- Trang Chủ
- Tác Giả và Tác Phẩm
- Di tản (2)
Di tản (2)
- Tác Giả: Huỳnh Ngọc Tuấn
- Đăng ngày 21.10.08
- Tác Giả và Tác Phẩm
-
Xếp hạng:




Tín chia tay với Hưng… Khi về đến nhà, mọi người đang quay quần bên bàn ăn. Tín thường đi chơi về muộn nên mẹ anh cũng không lo lắng gì. Tín lặng lẽ ngồi vào bàn. Bữa cơm vẫn ấm cúng và sung túc nhưng mọi người có vẻ trầm ngâm. Anh biết mọi người đang nghĩ gì, cũng là chiến tranh sắp đến chỗ họ và một tương lai đầy bất trắc, không ai ăn được nhiều. Trong nhà, ba Tín là người lo lắng nhất. Cả đời ông vất vả, cuộc sống đang yên lành, tương lai đang mở ra với họ, tất cả con cái ông đều học giỏi. Ông đang chuẩn bị tiền để xây lên một tầng, có chỗ cho mấy người con nghỉ ngơi và học tập. Bây giờ thì phải đình lại hết. Trong ba đứa con, ông hi vọng ở Tín nhiều nhất. Anh muốn trở thành luật sư và ông ủng hộ anh. Ông luôn tạo điều kiện tốt nhất để anh học tập. Ông không nói nhưng Tín biết ông rất hoang mang vì mấy ngày nay ông trở nên dễ dãi lạ lùng. Bình thường, ba anh rất nghiêm khắc và hay phạt con mỗi khi phạm lỗi. Còn bây giờ ông không để ý đến lỗi lầm của con cái nữa. Hình như ông linh cảm thấy một điều gì đó sắp xảy ra và làm thay đổi mọi thứ. Ông không còn tự tin vào bản thân mình nữa.
Đêm hôm ấy, lại xảy ra một cuộc giao tranh nhỏ. Đơn vị nghĩa quân đóng gần để bảo vệ cây cầu và tuyến đường chạy về vùng duyên hải và cả nhà máy điện nữa. Tín nghe có tiếng B40 nổ rất gần. Những tiếng nổ chát chúa có sức uy hiếp lớn. Tín nhanh chóng và thành thạo lao xuống giường và chui vào hầm trú ẩn. Chỉ một lát, cả nhà đã đầy đủ trong hầm. Ngọn đèn dầu nhỏ với ánh sáng mờ mờ, anh chọn chỗ thuận lợi để nhìn ra ngoài qua cửa hầm. (Tín vẫn thích như thế từ lúc còn bé). Cứ mỗi lần có đánh nhau là Tín được thưởng thức cái cảm giác vừa lo sợ, vừa thích thú của trẻ con. Ngoài kia, trong những tiếng hỗn loạn của nhiều loại vũ khí từ hai bên, Tín nhìn thấy qua một khoảng không gian hẹp, những tia chớp sáng loè nối tiếp nhau. Ánh sáng lân tinh của hoả châu mờ mờ và ma quái. Tín lắng nghe và hình dung những tiếng rít xé bầu không khí của vô vàn những viên đạn, dệt thành một mảnh lưới cuả thần Chết. Cuộc đọ súng kéo dài khoảng 2 giờ đồng hồ, rồi dịu đi. Không còn những tia chớp sáng loè xé bóng đêm, chỉ còn những tiếng nổ rời rạc. Tín