Danchimviet - http://danchimviet.com
Chuyện nhỏ phố phường
http://danchimviet.com/articles/507/1/Chuyn-nh-ph-phng/TrangPage1.html
Hồ Thiền Quang

 
Tác Giả: Hồ Thiền Quang
Đăng lên/Published on 11.10.08
 
...Tôi giật mình, đúng là luật Việt Nam thật. "Sáng đúng, chiều sai, mai lại đúng". Khoá này chủ tịch phường bỏ ra cả tỉ bạc kê ghế cho mình, thu lại xong rồi, hết nhiệm kỳ, hạ cánh an toàn, thằng khác lên muốn làm ăn kiểu khác lại biến thành không hợp phép để bãi bỏ, còn đục nước béo cò...

Cháu họ tôi có chồng đi lao động tại Hàn Quốc từ 5 năm nay, lương mỗi tháng 15 triệu, trừ tiền ăn uống, thuê nhà đi rồi, mỗi tháng cũng gửi về cho vợ vài trăm đô. Nhà chật, nên hai mẹ con vẫn phải ở chung với mẹ chồng và một cậu em trai, tổng diện tích cả nhà lẫn bếp chưa đầy 30 m2, chưa kể cậu em sẽ "vơ lấy tội" bất kể lúc nào, nên băm mươi sáu cách chỉ có cách duy nhất là...chuồn. Vì thế, bao nhiêu tiền chồng gửi về nó đều nhịn ăn, nhịn tiêu để giành  dụm mua nhà. Thời gian trước (đầu 2008) nghe một người đọc trên internet báo tin ở xã Tứ Liên, quận Tây Hồ, Hà Nội có mảnh đất 45 m2 rao bán 480 triệu. Thấy cái số tiền mình giành dụm, tích cóp được trong 5 năm trời chồng gửi về cũng vừa xoẳn, lại được diện tích khá rộng, xa trung tâm bờ hồ chỉ 10 km, nên nó xông xáo đi ngay... Nâng lên, hạ xuống, kỳ kèo, mặc cả, cuối cùng chủ đất cũng đồng ý bớt cho 10 triệu, coi như lộc rơi, lộc vãi cho... cháu bé và 20 triệu để "sau này chị làm sổ đỏ". Như thế tính chi li ra chỉ tròn 10 triệu/1 m2. Ước mơ có được căn nhà thế là sắp thành hiện thực nên ngay khi cầm tấm giấy viết tay, kèm biên lai thuế thu đất hàng năm (chứng tỏ đất có chủ), nó mừng lắm, vội tìm đến nhà tôi  khoe, giọng hớn hở như người... cất được nhà:

- Nhẹ cả người bác ạ, trước có mấy trăm triệu trong người đã chả dám ăn tiêu gì mà lúc nào cũng lo mất trộm, gửi ngân hàng nhà nước thì nào tiền trượt giá, nào sợ ngân hàng phá sản như hơn hai chục năm trước vỡ quỹ tín dụng. Không ai có khả năng trả nợ cho ai. Cho vay nặng  lãi thì sợ mất cả gốc lẫn lãi, lại gây thù chuốc oán nên lúc nào cũng nơm nớp . Đi đâu ra khỏi nhà một tí lại vội vàng về ngay để canh cục tiền trong nhà, kẻo cậu em đang độ tuổi choai choai, thiếu tiền ngu phí cho bạn bè, người yêu lại nẫng mất, ngay cả con gái lên 10 cũng không dám cho biết vì sợ nó láu táu khoe với bà thì... hết cách, mẹ chồng sẽ tìm mọi cách để trưng dụng ngay, vì chồng cháu đã tuyên bố: "Anh vẫn giấu mẹ chuyện  gửi thêm tiền cho em, vì tiền để bà lo cho hai mẹ con anh đã gửi riêng cho bà một khoản đều đặn vào mỗi tháng rồi, chuyện nhà cửa trước mắt em cứ chịu ở chật một chút, khi nào anh về sẽ tính"... Vì thế đêm lo, ngày lắng, bác ạ, bây giờ mua được mảnh đất rồi, đẩy được  cục nợ đi rồi, cháu thấy nhẹ bẫng cả người.

