Tín ra về như một kẻ mất hồn, nhưng lại bị cái đám đông ở cuối con phố cuốn hút, rồi quyết định đến đó để chứng kiến cái cảnh bi thương của con người và bộ mặt xấu xa tàn ác của chiến tranh. Người ta đem từ lô cốt ra một người lính trẻ. Anh ta rất trẻ khoảng 24-25 tuổi. Mái tóc cắt gọn gàng và khá đẹp. Anh ta khá bảnh trai, nhưng nhìn kỹ thì biết anh xuất thân từ nông thôn. Gần đó, người mẹ của anh - một người đàn bà cao lớn và hơi thô - bà khóc như điên như dại, ôm xác đứa con bê bét máu. Anh ta bị trúng đạn ở nhiều chỗ qua, chỉ có khuôn mặt là còn nguyên vẹn. Bà mẹ khóc và chửi mắng. Lúc đầu bà chửi cộng sản rồi sau lại chửi quốc gia và trách cứ ông Trời sao mà nghiệt ngã và tàn ác với bà. Bà đứng lên hơi loạng choạng, có hai người lính là bạn của con bà đỡ hai bên. Bà tiến về phía người sĩ quan chỉ huy con bà, túm chặt cổ áo anh ta và xỉa xói chửi mắng đủ điều, như là anh ta phải chịu trách nhiệm về cái chết của con bà. Anh sĩ quan chỉ lặng yên, khuôn mặt đau buồn vì mất một người bạn. Bản thân anh cũng đâu quyết định được số phận của mình. Bất ngờ, bà mẹ vùng ra khỏi tay hai người lính, nhưng bà lại gục ngã và quị xuống. Bà đã kiệt sức vì quá đau buồn.
Tín lại đi theo dòng người dẫn dắt. Tín muốn chứng kiến hết bộ của mặt chiến tranh, không bỏ sót một chi tiết nếu có thể, để sau này anh có thể nói cùng mọi người rằng: chiến tranh là điều đáng ghê tởm, và mỗi người phải tự ý thức được rằng mình không bao giờ là nguyên nhân gần hay xa của chiến tranh. Tín thấy có ba xác chết của những người cộng sản ở một góc phố: hai nam và một nữ. Cô gái còn trẻ khoảng 22-23 tuổi thôi - một cô thôn nữ không đẹp nhưng duyên dáng, bàn tay không nuột nà nhưng cũng khá đẹp, bàn chân nhỏ nhắn nhưng bị nứt nẻ nhiều vì cuộc sống gian khổ trong chiến khu, hoặc vì một hoàn cảnh khó khăn. Hai người đàn ông tuổi ba mươi và ba lăm gì đó: một người là nông dân lực lưỡng với cái đầu vuông và khuôn mặt cứng cỏi; người kia có vẻ thư sinh hơn, tuy khó xác định anh ta làm nghề gì, là thành phần nào trong xã hội. Trên người cả hai vẫn còn đeo vài trái lựu, đạn súng AK báng xếp, đội mũ tai bèo, mái tóc cắt rất vụng, nham nhở và không hề cạo chân tóc, chắc là họ tự cắt cho nhau. Người sĩ quan quân đội cộng hoà từ trên xe xuống, anh ta thận trọng xem xét ba người cán binh cộng sản đã chết nằm sóng soài trên mặt đất, máu chảy ra rất nhiều, thấm cả một vạt đất ở xung quanh. Mấy người lính mang theo ba chiếc chiếu mới, người sĩ quan ra lệnh cho họ rải ba chiếc chiếu kề nhau, rồi họ bê ba xác chết đặt lên chiếu. Họ làm việc thận trọng với vẻ mặt trang nghiêm trước những người chết. Khi còn sống, họ là kẻ thù, còn bây giờ họ không là gì nữa. Họ chỉ là những người xấu số, không bạn bè, không người thân. Tín thấy xót xa, không biết họ ở đâu, cha mẹ anh em, vợ con họ có biết họ đã chết không? Nếu biết họ sẽ rất đau lòng, một nỗi đau tột cùng như anh đã thấy người thân của cô gái trẻ và anh lính kia. Người sĩ quan thận trọng và rất tế nhị khi khám xét trong túi áo và quần của người nữ cán binh: tìm xem họ có mang theo giấy tờ gì không. Trong những chiếc túi mang theo trong người của họ chỉ có ba cây đèn pin, ba tấm vải dù và một ít tiền, ngoài ra không có gì hết, không tên tuổi không quê quán.
Tín nghĩ nếu không có chiến tranh, thì có thể ở đâu đó, người lính cộng hòa kia đã phải lòng cô gái quê trẻ này cũng nên. Tín hình dung ra cô gái duyên dáng đó giặt áo ở cầu ao hay chăn trâu, cắt cỏ, anh lính thì cày bừa. Họ sẽ hạnh phúc với nhau, sinh con đẻ cái. (Thỉnh thoảng anh vẫn hay mơ mộng như thế). Nhưng mọi việc đã không như vậy, chiến tranh đẩy họ vào vòng xoáy và họ đã bắn vào nhau. Rồi bây giờ thì họ đã ra đi mãi mãi.
Tín về nhà buổi cơm trưa không nuốt được, trong người cảm thấy nặng nề như trước một cơn đau. Anh đi tắm, và dùng nhiều xà phòng thơm hơn mọi lần để tìm một cái cảm giác dễ chịu trong cái mùi thơm nồng nàn của xà phòng, để đẩy lùi cái cảm giác ghê ghê cứ đeo bám anh từ những vũng máu của cô bé hàng xóm, người lính và ba cán binh cộng sản. Tín thấy mình thật ích kỉ, nhỏ nhen, và tội lỗi khi có cái cảm giác như vậy. Họ cũng như anh thôi, cũng máu thịt, cũng thân phận con người, có gì mà ghê? Sau đó, anh đi ngủ, cả một đêm không ngủ được bao nhiêu.
(Còn tiếp)
© 2008 www.danchimviet.com