- Trang Chủ
- Quê Hương Mến Yêu
- Nữ thần Công Lý (9)
Nữ thần Công Lý (9)
- Tác Giả Huỳnh Ngọc Tuấn
- Đăng ngày 10.10.08
- Quê Hương Mến Yêu
Đám tang của ba được tổ chức đơn giản nhưng số người đến viếng đông đến bất ngờ: họ hàng thân thích, hàng xóm láng giềng, những bạn hàng của ba, bạn bè và người quen biết, cảm động nhất là những người bạn trong nhóm hoạ sĩ. Chắc có lẽ do tính tình nhân hậu, sự cởi mở và quan tâm đến người khác làm mọi người yêu quí ba. Tôi học được nơi ba một điều là: ba không bao giờ muốn tranh chấp, luôn nhường nhịn mọi người, rất hiếm khi thấy ba làm người khác buồn. Tôi nghĩ đây là phẩm hạnh cao quí nhất của ba. Chú Hùng thuê hai chiếc xe to tướng để chở những người đưa tiễn ba đến nơi an nghỉ. Còn rất nhiều xe, 4 chỗ, 6 chỗ ngồi, và không đếm đuợc số người đi xe máy, cứ hai người một xe. Đoàn xe đưa tiễn thật đông, chầm chậm qua dãy phố quen thuộc, những người già cả, thanh niên, trẻ con, ra đứng hai bên đường, trên hè phố, tiễn đưa ba. Tôi không ngờ ba được nhiều người yêu quí như thế.
Đoàn xe tang ra ngoại ô, hai bên là cánh đồng đã gặt xong. Trời mùa đông không mưa nhưng hiu quạnh, từng cơn gió lạnh vút qua, táp vào mặt người đi đường. Chưa bao giờ tôi thấy một ngày mùa đông buồn bã đến như vậy. Chắc cho đến những ngày tháng sau này, đó vẫn sẽ là ngày mùa đông buồn nhất trong cuộc đời tôi. Tôi nhớ một câu thơ trong truyện Kiều: ”Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Mùa đông vốn đã buồn, tâm trạng của tôi bây giờ ngàn lần buồn hơn. Đất trời thê lương và tang tóc, con người thì ủ rũ, đau buồn. Trong mắt tôi bây giờ, thế gian là bể khổ. ”Hay là mình sẽ đi tu”! Trong tôi chợt loé lên một suy nghĩ như vậy. Tôi thấy các ni cô sống đạm bạc, đơn giản, có khi còn rất vất vả, họ hay đến mời ngoại mua hương để làm công đức cho chùa. Nhưng tôi lại thôi không nghĩ đến điều đó vì tôi nghĩ đến ba, những người như ba và tôi, thân cô thế cô ai sẽ giúp họ?.
Đoàn xe rẽ trái, tiếng chuông trống vang lên đều đều ai oán, những đồng tiền lẽ và vàng mã được tung rãi, bị gió cuốn phăng đi. Không giống như những đám tang khác, thời nay người ta không dùng vàng mã truyền thống mà người ta dùng “dollar âm phủ” để lễ cúng. Cái tâm lý sùng bái đã trở thành cái bệnh thời thượng - sùng bái đồng tiền, bất cứ là tiền gì, dollar Mỹ thì càng tốt và cõi âm cũng bị dollar hoá luôn, ngoại bảo người ta dùng vàng mã truyền thống.
Đoàn xe bắt đầu leo lên núi, chập chùng những ngọn núi trơ trọi, chỉ có những bụi cây thấp và còi cọc. Đất núi ở đây toàn là sỏi, nhỏ như hạt tiêu, đất bạc màu nên không có cây cối nào chịu nổi sự khắc nghiệt của nó. Người ta dùng mảnh đất vô dụng này để làm nghĩa địa, cách thị xã 15 km. Ở đây là vùng quê nghèo xơ xác, đoàn xe vào khá xa trong núi, bỏ lại đằng sau nó chập chùng những mồ mả. Đất nghĩa địa bây giờ cũng hiếm nên giá cả đắt đỏ. Một mảnh đất khoảng 6 m vuông, giá từ năm trăm ngàn đến năm triệu - tuỳ vị trí, gần đường lộ, hoặc nằm trên trục đường vào nghĩa địa thì giá cả cao vì ở “mặt tiền”; vào sâu thì rẻ hơn.
