- Trang Chủ
- Quê Hương Mến Yêu
- Nữ thần Công Lý (10)
Nữ thần Công Lý (10)
- Tác Giả Huỳnh Ngọc Tuấn
- Đăng ngày 11.10.08
- Quê Hương Mến Yêu
Cu Tí uống sữa rồi chuẩn bị đến trường. Tôi và ngoại đến chợ, ghé lại quán bún ven đường quen thuộc, mỗi người một tô bún giò, ấm nóng tuyệt vời trong một sáng mùa đông giá lạnh. Cả tháng nay, từ ngày ba mất, chi phí của gia đình cũng không lớn lắm. Tôi và ngoại cũng bồi dưỡng một chút cho lại sức. Ngoại nhìn tôi ăn một cách ngon lành, thoáng một cái là hết sạch tô bún. Tôi đặt bát xuống chiếc bàn con, uống một ly trà nóng, nói với chị bán bún:
- Ngon quá, em muốn ăn một tô nữa kia.
Chị bán bún nhìn tôi mỉm cười thân mật, trông chị có duyên nhưng hơi đẫy đà:
- Coi chừng phì ra đấy cô ạ, nhìn mông với đùi kia kìa, phát khiếp ra đấy.
Tôi giật mình như giẫm phải tàn lửa,ptôi lớn rất nhanh so với các bạn cùng lớp và cao nữa.pTôi sợ béo lắm,pnếu mà phì lên thì chết,pnhưng mà tôi thèm ăn quá.pTôi ngồi tính lại tuổi mình,pđã mười tám rồi.pTôi quay lại phía ngoại:
- Con mười tám tuổi rồi ngoại ạ.
Ngoại cười âu yếm:
- Còn mấy tháng nữa là Tết, sắp mười chín tuổi âm lịch rồi đấy cô ạ.
Tôi đứng lên, giang rộng hai tay ra trước .Ngoại hỏi:
- Con có béo quá không ngoại?
Ngoại cười, tay xách mấy cái túi đứng lên, hơi khó khăn một chút, ngoại đã già rồi, gần đây tôi mới nhận ra và thương ngoại vô cùng.
- Chừng đó là vừa đẹp, chứ gầy như mấy cô người mẫu thì không giống ai. Thời của bà mà gầy như thế thì ế chồng. Thời này, các cô thích nhiều thứ kỳ quái. Mái tóc đen tuyền xanh mượt không thích lại thích cắt ngắn nhuộm vàng. Quần thì trễ quá rốn khêu gợi đàn ông, chớ có trách họ làm bậy.
Rồi bà trích một câu toàn chữ Hán, tôi không nhớ được. Tôi sẽ không làm ngoại buồn, tôi hứa với mình như vậy. Công việc buôn bán vẫn bình thường. Tôi đã thành thạo và vui với công việc của mình. Không còn xấu hổ như những ngày đầu, gặp bạn bè thân đến mua hoặc gặp nhau trên đường, tôi cảm thấy tự nhiên, không ngượng nữa. Bà cụ bạn ngoại thường xuyên đến đây. Những câu chuyện hai cụ trao đổi thật bổ ích cho tôi, tôi nghĩ không có một trường học nào dạy về những điều này. Nó là một kho tàng kinh nghiệm với những cách đối nhân xử thế. Hai cụ thường nhắc nhở tôi: trước tiên phải học cách làm người.
Hôm nay, ngoại có vẻ trầm tư hơn mọi ngày. Ngoại ít nói, hình như có một điều gì đó làm ngoại quan tâm. Mùa đông, trời tối rất nhanh, mới năm giờ rưỡi mà đã sập tối. Trên đường về, ngoại nói với tôi sự ưu tư của mình, rằng ngoại sắp trả lời phỏng vấn của một đài phát thanh nước ngoài. Ngoại đã hẹn họ tám giờ tối nay. Tôi hiểu, đây là một quyết định khó khăn và nguy hiểm nên một người bản lĩnh như ngoại cũng phải căng thẳng.
Bữa cơm tối ngoại ăn rất ít. Sau đó, ngoại chuẩn bị những gì cần phải nói ra một tờ giấy. Nhìn ngoại trầm ngâm suy nghĩ tôi nhận ra ngoại già đi rất nhiều. Hơn tám giờ, chuông điện thoại reo, ngoại đứng lên có hơi vội vàng một chút, ngoại đang nói với ai đó. Khoảng mười lăm phút, tôi nghe ngoại trình bày ngắn gọn nhưng đầy đủ tất cả những chuyển biến xảy ra với gia đình chúng tôi. Giọng nói điềm tĩnh nhưng kiên quyết, không một chút sợ sệt. Càng về cuối câu chuyện, tôi thấy phong thái và giọng nói của ngoại lại ung dung, đỉnh đạc - như mọi ngày. Cuộc nói chuyện vừa kết thúc, ngoại đến ngồi bên tôi thở ra một hơi dài.