rất buồn ngủ nhưng không sao ngủ được. Cái mùi ngai nhái và ẩm mốc của đất và xi măng làm anh khó chịu, cùng với tiếng muỗi vo ve khắp gian hầm. (Tuy mẹ anh đã cẩn thận dùng thuốc chống muỗi). Tín nằm co chân lên vì không có đủ chỗ cho đôi chân khá dài của mình, anh nằm chờ trời sáng… Ngoài kia trời đã tờ mờ sáng. Chung quanh thật im ắng, nhưng anh đã quen với tất cả những điều này. Đó là cuộc sống của họ. Tín nhìn ra ngoài nhưng mẹ không cho, vậy là phải nằm co ro chờ đợi. Tín đã thiếp đi lúc nào không biết và giật mình tỉnh dậy khi nghe thấy những tiếng người hỏi thăm nhau. Những người lớn tuổi thường đi thăm hỏi xóm giềng để biết có tổn thất gì không? Tín ăn vội chén cơm chiên bơ - kiểu ăn điểm tâm của những gia đình không mấy giàu có ở thành thị và chạy nhanh ra ngoài. Nhiều người đi trên đường vẻ mặt hớt hải, anh biết đã có việc chẳng lành xảy ra. Đi theo một đám người trong xóm, anh đến nhà một người quen, tuy không thân lắm. Tiếng khóc của người mẹ nghe ai oán. Tiếng nức nở của hai đứa trẻ con làm anh hơi hoang mang. Tín vào nhà thấy nhiều người vây quanh chiếc giường tre đã cũ. Nằm trên giường là một thiếu nữ như đang ngủ say. Mái tóc cô gợn sóng, dài và đen nhánh xoã trên gối. Một mái tóc thật đẹp, đẹp hơn cả mây trời mùa thu, Tín thầm nghĩ vậy. Làn da trắng nõn, và hồng hào, đôi môi mọng đỏ và thật quyến rũ. Gương mặt cô còn hơi trẻ con nhưng quí phái. Tín mang máng nhớ cô bé này giống ai đó, à đúng rồi - Chân Trân một nữ diễn viên Hồng Kông. Cô bé này anh không dám mơ ước, tuy cô và anh ở cùng xóm. Nhà anh cách nhà cô chỉ vài nóc nhà. Họ vẫn thường hay gặp nhau. Vẻ tinh nghịch đáng yêu của cô đã làm tan chảy trái tim của biết bao chàng trai. Cô bé nằm trên giường, đắp tấm chăn mỏng, vết thương rất nhỏ nơi ngực hơi rỉ máu. Tín cảm thấy đau nhói, và trong trái tim còn trẻ con ấy dấy lên một sự bất bình. Cô gái đó là một tác phẩm tuyệt vời của Tạo Hoá - hiện thân của cái đẹp ngàn đời - lại bị huỷ hoại bởi một mảnh đạn nhỏ bé, xấu xí và ngu xuẩn. Cô đã ra đi đột ngột giữa lúc cha cô đang đi làm xa không một lời từ biệt với người cha kính yêu. Tín thấy cay đắng và bất lực. Anh cảm thấy một cái gì đó đang nghẹn lại trong cổ họng. Thân phận con người thật yếu đuối và mong manh. Anh bỗng muốn đi tu quá. Chắc Đức Phật từ bi hiểu được lòng anh.