Chú Hùng chọn cho ba chỗ yên tĩnh và sạch sẽ. Trong số những người bạn của chú Hùng có người am hiểu thuật phong thuỷ, chú Hùng không tin điều này nhưng cũng chiều ý ông bạn. Khi đoàn xe chạy đến nơi, chúng tôi thấy huyệt mộ đã đào sẵn. Ông bạn đó chỉ tay giải thích với chú Hùng, cái gì “Thanh Long - Bạch Hổ” …..rồi ông ta chỉ một ngọn núi rất xa, cao vút và nói gì đó.
Trong đoàn người đưa tiễn, tôi nhận ra một vài người là công an. Có một người đàn ông ăn mặc sang trọng với đôi mắt trắng dã và khuôn mặt lạnh lùng, ông ta nói với chú Hùng là Thiếu tá an ninh của tỉnh. Mỗi khi có sự hiện diện của ông ta là sẽ có một điều gì đó. Tôi mong sao hôm nay không có điều gì xấu xảy ra, nhưng mà vấn đề gì mới được chứ! Đây là đám tang, không biết họ theo chúng tôi đến đây, tại cái nghĩa địa xa xôi và hoang vắng này để làm gì ?!
Quan tài của ba hạ xuống huyệt, chú Hùng với micro trên tay, tôi, cu tí, bà ngoại, chú Năm, cô út đứng thành một hàng phía sau chú. Chú Hùng tay trái cầm tờ giấy nhỏ, chú chuẩn bị đọc điếu văn để tiễn biệt ba. Tôi thấy ông công an đó tiến về phía chúng tôi, đến bên chú Hùng. Ông ta nói:
- Xin lỗi ông, cho chúng tôi xem qua bài điếu văn.
Chú Hùng hai mắt long lên sòng sọc vì tức giận trước đòi hỏi phi lý và quá đáng:
- Các ông muốn kiểm duyệt cả điếu văn cho người quá cố sao? Cái xã hội này có còn luật pháp nữa không đây? Chúng tôi coi đây là một sự sách nhiễu, vi phạm quyền tự do của công dân.
Có rất nhiều tiếng xì xầm phản đối. Tay an ninh nhìn chung quanh, có mấy trăm người dự tang lễ, đột nhiên ông ta đổi giọng:
- Không, không. Nếu anh không đồng ý thì thôi, có gì đâu.
Rồi ông ta xuề xoà:
- Mời các bác cứ tiến hành.
Chú Hùng đọc điếu văn, giọng chú bình tĩnh, trầm ấm và mạnh mẽ. Tôi không nhớ hết, chỉ nhớ mang máng:
“Anh ra đi để lại cho chúng tôi lòng tiếc thương vô hạn… Anh ra đi để lại người vợ hương trời sắc nước, hiền thục, đảm đang, để lại hai con thơ - hai thiên thần bé bỏng…. Anh ra đi trong khi tài năng đang độ chín mùi, sung mãn, khi anh mới đặt chân lên đỉnh cao của nghệ thuật… Anh ra đi để lại những công trình dang dở và những hoài bão lớn lao. Mất anh, chúng tôi mất đi một người bạn quí; gia đình mất đi một người cha hiền từ, bao dung; người vợ mất đi một người chồng thuỷ chung, son sắc…..Anh là một tài năng bạc mệnh, bị cuộc đời vùi dập, chà đạp. Chúng ta vô cùng thương tiếc tiễn đưa anh. Anh còn nợ cuộc đời này rất nhiều và cuộc đời còn nợ anh rất nhiều. Mong anh được thênh thang trong cõi vĩnh hằng.”
Bài điếu văn kết thúc trong nước mắt. Thật nhiều hoa được ném lên quan tài của ba. Khi người ta phủ đất lên quan tài, cu tí khóc và kêu lên làm mọi người như đứt cả ruột gan:
- Đừng chôn ba, đừng chôn ba.
Những nghi thức cuối cùng đã xong. Trời cũng đã nhá nhem tối. Một mùa đông ảm đạm hắc hiu mà tôi chưa từng trải qua. Chúng tôi rời khu nghĩa địa. Cu tí khóc khản cả giọng, nó không chịu về, cứ ngồi bên mộ ba vừa mới đắp, nó gọi: “Ba ơi …ba ơi “, nghe não cả ruột. Chú Năm phải bế nó lên xe, nó vùng vẫy yếu ớt, còn tôi thấy mình như kiệt sức không đứng lên nổi. Ba nằm đó, rất gần, chỉ một với tay thôi, nhưng sao mà xa xôi quá, xa xôi đến tuyệt vọng. Bà nội và cô út dìu tôi lên xe. Cu tí quá mệt, nó thiếp đi trong lòng chú Năm, trông nó thật yếu đuối, cô đơn đến thảm thiết.