- Thảo nào mà dạo này béo lên trông thấy. Tôi trêu: - Trước mãi giữ tiền mà... mặt xanh nanh vàng,  nay tiền đã hoá... đất, hoá nhà rồi nên da trắng, môi đỏ, người cứ phây phây ra như gái một con ấy... cẩn thận không lại ối người mòn con mắt.

Nó không vừa, đáp trả:

- Tiền bôi đến đâu, đẹp tươi đến đấy mà bác.

...Đầu tháng 10, nó nhăn nhó tìm đến tôi, da bủng mày chì như người ốm nghén. Tôi  lo lắng:

- Sao thế, cãi nhau với mẹ chồng bị đuổi khỏi nhà à?

Nó cười, nụ cười bệch bạc hình thoi khốn khổ:

 - Được như vậy thì quả là phúc cho cháu quá.

Và nó kể tồng tộc :

- Cái xã hội này đúng là xã hội cướp bác ạ, trước mỗi lần nghe mọi người kể về bác, cháu cứ nghĩ bác cực đoan, bất mãn với xã hội, nhưng không dám nói ra. Ai ngờ chả khác gì những lời bác viết  trên mạng cả. Đảng cộng sản đúng là một đảng cướp sạch, bắt sạch bác ạ.

Chứng  kiến nhiều cảnh lạ, sự lạ  từ trung tâm lừa đảo là bộ chính trị ở Việt Nam, tôi chả lạ gì trò cướp bóc, lừa dối trơ tráo của đảng, nhưng  vẫn hết sức tò mò khi nghe nó nói:

- Mảnh đất cháu mua ở xã Tứ Liên đầu năm, đã qua một lần đóng thuế rồi (6 tháng đóng một lần) nghĩa là đất của mình rồi, vì nhà nước thu thuế đất qua tên cháu, không ngờ cuối tháng 9  vừa rồi, thằng em chồng cháu được ông xã uỷ nhiệm việc xây nhà. Vừa vay bạn bè rồi ứng trước lương, thưởng được gần 20.000 USD (tương đương 300 triệu) để gửi về cho nó. Cả nhà cháu mừng ghê lắm, ai cũng tin tưởng, tín nhiệm cháu. Trong điều kiện xa chồng, phải nuôi con một mình, không hề có ý ỉ lại, đua đòi, hoang phí mà còn tậu được cả một mảnh đất như vậy. Ai ngờ... chưa đầy một tháng đã xẩy ra biết bao nhiêu chuyện bác ạ, cháu chỉ muốn chết đi cho rồi.

Khổ quá tôi gắt:

- Có gì thì kể cho bác nghe nào, cứ vòng vo tam quốc mãi.

Mắt nó hoe đỏ, bàng hoàng kể lại:

- Vừa  định kéo cai thầu, thợ xây đến thì công an cho người ra gọi vào ủy ban phường làm luật. Cháu tưởng chỉ là vài trăm nghìn đến 1 triệu thôi nên sốt sắng đi ngay. Ai ngờ, họ hỏi cặn kẽ chi tiết: Nào chị dự định xây mấy tầng, tổng cộng bao nhiêu mét, tốt lắm, ở đây chúng tôi thu 1,5 triệu một m2 đất xây dựng chị ạ ?

- "Trời! cháu xây xẩm mặt mày, vội lấy cớ "khó ở" rồi ra bàn với cậu em chồng... Bỗng dưng mất không mấy chục triệu đồng, cả hai chị em đều xót, nhưng suy đi tính lại, thà mất ít tiền mà ra được cái nhà còn hơn chui rúc mãi trong khu tập thể lại tít tận chân cầu Đuống như vậy. Đã thế, cậu em cháu  bàn thêm: - "Đằng nào cũng mất tiền làm luật thì không xây hai tầng cho hai mẹ con cháu ở riêng như cũ nữa mà sẽ xây luôn 4 tầng để cả nhà cùng ở. Hai mẹ con cháu ở tầng 2, mẹ chồng không leo được cao sẽ ở tầng 1, còn nó sẽ lấy vợ và ở toàn bộ tầng 3. Tầng 4 để phơi phóng, làm bàn thờ v.v, mọi khoản chi phí, thiếu hụt, phát sinh nó sẽ bán căn nhà đang ở để bù vào cho vợ chồng cháu.