Đêm hôm ấy, lại xảy ra một cuộc giao tranh nhỏ. Đơn vị nghĩa quân đóng gần để bảo vệ cây cầu và tuyến đường chạy về vùng duyên hải và cả nhà máy điện nữa. Tín nghe có tiếng B40 nổ rất gần. Những tiếng nổ chát chúa có sức uy hiếp lớn. Tín nhanh chóng và thành thạo lao xuống giường và chui vào hầm trú ẩn. Chỉ một lát, cả nhà đã đầy đủ trong hầm. Ngọn đèn dầu nhỏ với ánh sáng mờ mờ, anh chọn chỗ thuận lợi để nhìn ra ngoài qua cửa hầm. (Tín vẫn thích như thế từ lúc còn bé). Cứ mỗi lần có đánh nhau là Tín được thưởng thức cái cảm giác vừa lo sợ, vừa thích thú của trẻ con. Ngoài kia, trong những tiếng hỗn loạn của nhiều loại vũ khí từ hai bên, Tín nhìn thấy qua một khoảng không gian hẹp, những tia chớp sáng loè nối tiếp nhau. Ánh sáng lân tinh của hoả châu mờ mờ và ma quái. Tín lắng nghe và hình dung những tiếng rít xé bầu không khí của vô vàn những viên đạn, dệt thành một mảnh lưới cuả thần Chết. Cuộc đọ súng kéo dài khoảng 2 giờ đồng hồ, rồi dịu đi. Không còn những tia chớp sáng loè xé bóng đêm, chỉ còn những tiếng nổ rời rạc. Tín rất buồn ngủ nhưng không sao ngủ được. Cái mùi ngai nhái và ẩm mốc của đất và xi măng làm anh khó chịu, cùng với tiếng muỗi vo ve khắp gian hầm. (Tuy mẹ anh đã cẩn thận dùng thuốc chống muỗi). Tín nằm co chân lên vì không có đủ chỗ cho đôi chân khá dài của mình, anh nằm chờ trời sáng… Ngoài kia trời đã tờ mờ sáng. Chung quanh thật im ắng, nhưng anh đã quen với tất cả những điều này. Đó là cuộc sống của họ. Tín nhìn ra ngoài nhưng mẹ không cho, vậy là phải nằm co ro chờ đợi. Tín đã thiếp đi lúc nào không biết và giật mình tỉnh dậy khi nghe thấy những tiếng người hỏi thăm nhau. Những người lớn tuổi thường đi thăm hỏi xóm giềng để biết có tổn thất gì không? Tín ăn vội chén cơm chiên bơ - kiểu ăn điểm tâm của những gia đình không mấy giàu có ở thành thị và chạy nhanh ra ngoài. Nhiều người đi trên đường vẻ mặt hớt hải, anh biết đã có việc chẳng lành xảy ra. Đi theo một đám người trong xóm, anh đến nhà một người quen, tuy không thân lắm. Tiếng khóc của người mẹ nghe ai oán. Tiếng nức nở của hai đứa trẻ con làm anh hơi hoang mang. Tín vào nhà thấy nhiều người vây quanh chiếc giường tre đã cũ. Nằm trên giường là một thiếu nữ như đang ngủ say. Mái tóc cô gợn sóng, dài và đen nhánh xoã trên gối. Một mái tóc thật đẹp, đẹp hơn cả mây trời mùa thu, Tín thầm nghĩ vậy. Làn da trắng nõn, và hồng hào, đôi môi mọng đỏ và thật quyến rũ. Gương mặt cô còn hơi trẻ con nhưng quí phái. Tín mang máng nhớ cô bé này giống ai đó, à đúng rồi - Chân Trân một nữ diễn viên Hồng Kông. Cô bé này anh không dám mơ ước, tuy cô và anh ở cùng xóm. Nhà anh cách nhà cô chỉ vài nóc nhà. Họ vẫn thường hay gặp nhau. Vẻ tinh nghịch đáng yêu của cô đã làm tan chảy trái tim của biết bao chàng trai. Cô bé nằm trên giường, đắp tấm chăn mỏng, vết thương rất nhỏ nơi ngực hơi rỉ máu. Tín cảm thấy đau nhói, và trong trái tim còn trẻ con ấy dấy lên một sự bất bình. Cô gái đó là một tác phẩm tuyệt vời của Tạo Hoá - hiện thân của cái đẹp ngàn đời - lại bị huỷ hoại bởi một mảnh đạn nhỏ bé, xấu xí và ngu xuẩn. Cô đã ra đi đột ngột giữa lúc cha cô đang đi làm xa không một lời từ biệt với người cha kính yêu. Tín thấy cay đắng và bất lực. Anh cảm thấy một cái gì đó đang nghẹn lại trong cổ họng. Thân phận con người thật yếu đuối và mong manh. Anh bỗng muốn đi tu quá. Chắc Đức Phật từ bi hiểu được lòng anh.
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 2 of a 11 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Di tản (2)