Về đến nhà, đèn đường đã lên. Giờ này, mọi nhà đã cơm nước xong. Tôi nhớ lại những tối mùa đông, gia đình tôi thật đầm ấm. Má từ chợ về, lúc nào cũng có quà cho chúng tôi, còn ba sau một ngày vất vả nhưng đầy phấn chấn, ba thường kể một câu chuyện khôi hài nào đó, ba kể chuyện khôi hài rất có duyên. Chắc có lẽ rất nhiều cô gái mê ba, một phần vì điều này. Thỉnh thoảng, ngoại đến ăn tối với chúng tôi. Lúc ấy ngoại rất nhàn tản, công việc ở chợ ngoại đã giao hẳn cho má. Ngoại thường đi đây đi đó, ung dung tự tại hưởng tuổi trời….Vậy mà thoáng một cái, cuộc sống của tôi đảo lộn hết. Giờ đây, đối mặt với những mất mát đau thương này, không biết tôi có chịu đựng nổi không. Làm sao tôi có thể thích nghi được khi thiếu vắng cả cha lẫn mẹ. Cuộc sống trước mắt đau khổ và trống vắng quá.
Chú Hùng bắt tôi phải ăn một tô cháo thịt bò và bắt tôi phải uống một viên thuốc an thần. Còn cu Tí thì lắc đầu quầy quậy, không chịu uống sữa. Nó chỉ chịu uống khi chú Hùng bế nó lên đùi, vuốt ve mớ tóc rối bời của nó.
Tôi lên giường, lát sau thấy mình chới với, nhẹ tênh… Trong giấc mơ, tôi mơ thấy ba về đi lòng vòng ngoài kia, trong khu nhà cũ. Ba nhìn từng cội mai già, ba cúi xuống rửa tay trong bồn nước. Dáng ba ung dung, thư thái như mọi ngày. Tôi vô cùng sung sướng chạy ra ôm ba. Tôi ôm ba thật chặt, tôi sợ ba sẽ đi mất. Niềm vui khôn tả xiết làm tôi giật mình. Tôi biết đó là giấc mơ. Tôi thấy lạnh, bây giờ là mùa đông, gió ngoài kia thổi từng cơn, gió đưa đôi tay buốt lạnh quờ quạng trong bóng đêm bất tận. Tôi nghĩ đến ba, bây giờ nằm nơi đất lạnh. Không một người thân bên cạnh, lòng tôi đau như xé. Đời người sao mà cay đắng thế, sao mà đau thương thế? Tôi khóc và nằm chờ trời sáng… Đồng hồ điểm năm giờ. Những người họ hàng, những bạn bè tiếp tục đến viếng ba, nhà rất đông người. Chú Hùng, chú Năm và mấy người đàn ông ra đi đến tối mịt mới trở về. Ở nhà, bà ngoại và cô út tiếp khách. Tôi chẳng biết làm gì. Chị em tôi ngồi nhìn ảnh ba trên bàn thờ khói hương nghi ngút.
Đoàn xe tang ra ngoại ô, hai bên là cánh đồng đã gặt xong. Trời mùa đông không mưa nhưng hiu quạnh, từng cơn gió lạnh vút qua, táp vào mặt người đi đường. Chưa bao giờ tôi thấy một ngày mùa đông buồn bã đến như vậy. Chắc cho đến những ngày tháng sau này, đó vẫn sẽ là ngày mùa đông buồn nhất trong cuộc đời tôi. Tôi nhớ một câu thơ trong truyện Kiều: ”Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Mùa đông vốn đã buồn, tâm trạng của tôi bây giờ ngàn lần buồn hơn. Đất trời thê lương và tang tóc, con người thì ủ rũ, đau buồn. Trong mắt tôi bây giờ, thế gian là bể khổ. ”Hay là mình sẽ đi tu”! Trong tôi chợt loé lên một suy nghĩ như vậy. Tôi thấy các ni cô sống đạm bạc, đơn giản, có khi còn rất vất vả, họ hay đến mời ngoại mua hương để làm công đức cho chùa. Nhưng tôi lại thôi không nghĩ đến điều đó vì tôi nghĩ đến ba, những người như ba và tôi, thân cô thế cô ai sẽ giúp họ?.
