Tôi quyết định ghi lại câu chuyện có thực này sau một tuần "may mắn" được ở bên chị, được mắt thấy, tai nghe chuyện ngoại tình "ngược đời" của chị, mà theo tôi ngày càng nhiều trong xã hội và nghe ra thật nực cười, khó tin, bởi không phải cảnh ông nọ, bà kia "chán cơm đi tìm phở", "ông ăn chả, bà ăn nem" hoặc "đậu phụ là chính, mì chính là phụ" (Bồ bịch là chính, tình nghĩa trách nhiệm là phụ) như nhà văn Nguyễn Công Hoan miêu tả mà là chuyện "tỏ tình" giữa chồng và vợ cũ, giữa ông A bà A, vì sự hiểu lầm, cố chấp, chê cơm vàng cơm bạc nhà ta, để một thời gian sau đói hơi cơm, bập vào cơm hẩm cháo thiu nhà người, mới choàng tỉnh khỏi sự u mê, cơn ác mộng. Thay vì "bước chân đi cấm kỳ trở lại", họ đem tâm trạng thèm thuồng nuối tiếc để ngoái nhìn trở lại, vượt qua bao nhiêu ngăn cản, dư luận thế gian, dù ván đã đóng thuyền, người đã sang sông.

Bảy năm trước tôi là giáo viên dạy cùng tổ với chị tại trường PTTH Công Nghiệp. Sở thích, tính nết cùng hoàn cảnh riêng tư của từng người trong tổ tôi đều rõ cả... Lần này, nhân đợt xâm nhập thực tế, tôi mới có dịp về thăm chị, một căn nhà nhỏ nằm ven sông Hồng. Bà mẹ chồng và cháu lớn ra mở cửa. Tôi sững người trước một hiện thực phũ phàng: Chị đã li dị. Cầm mười triệu tiền đền bù của gia đình chồng do toà án xử, chị đem thằng bé về ở với bà ngoại... Như người lên cơn sốt giữa bộn bề công việc, tôi quyết tâm đi tìm chị nhằm giải toả nỗi nghi ngờ dằn vặt này:

- Chị Thuỳ!

Nghe tiếng gọi chị giật mình lúng túng... trong gian nhà nhỏ đồ đạc hầu như chẳng có gì, anh đang gục đầu bên chị, khuất phía sau là cháu Dũng. Không lẽ tôi "nhẹ dạ cả tin" đến mức nghe hơi nồi chõ đến vậy? Hay cuộc đời còn có phép màu nhiệm khiến cho gương vỡ lại lành, cây khô cây lại đâm chồi nở hoa?

Sau phút ngỡ ngàng, anh ngượng ngùng bắt tay tôi rồi lập cập ra về, dù sự quyến luyến của chị và con trai còn lộ rõ trong từng cử chỉ, nét mặt.

Một tuần tôi ở laị, tối nào anh cũng đến. Câu chuyện giữa ba người vẫn thân mật, cởi mở như xưa, nhưng tôi biết, khoảng cách giữa hai người bây giờ là bức tường không thể nào đạp đổ. Anh đã có vợ và chị...

- Cô bé ấy là học trò cũ của chị em ạ - chị kể, chính vì vậy tình cảnh cô trò bây giờ thật nghịch lý trớ trêu, chị "đánh rơi hạnh phúc" đi tìm lại, còn cô ấy "quá lứa nhỡ thì" đợi chờ bao lâu nay mới tìm ra hạnh phúc...

- Nhưng tại sao? Tôi buột miệng lên tiếng, anh chị đang chung sống với nhau hạnh phúc thế...

Chị thở dài, những nét nhăn buồn bã hiện quanh khoé miệng:

- Có ngã rập mặt mới kịp nhận ra mình em ạ. Trước đó chị giàu trí... tưởng bở lắm. Tưởng rút chân ra khỏi vũng lầy này sẽ tái lập một cuộc sống khác, ai ngờ còn sa chân vào vũng lầy mới, khổ sở,  tồi tệ hơn.

