Danchimviet - http://danchimviet.com
Di tản (3)
http://danchimviet.com/articles/542/1/Di-tn-3/TrangPage1.html
Huỳnh Ngọc Tuấn

 
Tác Giả: Huỳnh Ngọc Tuấn
Đăng lên/Published on 22.10.08
 
Tín điểm từng chỗ ngồi và hình dung từng người vẫn ngồi ở đó. Đâu rồi tiếng cười đùa, đâu rồi ánh mắt thân thương, đâu rồi những tà áo trắng mượt mà, những chiếc lưng thon thả, những mái tóc như mây bồng bềnh. Chiếc bảng đen vẫn còn những dòng chữ nghịch ngợm của ai đó...

Tín thức giấc lúc 4h chiều, và đạp xe đến nhà Thương - cô bạn gái của anh. Với anh, Thương là thanh mai-trúc mã. Tín học với Thương từ tiểu học đến giờ. Bây giờ thì Thương đã là một cô gái xinh đẹp, còn anh chẳng còn là trẻ con như ngày xưa nữa. Tín của ngày xưa ngốc nghếch và tinh nghịch. Những buổi chiều đầy nắng trên đám ruộng sau nhà, anh mãi chạy theo bầy bò người ta chăn thả, cố leo lên ngồi trên lưng bò để cảm nhận cái cảm giác phiêu bồng của chàng kị sĩ, nhưng anh đã bị hất nhào, ngã lăn xuống đất, đau ê ẩm. Lúc đó, Thương chạy đến, hớt hải lo sợ hỏi anh: “Có sao không?”. Tín tự ái, giấu cái đau ê người: “Không sao”, nhưng rơm rớm nước mắt.

Và có những chiều anh dẫn Thương lang thang trong khu rừng nhỏ còi cọc, tìm hái cho Thương thật nhiều hoa dẻ. Thứ hoa dẻ thơm ngát một mùi dịu dàng và chỉ thơm vào buổi chiều. Còn Thương thì tìm cho anh những chùm hạt dẻ chín vàng ngọt lựng nhưng khá nhiều hạt. Những hạt dẻ đen, đen như răng của những cụ già người Bắc “Năm Tư” vẫn hay đến nhà anh chơi với mẹ. Rồi Tín dẫn Thương đi câu cá trên dòng sông tuổi thơ xanh biêng biếc. Bờ sông cát trắng mượt mà, có những đoạn rất nông. Những ngày mùa, từng đàn trâu bò và nhiều người đi qua, nước chỉ quá gót người lớn thôi. Tín và Thương đi dọc bờ sông. Đôi bàn chân bé nhỏ, mũm mỉm của Thương in trên cát mịn.

Có một lần đi câu, với chiếc cần câu thô sơ anh mua ngoài chợ nhưng cũng nhỏ nhắn và đáng yêu như họ. Họ chọn một chỗ vừa mát, vừa đẹp theo ý Tín, thả câu và ngồi chờ. Thương ngồi bên theo dõi đến nín thở, nhìn chiếc phao trắng nhỏ xinh xinh thả trôi trên mặt nước. Bất chợt, chiếc phao biến mất hút trong làn nước xanh. Tín giật mạnh, con cá bé tí bay vút lên bờ, rơi xuống, giãy giụa một cách tuyệt vọng trên bãi cát. Thương đã dùng bàn chân xinh xắn giữ lấy con cá vì sợ nó vụt mất. Nhưng bỗng Thương ôm chân kêu lên. Tín chạy đến và nhìn thấy con cá có gai độc (ở quê anh, gọi là cá ngạnh). Thương khóc rất nhiều. Tín đã làm đủ mọi cách: hút máu, rồi xoa bóp, nhưng Thương vẫn khóc. Lần đó, anh bị cấm không cho đi câu cá nữa….