Đoàn xe rẽ trái, tiếng chuông trống vang lên đều đều ai oán, những đồng tiền lẽ và vàng mã được tung rãi, bị gió cuốn phăng đi. Không giống như những đám tang khác, thời nay người ta không dùng vàng mã truyền thống mà người ta dùng “dollar âm phủ” để lễ cúng. Cái tâm lý sùng bái đã trở thành cái bệnh thời thượng - sùng bái đồng tiền, bất cứ là tiền gì, dollar Mỹ thì càng tốt và cõi âm cũng bị dollar hoá luôn, ngoại bảo người ta dùng vàng mã truyền thống.
Đoàn xe bắt đầu leo lên núi, chập chùng những ngọn núi trơ trọi, chỉ có những bụi cây thấp và còi cọc. Đất núi ở đây toàn là sỏi, nhỏ như hạt tiêu, đất bạc màu nên không có cây cối nào chịu nổi sự khắc nghiệt của nó. Người ta dùng mảnh đất vô dụng này để làm nghĩa địa, cách thị xã 15 km. Ở đây là vùng quê nghèo xơ xác, đoàn xe vào khá xa trong núi, bỏ lại đằng sau nó chập chùng những mồ mả. Đất nghĩa địa bây giờ cũng hiếm nên giá cả đắt đỏ. Một mảnh đất khoảng 6 m vuông, giá từ năm trăm ngàn đến năm triệu - tuỳ vị trí, gần đường lộ, hoặc nằm trên trục đường vào nghĩa địa thì giá cả cao vì ở “mặt tiền”; vào sâu thì rẻ hơn.
Chú Hùng chọn cho ba chỗ yên tĩnh và sạch sẽ. Trong số những người bạn của chú Hùng có người am hiểu thuật phong thuỷ, chú Hùng không tin điều này nhưng cũng chiều ý ông bạn. Khi đoàn xe chạy đến nơi, chúng tôi thấy huyệt mộ đã đào sẵn. Ông bạn đó chỉ tay giải thích với chú Hùng, cái gì “Thanh Long - Bạch Hổ” …..rồi ông ta chỉ một ngọn núi rất xa, cao vút và nói gì đó.
Trong đoàn người đưa tiễn, tôi nhận ra một vài người là công an. Có một người đàn ông ăn mặc sang trọng với đôi mắt trắng dã và khuôn mặt lạnh lùng, ông ta nói với chú Hùng là Thiếu tá an ninh của tỉnh. Mỗi khi có sự hiện diện của ông ta là sẽ có một điều gì đó. Tôi mong sao hôm nay không có điều gì xấu xảy ra, nhưng mà vấn đề gì mới được chứ! Đây là đám tang, không biết họ theo chúng tôi đến đây, tại cái nghĩa địa xa xôi và hoang vắng này để làm gì ?!
Quan tài của ba hạ xuống huyệt, chú Hùng với micro trên tay, tôi, cu tí, bà ngoại, chú Năm, cô út đứng thành một hàng phía sau chú. Chú Hùng tay trái cầm tờ giấy nhỏ, chú chuẩn bị đọc điếu văn để tiễn biệt ba. Tôi thấy ông công an đó tiến về phía chúng tôi, đến bên chú Hùng. Ông ta nói:
- Xin lỗi ông, cho chúng tôi xem qua bài điếu văn.
Chú Hùng hai mắt long lên sòng sọc vì tức giận trước đòi hỏi phi lý và quá đáng:
- Các ông muốn kiểm duyệt cả điếu văn cho người quá cố sao? Cái xã hội này có còn luật pháp nữa không đây? Chúng tôi coi đây là một sự sách nhiễu, vi phạm quyền tự do của công dân.
Có rất nhiều tiếng xì xầm phản đối. Tay an ninh nhìn chung quanh, có mấy trăm người dự tang lễ, đột nhiên ông ta đổi giọng:
- Không, không. Nếu anh không đồng ý thì thôi, có gì đâu.
Rồi ông ta xuề xoà:
- Mời các bác cứ tiến hành.
Chú Hùng đọc điếu văn, giọng chú bình tĩnh, trầm ấm và mạnh mẽ. Tôi không nhớ hết, chỉ nhớ mang máng:
“Anh ra đi để lại cho chúng tôi lòng tiếc thương vô hạn… Anh ra đi để lại người vợ hương trời sắc nước, hiền thục, đảm đang, để lại hai con thơ - hai thiên thần bé bỏng…. Anh ra đi trong khi tài năng đang độ chín mùi, sung mãn, khi anh mới đặt chân lên đỉnh cao của nghệ thuật… Anh ra đi để lại những công trình dang dở và những hoài bão lớn lao. Mất anh, chúng tôi mất đi một người bạn quí; gia đình mất đi một người cha hiền từ, bao dung; người vợ mất đi một người chồng thuỷ chung, son sắc…..Anh là một tài năng bạc mệnh, bị cuộc đời vùi dập, chà đạp. Chúng ta vô cùng thương tiếc tiễn đưa anh. Anh còn nợ cuộc đời này rất nhiều và cuộc đời còn nợ anh rất nhiều. Mong anh được thênh thang trong cõi vĩnh hằng.”