- Thế thì tốt qúa còn gì, tôi bàn.

- Khổ nó nhăn mặt, mắt rơm rớm: - Ngày đem tiền đến uỷ ban nộp, khi kê khai hoá ra là 270 triệu, chứ không phải 67,5 triệu như lúc đầu chị em  cháu tính.
 
- Sao vậy? Tôi nhanh chóng làm phép nhân, rõ ràng 45 m2 nhân 1,5 triệu một mét, tổng cộng là 67,5 triệu còn gì?

Nhưng họ bảo thằng em cháu là:

- Cậu tính toán kiểu gì đấy? Cậu xây 4 tầng là 180 m2, sao lại chỉ định nộp 1/4 số quy định. Cũng may là cậu chưa kịp xây chúng tôi đã phát hiện, nếu không cậu cứ cố chồng tầng lên trong khi tiền chưa nộp đủ, thì chúng tôi chỉ còn nước ra bạt hết các tầng 2, 3, 4 đi.

Hoá ra chúng nó tính mét xây dựng chứ không phải mét sàn bác ạ. Vì chúng nó bảo:

- Nếu tính mét sàn, thì người xây một tầng cũng bằng người xây 5 tầng à? Hay nhỉ? Làm luật một tầng lại xây đại 5, 7 tầng , hoặc 10 tầng thành khách sạn luôn, thế thì lãi to còn gì, chúng tôi sẽ quản ai đây?

- Đúng là bọn ăn cướp, tôi cố ghìm tiếng rên trong cổ họng, ăn cướp trắng trợn. Tiền người ta đã bỏ ra mua đất rồi, thì đất là của người ta, chúng nó có quyền gì mà ra cái lệnh tréo nghoe như vậy. 1,5 triệu 1 m2, cả một tháng lương cho tiêu chuẩn cán bộ công nhân viên nhà nước hơn 20 năm trời mửa mật công tác chứ có ít đâu. Cứ bắt dân chui rúc trong những căn hộ chật chội, hôi hám cấp 4 mãi à?

Nó dở cười dở mếu:

- Thế mà cậu em cháu qua tham khảo giá cả đã tính là tiền xây mỗi mét hết 3 triệu. 180 m2 hết 540 triệu, chồng cháu đã gửi về 300, còn 240 triệu và gần 70 triệu làm luật cho phường nó sẽ bán căn nhà đang ở đi để đập vào là vừa khít.

- Thế đã nộp chưa, tôi sốt ruột cắt ngang.

- Đem tiền đi nộp rồi nhưng không xong bác ạ.

- Sao thế. Cứ để cho tiền trượt giá à? Hay là thiếu tiền phải không? Cậu em chưa bán được nhà chứ gì? Cũng phải, cái nhà cũ cháu đang ở có cố  kiết cũng chỉ được 350 triệu, làm luật hết 180 triệu rồi, cộng thêm cả số tiền chồng gửi về nữa, hụt trước hụt sau gần 100 triệu còn gì...

Thấy nó cứ lặng đi không nói được lời nào, tôi lặng lẽ tính:

- Eo ôi, cái nhà xa tít tận "đầu non" mua tận gốc, bốc tận ngọn thế mà cũng hơn một tỉ bạc đấy nhỉ.

- Tính chi li, không phát sinh gì là 1,2 tỉ bác ạ, nhưng khổ qúa ...

- Cứ nhưng nhưng mãi, tôi bàn tiếp:- Của cố là của được, bảo thằng Hiếu nó gửi thêm 100 triệu nữa mà làm cho xong đi, mày thế là giàu hơn bao nhiêu người còn gì. Như bác đây này, đã bao giờ dám nghĩ chuyện bỏ đất này mà đi, làm gì có bạc tỉ để mua đất làm nhà kia chứ?

- Không phải. Nó gắt, giọng đã sũng sĩnh nước: - Chẳng có gì đảm bảo cả.

Tôi lặng đi nghe nó nói:

Khi đem tiền đến nộp, em cháu giao hẹn: - Nếu các ông đã bắt tôi nộp 180 triệu tiền làm luật như thế này thì  ngay từ bây giờ phải làm sổ đỏ cho tôi chứ?
Không ngờ chúng ầm ầm ừ ừ, bảo chuyện ấy không quan trọng gì, cứ xây là sẽ có nhà, có nhà sẽ có sổ đỏ, không trước thì sau.

