Không có 2 phe trong bộ chính trị

Gần đây, trong một số bài bình luận chính trị có nhận định rằng hiện nay nhóm lãnh đạo 14 nhân vật trong bộ chính trị phân hoá thành 2 phe đối lập nhau : phe đổi mới, cấp tiến (!) và phe giáo điều, bảo thủ.

Người có nhận định trên đây có thể nghĩ rằng đời sống chính trị ở Việt nam cũng giống như ở các nước dân chủ phương Tây, kiểu đa nguyên chính trị, nghĩa là cùng tồn tại nhiều xu hướng, phe phái khác nhau.

Cần nhận rõ bàn tay Đại hán của cộng sản Bắc kinh thọc rất sâu vào Việt nam và lũng đoạn rất sâu vào đời sống chính trị Việt nam.

Trong thời chiến tranh, khi lãnh đạo có ý định đi dây, đứng giữa Liên xô và Trung quốc nhằm tranh thủ sự chi viện của cả 2 ông anh - anh Cả và anh Hai - thì Trung quốc luôn lôi kéo Việt nam ngả hẳn về một bên, theo khẩu hiệu "nhất biên đảo" (di p'ian tảo ).

Từ năm1991, đại sứ quán Trung quốc trên đường Hoàng Diệu, quận Ba đình Hà nội, với viên đại sứ hiện nay là Hồ Càn Văn (năm 1991 là bí thư thứ nhất, rồi tham tán, nói tiếng Việt không khác gì người Việt) là một trung tâm chính trị đầy quyền lực ở Hà nội. Từ lâu đã có đường điện thoại đặc biệt nối Ba đình với Trung Nam Hải.

Mọi người đều biết năm 1991 uỷ viên bộ chính trị Nguyễn Cơ Thạch đã bị loại khỏi bộ chính trị, mất chức bộ trưởng ngoại giao, là do yêu cầu của phía Trung quốc, chỉ vì ông Thạch có ý kiến cân bằng quan hệ giữa Trung quốc và Hoa kỳ, trái với ý muốn "nhất biên đảo" của thiên triều (Hồi ký của Trần Quang Cơ).

Ông Nguyễn Cơ Thạch - được coi là con dê tế thần phương Bắc - cay đắng thốt lên rằng :" kiểu bình thường hoá Việt - Trung tháng 11-1991 là khởi đầu của một thời kỳ phụ thuộc mới - một thời kỳ Bắc thuộc mới ".  Ai oán chưa !

Việc cử nhân sự lãnh đạo cộng sản luôn theo nếp lựa chọn từ trên xuống dưới, cấp trên chọn kỹ cấp dưới theo hình ảnh của chính mình, không mảy may tính đến ý kiến từ bên dưới, nên bộ chính trị thường nhất trí về đường lối.

Còn xu hướng thân phương Tây, thân Mỹ ư ? Xin nhớ rằng sau đại hội VII một đội ngũ báo cáo viên của đảng toả đi khắp các tỉnh thành giải thích kỹ rằng chủ trương "kết bạn với tất cả các nước" phải được hiểu rằng có 5 nấc bạn khác nhau; bạn số 1 là Trung quốc, Cuba... cùng chung chế độ, ý thức hệ, bản chất cộng sản; cho đến bạn loại 5, cuối cùng, là Hoa kỳ, - "vừa bạn, vừa thù", rất nguy hiểm, đang nuôi ý đồ lật đổ theo kiểu diễn biến hoà bình, dù rằng Hoa kỳ vì động cơ lợi nhuận sẽ đầu tư ngày càng nhiều vào nước ta.

Cho nên có thể nhận định cả 14 vị trong bộ chính trị hiện đều chung một lập trường "nhất biên đảo", chỉ khác ở chỗ đậm nhạt đôi chút, bất đồng ở những điểm thứ yếu, trên những vấn đề khác, không phải về đường lối đối ngoại.

Thế là phái đổi mới, tiến bộ ư ?