Rồi một ngày, họ ra vườn đào dế, anh nhận ra một điều rất lạ. Thương cẩn thận vén chiếc áo đầm màu hồng trước khi ngồi xuống và cũng cẩn thận che đi hai đầu gối trắng muốt. Thương đã biết xấu hổ trước mặt anh. Và cũng từ đó, khi ngồi với nhau, Thương vẫn giữ khoảng cách nhỏ, chứ không quá gần như ngày xưa nữa. Chỉ có một điều là : có gì ngon Thương vẫn giữ cho anh phần nhiều và ngon nhất. Họ vẫn cùng nhau đi học và đi chơi. Nhưng bây  giờ Thương ít nói hơn và dành nhiều thời gian để mặc áo, chải đầu và soi gương. Đã nhiều lần anh nhìn thấy Thương đứng rất lâu trước gương để ngắm nhìn chính mình. Lúc đó anh nghĩ: tại sao lại phải dành nhiều thời gian để ngắm mình trong gương - một việc chẳng có ích gì!!.

Và cũng có một ngày Tín đi đá bóng, bị sai khớp, phải đi nhà thương. Anh đau quá nên khóc rất to, không biết xấu hổ là gì nữa. Thương cũng khóc. Khi mọi việc tạm ổn, Thương ngồi bên cạnh anh, tỉ mẩn lột vỏ từng quả nho cho anh ăn. Trông Thương cứ như một người chị. Tín buồn và hơi lo lắng….

Nhưng cũng có một ngày, Tín bỗng thấy mình lớn vụt hẳn lên: 17 tuổi-1m7-52kg. Giờ đây Tín là một chàng trai “oai phong lẫm liệt”. Khi đi chơi, hay đi học anh đều bắt gặp những cái nhìn, nhất là những cô gái. Anh tự biết mình khá đẹp trai và quyến rũ. Tất cả những kỉ niệm xưa ngọt ngào và đằm thắm ấy cứ hiện lên đầy ắp trong anh.

Hàng cây hai bên đường xanh hơn, rậm hơn, và càng yên tĩnh hơn khi gần đến nhà Thương. Một khoảng vườn rộng và cũng khá đẹp. Một căn nhà nằm khuất sau những lùm cây. Ngôi biệt thự không lớn nhưng cái vẻ yên tĩnh và sang trọng của nó cũng nói lên được phần nào cá tính và xuất thân của chủ nhân. Thương  xuất thân từ một tầng lớp khác với anh. Mẹ Thương là một bác sĩ, còn ba Thương là nhà báo nổi tiếng. Ông thường xuyên vắng nhà để làm công sự. Nhưng lúc còn bé Tín thường hay gặp ông. Đối với anh, ba mẹ Thương thật gần gũi. Ông là một người trầm mặc nhưng đối với trẻ con thì ông rất dễ gần và tuyệt vời. Trong dáng người cao lớn và nghiêm nghị là một tâm hồn bao dung, nhân từ. Trái lại, mẹ Thương là một phụ nữ cứng rắn. Dưới cái vẻ ngoài hiền thục và quí phái là cả một cá tính bản lĩnh, tế nhị vô ngần… Tín tự tay mở cổng và đạp xe trên con đường trải đá phẳng lì, hai bên là thảm cỏ xanh mượt mà, với những chậu cây được chăm sóc khá cầu kì. Thương đang đọc sách nên không nhìn thấy anh qua ô cửa sổ. Những bức rèm màu xanh nhạt tạo cho căn nhà một vẻ quyến rũ đến lạ lùng. Thương ra đón anh với lời trách nhẹ nhàng :

- Sao bây giờ anh mới đến. Mẹ và em sốt ruột quá.

Tín nhìn Thương, cảm động. Mái tóc nàng mượt mà quá, xoã xuống ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn. Thật đáng yêu!! Thương của anh đẹp lạ. Một vẻ đẹp thanh tao và tươi mát, khiến người chiêm ngưỡng nó cảm thấy như có một dòng suối mang cả hương ngàn ban mai xuyên chảy trong lòng. Mỗi lần gặp Thương là một lần anh nhận thấy một sự mới mẻ. Tín nói với Thương như nhiều lần đã nói:

- Em đẹp thật.

Đôi mắt Thương long lanh khi nhìn anh, niềm vui khi gặp Tín cộng với niềm vui của người con gái khi được người yêu khen ngợi làm cho nụ cười và nét mặt của Thương càng rạng rỡ hơn trong ánh  chiều. Thương làm bộ nghiêm trọng, khẽ nói yêu:

- Thôi đi ông! Mẹ đang chờ anh đó, mẹ lo cho anh lắm.