Tức khí, em cháu hỏi: - Luật này ai ban, có phải của phường không? Để tôi còn biết tôi đang sống ở đâu? Mất tiền để được gì? Luật này được quy định bởi điều nào, khoản nào, mục bao nhiêu v.v... Sao tôi sống ở Hà Nội 30 năm trời chưa từng thấy cái luật ấy?

Chúng trí trá quanh co, bảo : - Tất nhiên là luật của phường, vì phường cũng cần phải chi phí bao nhiêu khoản, vì thời buổi đắt đỏ này, chuyện mua quan bán tước là không tránh khỏi, nên các ông ấy cũng phải tự đề ra luật để tự bù lỗ phát sinh khi... ứng cử vào ghế đại biểu của phường. Còn nếu bảo là phải quy định theo văn bản, điều khoản thì chẳng có điều nào cả. Từ trung ương đến địa phương, chẳng ai dám ban bố luật này, nhưng tất cả đều do xã hội hiện hành quy định, thời thế thế thời, coi như luật bất thành văn...

 Em cháu gặng: - Thế tôi nộp 180 triệu vào, khi làm sổ đỏ lại phải lo từ đầu à? Sao ở phường cũ tôi ở không có luật này, dù chỉ là miệng? Hay mỗi phường, mỗi xã bây giờ là một hệ thống chính quyền mới riêng biệt ?
Chúng ậm ạch mãi không trả lời được, nó tức khí gọi điện thoại đến nhà thằng bạn ở gần khu vực ấy, có bố là bạn thân của hầu hết các quan chức trong  phường. Hoá ra...


- Sao nữa. Tôi thắc mắc khi bỗng dưng câu chuyện lại bị đứt...long mạch

Bố nó bảo chị em cháu:

- Chúng mày ngu lắm. Tại sao khi mua không biết đường vác xác đến đây mà hỏi? Bây giờ  tiền mất hận mang rồi .Đất ấy chỉ là đất thổ canh, không phải thổ cư, nên sẽ chẳng bao giờ cấp sổ đỏ cả. Bọn chính quyền phường chúng nó thiếu tiền, muốn lừa dân nên cứ bật đèn xanh cho lũ cai thầu làm nhà, bán đất, cốt thu được tiền dịch vụ. Nhưng khoá này được phép xây, khoá sau thằng khác lên nó lại cho đập bỏ, thế là chết.

Ôi giời! Tôi giật mình, đúng là luật Việt Nam thật. "Sáng đúng, chiều sai, mai lại đúng". Khoá này chủ tịch phường bỏ ra cả tỉ bạc kê ghế cho mình, thu lại xong rồi, hết nhiệm kỳ, hạ cánh an toàn, thằng khác lên muốn làm ăn kiểu khác lại biến thành không hợp phép để bãi bỏ, còn đục nước béo cò.

- Vâng, nó chán ngán đáp... tính ra tuổi thọ của cái nhà chưa đầy 5 năm trời mà mất 1 tỷ 2 với bao nhiêu công sức bác ạ.

- Ôi dào. Nếu thế thà thuê khách sạn ở còn tiện lợi, sang trọng và rẻ hơn.

-  Vâng, nó ngậm ngùi, cháu nghĩ mà nẫu hết cả ruột gan bác ạ. Đúng là bọn cướp, chúng nó cứ bảo cho dân và vì dân, nhưng toàn cho dân quả lừa, quả đắng bác ơi, chú Thiện - bố của bạn thằng Tiến nhà cháu cũng  bảo: "Nếu muốn yên ổn thì phải mua đất thổ cư ở cách đấy gần một km với giá 25 triệu một mét, có sổ đỏ đàng hoàng, cũng không lo quy hoạch quy hiếc gì. Nếu có cũng phải  10, 20 năm nữa mới động đến được, khi di dời sẽ được đền bù đàng hoàng (dù chỉ là lấy 10, vứt trả lại 1 theo kiểu của nhà nước mình còn hơn là mất trắng như thế này).

- Thế bây giờ cháu định như thế nào? Tôi hỏi.