...Tròn hai mươi năm trước, chị gặp anh, yêu anh và lấy anh, hoàn cảnh riêng của hai người khi đó thật đẹp đôi. Anh là bộ đội đóng quân tại nơi chị dạy học. Bài hát tủ của một thời sinh viên đẹp đẽ suốt đời ám ảnh chị : Anh đang mùa hành quân pháo lăn dài chiến dịch, bồi hồi đêm xuất kích chờ nghe tiếng pháo ran, ngôi sao như mắt anh trong những đêm không ngủ, giáo án em vẫn mở cho ánh sao bay vào, ngày và đêm xa nhau đâu chỉ dài và nhớ, thời gian trong cách trở đốt cháy ngời tình yêu.

Mâu thuẫn ngấm ngầm nảy sinh từ ngày anh chuyển khỏi quân đội, đưa vợ con về ở cùng bà nội. Hai cháu lúc này đã lớn. Chị vốn yêu nghề mến trẻ, ăn nói có duyên, chuyên môn vững nên bắt đầu có uy tín trong trường và ngoài xã hội. Từ tổ trưởng tổ văn, chuyên bồi dưỡng học sinh giỏi, phụ trách lớp chuyên, chị được đề bạt làm hiệu phó. Trong khi ấy anh ra khỏi bộ đội, chả kiếm được việc gì ra hồn, vì bằng cấp không có, năng lực cũng không, dấn vốn thì chẳng có nổi đồng xu dính túi. Thế là nghe mẹ, nể các em ở nhà đóng gạch, làm ruộng, suốt ngày chân lấm, tay bùn, da đen nhẻm, tóc khét lẹt. Trong chị bắt đầu xuất hiện nỗi mặc cảm giữa sự chênh lệch về địa vị, hình thức. Anh em trong trường thường trêu: Vợ hiệu trưởng cấp III tương lai, chồng tích cực "đưa đất, nước vào khuôn khổ" xứng đôi, vừa lứa quá còn gì ?

Biết rõ nỗi buồn phiền, mặc cảm của chị mỗi khi khách khứa ra vào, hay đồng nghiệp phụ huynh học sinh đến thăm, anh ra sức chiều chuộng, tạo mọi điều kiện thuận lợi để chị toàn quyền được "ăn cơm chúa, múa tối ngày". Mọi chuyện nhà cửa, vườn tược, kinh tế, cơm nước, con cái một tay anh lo lắng, thu xếp... Chị hiểu anh, trách anh nhưng vẫn thương anh, cố dung hoà mọi chuyện... Ngươc lại, mẹ anh càng ngày càng coi chị như cái gai trước mắt. Bất cứ chuyện gì của hai vợ chồng bà đều tham dự. Nhiều lần bà còn nói rõ ý định bắt chị bỏ nghề dạy học về làm nghề phụ, phụ thêm vào việc nhà và quản lý lò gạch bà mới chấp thuận... Bốn cô con gái cũng vào hùa với mẹ, chỉ trích kê kích chị đủ điều. Nào ra vẻ ta đây, nào khinh người, hợm mình... Anh tuy không phải gia trưởng nhưng trước con mắt xét nét của mẹ và các em nên thường nhường nhịn, lảng tránh. Sau bao lần đấu tranh với chồng về việc thu dọn vào khu tập thể trường ở tạm không được, chị đâm bực bội trước sự bảo thủ, trì trệ của anh, lành làm gáo, sứt làm muôi, thà "hoà bình nóng" còn hơn "chiến tranh lạnh"... Giá vào hoàn cảnh khác, anh chị không đến nỗi "cùng đường" như thế. Giữa lúc lò lửa đang sôi sùng sục, bà mẹ và bốn cô em gái lại  được thể đổ thêm dầu... Cả hai càng không đủ bình tĩnh để nhìn nhận suy ngẫm lại... Thế là một lời nói, một đọi máu, họ chia tay nhau trong sự đau đớn, bẽ bàng.