Sau Tết, ngoại vẫn tiếp tục viết thư kêu gọi đến các nước dân chủ như Hoa Kỳ, liên hiệp Âu Châu, Úc Châu, các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên thế giới, các cơ quan thông tấn, các đài phát thanh quốc tế và đã nhận được cảm tình và sự ủng hộ của họ. Rồi một ngày cuối tháng Năm, cũng cái ngày cách đó hai năm, má bị bắt, tôi thức dậy muộn, cu tí vẫn còn ngủ say. Ngoại đã ra chợ từ sớm. Tôi đi tắm và ăn điểm tâm để ra chợ. Có tiếng chuông điện thoại, tôi ngơ ngác và hơi lo sợ một chút. (Lúc nào tôi cũng ở trong tâm trạng lo sợ, đây cũng là cái bệnh phổ biến của đa số người dân Việt Nam, vì lúc nào tai hoạ cũng có thể ập đến, chúng tôi đang sống trong một cái bẫy mà cái bẫy đó sẵn sàng sập xuống bất kỳ lúc nào). Người bên kia đầu dây là má, má báo cho tôi biết là má đang trên đường về, khoảng tám giờ đón má ở trụ sở công an phường. Tôi không tin vào tai mình nữa, tôi có nằm mơ không? Chạy lại trước gương tôi kéo tai, nhéo mũi của mình… không phải mơ, đây là sự thật, nhưng tôi không hiểu, má còn một năm nữa mới hết án. Chẳng lẽ có ai đó đùa ác với tôi. Nhưng rõ ràng là tiếng của má mà, không thể nhầm được. Tôi chạy ra chợ nói cho ngoại biết. Phản ứng của ngoại rất lạ, ngoại vui mừng nhưng không ngạc nhiên. Ngoại chỉ gật gù tỏ vẻ hài lòng.
Tôi gọi cho chú Hùng, chú Năm và cô út. Tôi chạy về nhà lấy hộ khẩu và một số giấy tờ, kéo cu tí dậy, nó cứ ầm ừ không chịu dậy. Tôi kề vào tai nó gắt:
- Dậy đi đón má, má về rồi.
Nó bung dậy như một chiếc lò xo, tay dụi mắt, tay kéo lại chiếc quần đã tụt qua rốn.
- Thật không chị hai?
Tôi kéo tai nó:
- Thật, nhanh lên.
Tám giờ ba mươi phút… đến tám giờ bốn lăm phút. Sao mà lâu thế, không biết có sự nhầm lẫn nào không, không biết có trở ngại hay tai nạn nào đó không?! Tôi hồi hộp và lo lắng, chạy ra đường nhìn tới nhìn lui, nhìn thật xa. Xe cộ cứ qua lại, dòng người bình thản đi qua. Tôi quay lại ngồi dưới gốc cây bàng. Ở đây có thể nhìn ra ngoài mà không bị che khuất.
Chín giờ, một chiếc xe quân đội dừng lại, mấy người công an trên xe bước xuống sau đó là má tôi với một cái túi xách nhỏ trên tay. Chúng tôi chạy ra đón má. Cu tí ôm chặt cổ má và hôn trên trán trên tóc má, rất cảm động. Mấy người công an này tôi đã gặp mấy lần ở trại giam. Họ làm thủ tục bàn giao má cho công an phường rồi họ lịch sự chào chúng tôi. Ngoại cám ơn họ đáp lễ.
Mười giờ ba mươi phút, chúng tôi về đến nhà. Má nhìn ảnh ba, tay run run cắm ba cây hương lên bàn thờ. Má khóc. Mọi người hỏi chuyện má sao về đột ngột vậy.
- Một tuần trước người ta kêu lên làm việc, bảo con nhận tội thì sẽ được tha, con không chịu, con bảo họ: tôi chẳng có tội gì cả, tha hay không là quyền các ông. Một tuần như vậy, họ cứ gọi lên để thuyết phục. Cuối cùng, đến năm giờ chiều hôm qua, người ta mới đọc lệnh ân xá với lý do rất “thuyết phục” nào là “cải tạo” tốt, có thành tích đóng góp cho trại, bị bệnh nặng và gia đình neo đơn nên Nhà nước “mở lượng khoan hồng” cho về đoàn tụ gia đình… Nghe thật cảm động.
Má cười mỉa mai.
Cả nhà ai cũng vui, chú Hùng xin phép ra về để gọi điện cho RFA biết. Mọi người bảo má tắm rửa, đi ngủ sau một đêm thức suốt… Nhưng má bảo:
- Không sao đâu, má đi tắm, rồi sang nhà chú Năm để thắp hương bàn thờ gia tiên.
Buổi trưa má nằm nghỉ một chút và điện cho chú Hùng, vì má muốn đi viếng ba trong chiều nay nên mời chú Hùng cùng đi. Hai giờ chiều, chúng tôi lên đường, chú cũng thuê một chiếc taxi cho cánh phụ nữ. Cũng con đường này nhưng hôm nay tôi thấy đường phố rộn ràng vui vẻ.
Khi xe ra ngoại ô, cánh đồng trải dài trước mắt lúa chín vàng như một tấm thảm, thật là đẹp. Trời xanh lồng lộng, xa xa những cây phượng đỏ hồng rực rỡ. Tất cả mọi vật đều mới mẻ, mọi người ai cũng dễ thương quá.
Đến nghĩa địa, chúng tôi đi men theo con đường đá sỏi nhấp nhô. Má quì xuống trước tấm bia mộ có hình của ba và khóc thảm thiết. Chúng tôi - ai cũng khóc, cả chú Hùng và bà ngoại là những người cứng rắn nhất cũng không cầm được nước mắt. Chúng tôi muốn dành thật nhiều nước mắt để thương tiếc ba tôi và cũng để tiễn quãng ngày u ám nhất của cuộc đời đi thật xa, thật xa.
Trên đường về, má lặng thinh không nói một lời, má như một pho tượng. Khuôn mặt thanh tú, mái tóc gợn sóng loà xoà trước trán, trên vai trông má thật đẹp.