Nó nghẹn ngào đáp:

- Cháu lại phải coi như không biết gì, nhờ cậu em chồng tìm đến văn phòng trung tâm môi giới nhà đất, bán đổ bán tháo, vớt vát lại được tí nào thì vớt thôi.

 - Hừ. Tôi đáp: - Lại lừa người khác à? Đúng là cái vòng luẩn quẩn: Vua lừa quan, quan lừa dân, trên lừa dối, thằng trước lừa thằng sau, cứ mãi mãi như thế này thì xã hội Việt Nam sẽ đi về đâu đây?

Nó mệt mỏi đáp :

- Nào cháu có muốn thế đâu? Chẳng qua cả xã hội nó vậy. Thiên đường mù mà bác.

Biết nó cũng là nạn nhân của sự lừa đảo, lại đang đau đớn toàn thân, đau đến tận thớ thịt, đường gân, tôi không nói gì, chỉ ngồi lặng đi. Chợt tiếng điện thoại trong tay nó rung lên, nó áp tai vào máy nghe rồi bần thần hỏi:

- Có anh chủ thầu gọi điện thoại gặp cháu, có thể cho anh ấy đến đây được không ạ?

Tất nhiên tôi đồng ý vì đã thấy có ý tưởng để hình thành bài viết. Hấp tấp đứng dậy thay quần áo, chưa kịp pha xong tách cà phê đã thấy một cậu trẻ, khoẻ, khoảng  40 tuổi  dắt xe máy vào dựng tận cửa. Cô cháu gái tội nghiệp giới thiệu:

- Đây là anh Trung, chủ xây dựng một loạt các ngôi nhà 3 tầng cạnh chỗ đất của cháu, hôm trước thấy hai chị em cháu quanh quẩn ở cửa uỷ ban nên hẹn gặp.

Chưa kịp chào, cậu cai thầu đã lẻo mép:

- Dạ chào ông anh, nói thật với anh, em thương cái Thuý, nên mới bảo nó mua nhà luôn, tốn một nửa  tiền mà có nhà ở,  tội gì xây cất cho tốn kém ra.

- Sao? Tôi quan tâm: - Cậu nói rõ hơn cho tôi  nghe được không?

Và nó vanh vách:

- Hôm trước em đã dẫn Thuý đến xem cả một loạt các căn hộ 3 tầng của em rồi, mỗi hộ mặt sàn 30 m2, xây cẩn thận, giá 730 triệu.

- Lại có cái giá ấy à, tôi không tin.

- Thì nó bật mí: - Bọn em cũng  phải làm luật, lách luật đủ thứ chứ anh tưởng à?

- Lách bằng cách nào, tôi  tò mò.

- Có gì đâu, úm ba la, ba ta cùng lợi ấy mà. Thế này nhé, em nắm hết hội lãnh đạo, từ chủ tịch ủy ban đến trưởng công an phường, hễ họ có trò gì, khen thưởng, lên chức, lên lương là chúng em phải đến nộp mạng, chi tiền ăn nhậu tại nhà hàng khách sạn, ngược lại, họ sẽ bật đèn đỏ để bọn em làm ăn, còn có tiền lại quả cho họ, cụ thể xây ba tầng thì chỉ tính giá hai tầng thôi.

- Đúng thế bác ạ. Thuý xác nhận: - Tầng 3 chỉ làm 2/3 diện tích thôi, còn lại bỏ trống, mình đến phải mất vài chục triệu nữa để mua tôn lợp, lưới mắt cáo rồi quây kín lại mới sử dụng được.

Tôi gật gù, quyết định phải dò cho đến ngọn nguồn... ủy ban

- Tôi hỏi thật, các cậu được mỗi căn hộ là bao nhiêu. Nếu tính theo giá đất cháu tôi mua 10 triệu một mét là 300 triệu, 60 triệu làm luật và 270 triệu xây dựng là tổng 630 triệu. Lãi gần trăm triệu cơ à? Chưa kể tầng 3 các cậu không xây hết, mà chất lượng xây bây giờ thì có trời mới biết được, toàn liên minh vôi cát, làm sao có giá 3 triệu 1 mét được ?