Sự thật là 14 nhân vật ấy đều nhất trí sâu sắc trong đường lối Bắc thuộc mới. Xin hãy quan sát kỹ. Chủ tịch quốc hội Nguyễn Phú Trọng tháng 4 -2007 sang Bắc kinh, khi gặp chủ tịch quốc hội Ngô Bang Quốc, ông này lên mặt ta đây, cao giọng căn dặn rằng:" 2 bên cần giải quyết ổn thoả vấn đề biên giới lãnh thổ, cùng nhau giữ gìn ổn định của vùng biển Nam Trung quốc (!)". Não trạng và khẩu khí ngạo mạn của một viên thái thú. Thế mà Nguyễn Phú Trọng vẫn nhăn nhở cười nịnh. Chưa hết, cũng ngày hôm ấy, người phát ngôn bộ ngoại giao Tàu là Tần Cương tố cáo việc Việt nam khai thác dầu trong vùng hải phận ta, coi đó là vi phạm lãnh hải Trung quốc (!), rồi trịch thượng lên giọng "Trung quốc bày tỏ hết sức quan tâm việc này và đã giao thiệp nghiêm khắc với Việt nam ". Cũng năm ngoái, trước khi sang Hoa kỳ, Nguyễn Minh Triết đã "bị mời" vội sang Bắc kinh (không có dự định trước) để được răn đe trước là không được đi quá xa trong quan hệ với Hoa kỳ. Còn ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm bao giờ gặp Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo cũng không quên ôm chặt, bắt tay lắc đi lắc lại 3 lần và không quên 2 chữ "đồng chí "(!). Phía Trung quốc luôn tỏ nhiệt tình đặc biệt với Nông Đức Mạnh và Hồ Đức Việt, coi như người nhà, vì Mạnh tuy uy tín không còn, nhưng còn uy lực của tổng bí thư, còn Việt nắm vấn đề nhân sự trên cương vị trưởng ban tổ chức trung ương đảng, được giao việc canh gác kỹ để không một ai có tinh thần chống bành trướng bá quyền phương Bắc có thể lọt vào trung ương.

Còn ông Nguyễn Tấn Dũng ? ông là nhà cải cách? người chủ trương đổi mới? vị thủ tướng kiên quyết chống tham nhũng? đứng đầu phái cởi mở, đổi mới trong bộ chính trị chăng ? ông Dũng muốn giữ khoảng cách với Bắc kinh và sáp lại gần Hoa kỳ ? Có đúng như vậy không ?

Xin chớ phạm sai lầm. Xin chớ lầm lẫn bản chất với thủ đoạn, mưu mẹo, chớ lẫn lộn chiến lược với chiến thuật của họ.

Sống dưới chế độ cộng sản, cần luôn luôn tỉnh táo, ''nghe nói vậy mà không phải vậy"; ông Dũng thề thốt đi đầu chống tham nhũng, như chống giặc; đứng đầu bộ máy chống tham nhũng, leo lẻo "không trừ một ai, ở bất cứ cấp nào"; ông còn kể ra 10 vụ tham nhũng lớn nhất sẽ ưu tiên xét xử, đầu tiên là Vụ PMU18. Đến nay, sau hơn 2 năm, những vụ án trên còn lây bây, nhùng nhằng ra sao, lại còn lật án nữa. Ai chỉ chống tham nhũng bằng lưỡi ?

Ông Dũng công khai nói như một tuyên ngôn : "tôi kiên quyết cấm không cho tư nhân làm báo ", công khai nói ngược với Hiến pháp [ điều 69: công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, lập hội, biểu tình theo qui định của pháp luật ]. Ông Dũng không những miệt thị hơn 10 ngàn nhà báo Việt nam, còn xúc phạm hơn 1 triệu nhà báo toàn thế giới. Vì không có một nghề nào tự do hơn, mang tính tư nhân hơn là nghề làm báo; mỗi bài báo mang tên người viết ở dưới là một sản phẩm cá nhân độc đáo không thể là của một ai khác. Ông Dũng nói ngược những điều ấy, thế là tiến bộ, là cởi mở ư ? Chưa hết, việc đàn áp bằng bạo lực các nhà dân chủ, trừng phạt những nhà báo, sinh viên biểu tình trước Sứ quán và lãnh sự quán Tàu, chính ông Dũng ra lệnh và thúc đẩy là chính, chứ còn ai? Mới đây thôi, ông vẫn lên án Giám mục Ngô Quang Kiệt "có lời nói xúc phạm đất nước mình" [ khi nói rằng: chúng tôi cảm thấy nhục nhã khi cầm hộ chiếu Việt nam ]; báo chí trong và ngoài nước đã lật tẩy cái trò thấp hèn cắt cụt câu nói của Giám mục Kiệt, khi giám mục nói rõ ý rằng: ngài mong nước Việt Nam đoàn kết, mạnh, có uy tín để ta đi lại tự do như dân Nhật, dân Đại hàn, không bị soi mói khi ra nước ngoài cầm hộ chiếu Việt nam. Thế là ông thủ tướng tự tỏ ra không ngay thật (cắt xén, ăn gian), còn tỏ ra cố chấp (không biết phục thiện), còn hớ to khi xã hội đã biết chuyện. Còn những việc: mở Nghĩa trang Biên hoà, lập đàn Giải oan, cho giải thưởng các nạn nhân vụ Nhân văn, đưa Giỗ tổ Hùng vương thành Quốc lễ, thăm La mã... đều là nghị quyết nhất trí của bộ chính trị, sau những tính toán hơn thiệt chung.