần ngại cắn đứt 1/3 vành tai trái của ông khiến ông Hoàng chết không kịp ngáp vì bệnh nhồi máu cơ tim, khi chưa bước sang tuổi 53. Còn tên con rể say rượu thì cứ leo lẻo rằng tại ông tự... rước lấy hoạ vào thân, chứ hắn đâu có muốn bố chết (!)