- Ở những nước văn minh, dân chủ có khác, người ta ăn nói lễ độ chứ có đâu như…. Ngoại bỏ lững câu nói nhưng tôi biết ngoại muốn nói gì, ở Việt Nam người ta vẫn hay nói như thế.
- Ngon quá, em muốn ăn một tô nữa kia.
Chị bán bún nhìn tôi mỉm cười thân mật, trông chị có duyên nhưng hơi đẫy đà:
- Coi chừng phì ra đấy cô ạ, nhìn mông với đùi kia kìa, phát khiếp ra đấy.
Tôi giật mình như giẫm phải tàn lửa,ptôi lớn rất nhanh so với các bạn cùng lớp và cao nữa.pTôi sợ béo lắm,pnếu mà phì lên thì chết,pnhưng mà tôi thèm ăn quá.pTôi ngồi tính lại tuổi mình,pđã mười tám rồi.pTôi quay lại phía ngoại:
- Con mười tám tuổi rồi ngoại ạ.
Ngoại cười âu yếm:
- Còn mấy tháng nữa là Tết, sắp mười chín tuổi âm lịch rồi đấy cô ạ.
Tôi đứng lên, giang rộng hai tay ra trước .Ngoại hỏi:
- Con có béo quá không ngoại?
Ngoại cười, tay xách mấy cái túi đứng lên, hơi khó khăn một chút, ngoại đã già rồi, gần đây tôi mới nhận ra và thương ngoại vô cùng.
- Chừng đó là vừa đẹp, chứ gầy như mấy cô người mẫu thì không giống ai. Thời của bà mà gầy như thế thì ế chồng. Thời này, các cô thích nhiều thứ kỳ quái. Mái tóc đen tuyền xanh mượt không thích lại thích cắt ngắn nhuộm vàng. Quần thì trễ quá rốn khêu gợi đàn ông, chớ có trách họ làm bậy.
Rồi bà trích một câu toàn chữ Hán, tôi không nhớ được. Tôi sẽ không làm ngoại buồn, tôi hứa với mình như vậy. Công việc buôn bán vẫn bình thường. Tôi đã thành thạo và vui với công việc của mình. Không còn xấu hổ như những ngày đầu, gặp bạn bè thân đến mua hoặc gặp nhau trên đường, tôi cảm thấy tự nhiên, không ngượng nữa. Bà cụ bạn ngoại thường xuyên đến đây. Những câu chuyện hai cụ trao đổi thật bổ ích cho tôi, tôi nghĩ không có một trường học nào dạy về những điều này. Nó là một kho tàng kinh nghiệm với những cách đối nhân xử thế. Hai cụ thường nhắc nhở tôi: trước tiên phải học cách làm người.
Hôm nay, ngoại có vẻ trầm tư hơn mọi ngày. Ngoại ít nói, hình như có một điều gì đó làm ngoại quan tâm. Mùa đông, trời tối rất nhanh, mới năm giờ rưỡi mà đã sập tối. Trên đường về, ngoại nói với tôi sự ưu tư của mình, rằng ngoại sắp trả lời phỏng vấn của một đài phát thanh nước ngoài. Ngoại đã hẹn họ tám giờ tối nay. Tôi hiểu, đây là một quyết định khó khăn và nguy hiểm nên một người bản lĩnh như ngoại cũng phải căng thẳng.
Bữa cơm tối ngoại ăn rất ít. Sau đó, ngoại chuẩn bị những gì cần phải nói ra một tờ giấy. Nhìn ngoại trầm ngâm suy nghĩ tôi nhận ra ngoại già đi rất nhiều. Hơn tám giờ, chuông điện thoại reo, ngoại đứng lên có hơi vội vàng một chút, ngoại đang nói với ai đó. Khoảng mười lăm phút, tôi nghe ngoại trình bày ngắn gọn nhưng đầy đủ tất cả những chuyển biến xảy ra với gia đình chúng tôi. Giọng nói điềm tĩnh nhưng kiên quyết, không một chút sợ sệt. Càng về cuối câu chuyện, tôi thấy phong thái và giọng nói của ngoại lại ung dung, đỉnh đạc - như mọi ngày. Cuộc nói chuyện vừa kết thúc, ngoại đến ngồi bên tôi thở ra một hơi dài.
- Ở những nước văn minh, dân chủ có khác, người ta ăn nói lễ độ chứ có đâu như…. Ngoại bỏ lững câu nói nhưng tôi biết ngoại muốn nói gì, ở Việt Nam người ta vẫn hay nói như thế.
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 10 of a 10 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Nữ thần Công Lý (10)