Cậu ta thề sống thề chết:

- Nói thật với anh, trừ chi phí các kiểu tiêu cực phí, tích cực phí rồi, ngu phí, gái gú đủ kiểu đủ loại, đủ các ban bệ cho các sếp rồi, mỗi căn hộ chúng em chỉ còn đôi chục triệu thôi. Nếu anh đồng ý thì em bớt cho Thuý 20 triệu, giá cuối cùng là 710 triệu đồng ý thì làm việc.

Tôi  đưa mắt nhìn cô cháu gái đang rũ ra như tàu lá non hơ trong lò lửa của uỷ ban, bảo:

- Nói thật với cậu, cháu tôi nó chỉ có khoảng 650 triệu, mà phải chờ em chồng bán nhà, hoặc giải phóng được đám đất mua hớ đầu năm, nên anh có đồng ý thì tôi thay mặt nó trả anh một câu, một lần: 650 triệu.

Đang ngồi, ông cai thầu đùng đùng đứng dạy, nhổ nước bọt, chửi đổng:

- Mẹ, ông đúng là dân học trò, đéo biết cái đéo gì cả. Bớt gì mà bớt cả 80 triệu thì thằng này bốc đất mà sống à? 

Tôi xuề xoà:

- Hoá ra cháu tôi lại phải nuôi cả công an lẫn cán bộ phường à? Cháu tôi vóc hạc mình hài nuôi con còn không xong, sao lại phải nuôi một lũ nạn dân và mấy thằng cha ủy ban, hơn đời ở cái bụng  to ấy?

Nó phì phì nhổ bọt đáp:

- Ông sinh ra ở mảnh đất "Lừa đảo - xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Chà đạp - lên nhau - mà sống" mà đéo hiểu cái gì cả. Thời đại đồ đểu này, cứ cá lớn nuốt cá bé, thằng to chèn thằng nhỏ, thằng khoẻ chèn thằng  yếu... thằng có tiền tiêu diệt thằng không tiền... mẹ...

Không còn gì để nói chuyện với đại ca, tôi bèn thú thật những gì mình đã biết qua lời kể của cô cháu gái về ông Thiện - cư dân ở đấy - đã nói. Nó ớ ra, đổi thái độ:

- Thì ra ông anh đã biết hết cả rồi à, mẹ kiếp. Biết không có ý định vào tròng thì còn bắt thằng này mò đến đây làm gì, tưởng lừa mánh được cô em kiếm đôi chục triệu tiền nhà mới vác xác đến, chứ thằng này làm đéo gì có thời gian.

- Chiều nay các ông khao phó đồn trưởng công an vừa nhậm chức đúng không? Tôi bắt nọn.

- Ơ? Mắt nó trợn tròn như hòn bi ve: - Cả chuyện ấy mà ông cũng biết à?

- Có gì đâu, tôi hất đầu về phía cô cháu gái: - Chính ông Thiện cư dân ở đấy tiết lộ mà, ông ấy biết tất cả mọi trò của lũ nạn dân với bọn lý trưởng thời nay, cậu có cần tôi  kê khai lý lịch tên tuổi của từng thằng không?

- Ấy không không, nó rối rít xua tay.

- Thằng em biết phận, không dám làm anh hùng, không muốn vào tù anh ạ. Thời xưa ra ngõ gặp anh hùng chứ thời này ra ngõ gặp công an trị, ủy ban hành, em xin kiếu.

Nó bỏ đi, tôi cũng chia tay cô cháu họ, để làm việc nhà...

Buổi tối, khoảng 11 giờ , vừa buông màn đi ngủ, bỗng nghe tiếng cô cháu gái lanh lảnh trong máy:

- Bác ạ, thằng Tiến nhà cháu đã đưa thông tin về mảnh đất lên mạng rồi đấy. Chưa đầy 24 tiếng đồng hồ mà đã có vài chục người vào mạng để tìm hiểu Bác ạ. Sáng  mai cháu phải đi chùa Bà Đá để  trời phật phù hộ chóng bán được đất thôi.

Buông máy, cơn buồn ngủ biến đi đâu mất. Tôi lồm cồm bò dạy bật đèn lạch cạch gõ chữ.

Đất ngỗ Kinh kỳ Đêm 7-10-2008

© 2008 www.danchimviet.com