Có tiếng guốc từ phía dưới nhà đi lên, quen thuộc từng bước đi. Mẹ Thương niềm nở đón Tín như một người con. Tín chào bà kính cẩn như một người mẹ, nhưng không chút khách sáo mà nó đã là thói quen từ nhỏ. Bà hỏi khi họ ngồi vào bàn,chiếc bàn tròn, loại bàn cổ, mặt đá khung gỗ cầu kì, quí phái. Bà tự tay rót trà. Tín rất mê mùi hương dìu dịu của hoa ngâu xen lẫn trong mùi hương lài. Và với anh sau này dù đã uống rất nhiều loại trà ngon, nhưng chén trà anh uống ở nhà Thương vẫn luôn làm anh nhớ mãi.

- Sao bây giờ mới đến hả con? Nhà con vẫn bình yên chứ ? Bác định xuống thăm nhưng chị Tư đã xin phép về quê mấy hôm, không đi được, chỉ có mỗi một mình Thương ở nhà không tiện, an ninh mỗi ngày một lỏng lẽo.

Tín cảm thấy hãnh diện và rất vui khi được bà quan tâm. Điều này cũng không phải lần đầu.

- Dạ nhà con không sao. Tín trả lời và nhìn xung quanh một thoáng.

- Đêm qua ở đây có đánh nhau không bác?

- Nhờ trời là không. Ở chỗ con đánh nhau lớn phải không? Bà nói với giọng lo lắng, căng thẳng.

- Dạ không lớn lắm, nhưng cũng có vài người chết.

Rồi Tín kể những việc anh đã mục kích cho bà và Thương nghe bằng cái tài kể chuyện khá sinh động của anh. Bà thốt lên đôi mắt buồn xa xăm :

- Tội nghiệp quá!

Bà trầm ngâm một chút rồi nói thầm:

- Chiến tranh cứ tiếp tục thế này thì tương lai của các con sẽ ra sao? Rồi sẽ ra sao nữa nếu những người cộng sản chiếm miền Nam - bà nói như nói với chính mình. Thương ôm vai bà an ủi:

- Mẹ đừng lo lắng quá rồi mọi chuyện sẽ qua thôi mà! Con không hiểu tại sao lại xảy ra đánh nhau giữa hai miền Việt Nam,con một nhà cả mà?

Tín nói với Thương những gì Tường đã nói với anh những lần trước:

- Những người cộng sản họ nói là họ “giải phóng” nhân dân miền Nam khỏi sự kiềm kẹp của Mỹ - Nguỵ.

Thương hất tay Tín âu yếm:

- Thôi đi anh, chỉ giỏi bịa chuyện.

Tín chưa kịp phản ứng gì thì mẹ Thương nói mà không nhìn họ:

- Anh Tín nói đúng như những gì phía kia họ nói. Nhưng mà ai bị kiềm kẹp? Ở miền Nam này có ai bị tướt quyền tự do - dân chủ đâu? Người ta hành xử quyền tự do ngôn luận - tự do báo chí và thông tin, tự do ứng cử và bầu cử, tự do hoạt động chính trị. Đời sống người dân tuy có nghèo nhưng vẫn giàu hơn ở miền Bắc nhiều. Thực ra đây chỉ là một cuộc chiến ý thức hệ, người cộng sản muốn làm bá chủ thế giới bằng cách đánh lại những người tự do. Theo chỗ bác biết, người dân các nước cộng sản Đông Âu và Liên Xô vẫn tìm mọi cách để đào tị sang các nước phương Tây, tìm cuộc sống tự do, hạnh phúc. Họ ra đi để thoát khỏi sự nghèo đói và chế độ độc tài toàn trị.

Tín thực sự không hình dung được nhiều về những lời bà nói, và cũng không hiểu lắm. Sau đó, họ thay đổi đề tài và nói rất nhiều chuyện. Ngoài kia, trời đã muộn, bà xuống bếp làm cơm, chỉ còn lại hai người. Tín đưa Thương ra vườn. Họ dạo trên những lối đi hẹp. Tay trong tay, anh cảm nhận bàn tay Thương ấm áp mềm mại. Chung quanh thật yên tĩnh, hương của trời chiều - hương của các loài hoa quyện trong từng thoáng gió, và hương từ mái tóc Thương, từ làn da, từ quần áo Thương vương vít chung quanh anh trên từng bước đi. Tín có cảm giác thế giới này hoàn toàn yên tĩnh và hoang sơ. Tín và Thương như Adam và Eva trong vườn Địa đàng. Không biết vườn Địa đàng thế nào, Adam và Eva nghĩ thế nào, nhưng thực sự, bây giờ họ rất hạnh phúc.

Hôm nay, Tín đến trường thấy nhiều người vây quanh một bản thông báo dán ở cổng. Nội dung: vì tình hình an ninh, nhà trường tạm đóng cửa, chờ thông báo mới. Đẩy nhẹ nhàng cánh cổng sắt khép hờ, anh vào trong sân trường. Sân trường vắng vẻ, trở nên rộng hơn và thật lạnh lùng. Những bồn cỏ xanh hơn mọi ngày vì thiếu đi những bàn chân dẫm đạp. Tín đi lang thang trên sân trường, mắt nhìn lên những tán cây phượng. Những con chim nhỏ dạn dĩ và thản nhiên tìm mồi. Lơ lửng trước mắt Tín là mấy con sâu nhỏ treo mình bằng những sợi tơ mỏng manh. Ở gần đó, mấy cô gái quấn quít bên nhau, họ nói chuyện nho nhỏ và chậm rãi, không như mọi ngày họ cười và tranh nhau nói.

Tín trải bước chậm rãi từ hành lang này sang hành lang khác, nhìn vào từng phòng, tất cả đều yên tĩnh, không giống với cái yên tĩnh khi làm bài, cái yên tĩnh trong suốt trống rỗng, đơn địu. Bước lên từng bậc cầu thang - cái cầu thang rộng và thoáng mà họ vẫn hay xô đẩy nhau chạy ào xuống mỗi khi tan học. Tín  vẫn như nghe ở đâu đây rất gần và rất thật cái trách móc nhẹ nhàng của các cô gái bị va phải. Đây là lớp học của Tín, anh bước vào, căn phòng yên tĩnh lạnh lẽo. Hai dãy bàn ghế im lìm ngay ngắn. Ngồi vào chỗ của mình, Tín buồn rười rượi. Ở kia là chỗ của Tường, của Lộc, của Hưng, của Hoàng.

Tín điểm từng chỗ ngồi và hình dung từng người vẫn ngồi ở đó. Đâu rồi tiếng cười đùa, đâu rồi ánh mắt thân thương, đâu rồi những tà áo trắng mượt mà, những chiếc lưng thon thả, những mái tóc như mây bồng bềnh. Chiếc bảng đen vẫn còn những dòng chữ nghịch ngợm của ai đó viết vào một buổi chiều nào đó rất gần đây khi tan học. Buồn bã đứng dậy, anh ra ngoài lan can nhìn xuống sân trường. Những chiếc ghế đặt ngay ngắn dưới tán cây xanh mượt. Tín hình dung những chiếc lá trên ấy bây giờ cô đơn vì không còn hơi ấm của các cô các cậu. Bước xuống từng bậc thang…thẫn thờ, vì chẳng có lý do gì để vội, chẳng có ai để nghịch. Đối với tuổi học trò, không có gì khủng khiếp bằng điều đó. Tín lại lang thang trên sân trường, nhìn từng gốc cây, anh thấy những tên người khắc trên đó….Họ là những người đã học ở đây, đã tốt nghiệp ra trường. Trong số họ, có người hiện nay đang giữ một chức trách, một nhiệm vụ nào đó, có người đã có gia đình, con cái. Họ khắc vào thân cây những kỉ niệm và nỗi buồn của tuổi học trò. Nhưng đó là nỗi buồn êm ả trong hạnh phúc, trong thành đạt. Tín ước ao mình được như họ.

Dừng lại trước một thân cây lớn, anh chọn một chỗ thật đẹp và kín đáo, tỉ mỉ khắc tên mình vào đó… Không hiểu rồi trong năm tháng rộng dài nó sẽ ra sao? Cuộc đời nhiều đổi thay, hiện tại nhiều bất trắc.

Đẹp lắm!

Tín giật mình quay lại, Sơn - một người bạn cùng lớp đã ở đó tự bao giờ. Tín cảm thấy bớt cô đơn. Bình thường anh thấy Sơn lặng lẽ và có vẻ u uất. Người thanh niên này đầy nhiệt huyết nhưng quá khích, tính cách xa lạ với Tín Anh nhìn thấy Sơn với nụ cười rạng rỡ và mãn nguyện. Tín hỏi:

- Gia đình bình yên chứ?

- Còn mày, tâm trạng thế nào?

- Không được tốt lắm.

Sơn rảo bước rất nhanh trên sân trường hoang vắng, Tín đi sau cho kịp Sơn để nghe nó nói một cái gì đó. Bất ngờ, nó dừng lại trách anh:

- Trông mặt mày ủ rủ như đưa đám? Sao mà nhu nhược thế!

Tín phân trần với một chút nỗi niềm muốn chia sẻ:

- Mày không thấy chiến tranh mỗi ngày một lan rộng, số người chết ngày càng nhiều, cầu cống, đường sá, sân bay, công sở bị phá hoại và sụp đổ đó sao? Nhà trường thì đóng cửa, bạn bè li tán, mày không cảm nhận điều gì sao?

Sơn cười thản nhiên:

- Có cuộc sinh đẻ nào mà không đau đớn! Cách mạng mà sợ hi sinh thì làm sao mà làm cách mạng được. Mày thật ấu trĩ.

- Mày so sánh chiến tranh với sinh đẻ hay sao? Mày không thấy sự khác biệt sao? Sinh đẻ là để tạo nên cuộc sống mới, chiến tranh chỉ tạo nên cái chết và sự tàn phá.

Sơn cười có vẻ tự mãn, nhưng nét mặt nó có vẻ ngây thơ. Tín thấy có cái gì đối lập nơi con người nó. Bình thường, nó ân cần và quan tâm đến bạn bè, còn bây giờ nó lạnh lùng và sắc sảo. Tín không biết đâu mới thật sự là con người nó. Nó giải thích với anh như một người đã nhiều hiểu biết:

- Chiến tranh, cách mạng là để thay đổi xã hội, cái chế độ cũ chết đi, chế độ mới hình thành. Tín phản bác:

- Nhưng mọi việc đang tốt đẹp, còn tương lai của mình, việc học hành thì sao?

- Chế độ mới sẽ ưu việt hơn chế độ này, còn việc học hành của mình rồi sẽ tiếp tục. Nó nói quả quyết với giọng nhẹ nhàng thân mật. Đôi mắt long lanh rực sáng một niềm hy vọng.

- Một ngày nào đó, tôi và bạn sẽ sang Liên Xô, Tiệp Khắc, Đông Đức, Ba Lan để du học. Ở đó, nền giáo dục của họ không thua kém gì các nước phương Tây, Nhật Bản.

Tín không tranh luận với Sơn nữa, vì đây là vấn đề của tương lai, mà tương lai thì chưa tới, hơn nữa họ chẳng biết gì về cộng sản. Tín cười và nói đùa với Sơn:

- Mày nói như mày là cộng sản thật rồi.

- Mày nghĩ về tao thế nào cũng được, tao chỉ muốn điều tốt cho mày, nhưng mày chỉ đựơc một cái đẹp trai thôi, mày còn ngây thơ lắm.

Họ chia tay, anh thấy hình như Sơn đang có một dự định gì đó. Nó muốn nói với anh một điều gì đó nhưng chưa tiện.

Tín biết Sơn là con của một người “nhảy núi” - từ mà người ta dùng để chỉ một người cộng sản miền Nam. Mẹ Sơn bán hàng tạp hoá ngoài chợ, Sơn còn một cô em gái, cảnh nhà cũng bình thường, không đến nỗi nào. Nhưng con người này ngày thường có vẻ an phận, lại chất chứa trong lòng một tham vọng lớn lao.
(Còn tiếp)

© 2008 www.danchimviet.com