Bài điếu văn kết thúc trong nước mắt. Thật nhiều hoa được ném lên quan tài của ba. Khi người ta phủ đất lên quan tài, cu tí khóc và kêu lên làm mọi người như đứt cả ruột gan:
- Đừng chôn ba, đừng chôn ba.
Những nghi thức cuối cùng đã xong. Trời cũng đã nhá nhem tối. Một mùa đông ảm đạm hắc hiu mà tôi chưa từng trải qua. Chúng tôi rời khu nghĩa địa. Cu tí khóc khản cả giọng, nó không chịu về, cứ ngồi bên mộ ba vừa mới đắp, nó gọi: “Ba ơi …ba ơi “, nghe não cả ruột. Chú Năm phải bế nó lên xe, nó vùng vẫy yếu ớt, còn tôi thấy mình như kiệt sức không đứng lên nổi. Ba nằm đó, rất gần, chỉ một với tay thôi, nhưng sao mà xa xôi quá, xa xôi đến tuyệt vọng. Bà nội và cô út dìu tôi lên xe. Cu tí quá mệt, nó thiếp đi trong lòng chú Năm, trông nó thật yếu đuối, cô đơn đến thảm thiết.
Về đến nhà, đèn đường đã lên. Giờ này, mọi nhà đã cơm nước xong. Tôi nhớ lại những tối mùa đông, gia đình tôi thật đầm ấm. Má từ chợ về, lúc nào cũng có quà cho chúng tôi, còn ba sau một ngày vất vả nhưng đầy phấn chấn, ba thường kể một câu chuyện khôi hài nào đó, ba kể chuyện khôi hài rất có duyên. Chắc có lẽ rất nhiều cô gái mê ba, một phần vì điều này. Thỉnh thoảng, ngoại đến ăn tối với chúng tôi. Lúc ấy ngoại rất nhàn tản, công việc ở chợ ngoại đã giao hẳn cho má. Ngoại thường đi đây đi đó, ung dung tự tại hưởng tuổi trời….Vậy mà thoáng một cái, cuộc sống của tôi đảo lộn hết. Giờ đây, đối mặt với những mất mát đau thương này, không biết tôi có chịu đựng nổi không. Làm sao tôi có thể thích nghi được khi thiếu vắng cả cha lẫn mẹ. Cuộc sống trước mắt đau khổ và trống vắng quá.
Chú Hùng bắt tôi phải ăn một tô cháo thịt bò và bắt tôi phải uống một viên thuốc an thần. Còn cu Tí thì lắc đầu quầy quậy, không chịu uống sữa. Nó chỉ chịu uống khi chú Hùng bế nó lên đùi, vuốt ve mớ tóc rối bời của nó.
Tôi lên giường, lát sau thấy mình chới với, nhẹ tênh… Trong giấc mơ, tôi mơ thấy ba về đi lòng vòng ngoài kia, trong khu nhà cũ. Ba nhìn từng cội mai già, ba cúi xuống rửa tay trong bồn nước. Dáng ba ung dung, thư thái như mọi ngày. Tôi vô cùng sung sướng chạy ra ôm ba. Tôi ôm ba thật chặt, tôi sợ ba sẽ đi mất. Niềm vui khôn tả xiết làm tôi giật mình. Tôi biết đó là giấc mơ. Tôi thấy lạnh, bây giờ là mùa đông, gió ngoài kia thổi từng cơn, gió đưa đôi tay buốt lạnh quờ quạng trong bóng đêm bất tận. Tôi nghĩ đến ba, bây giờ nằm nơi đất lạnh. Không một người thân bên cạnh, lòng tôi đau như xé. Đời người sao mà cay đắng thế, sao mà đau thương thế? Tôi khóc và nằm chờ trời sáng… Đồng hồ điểm năm giờ. Những người họ hàng, những bạn bè tiếp tục đến viếng ba, nhà rất đông người. Chú Hùng, chú Năm và mấy người đàn ông ra đi đến tối mịt mới trở về. Ở nhà, bà ngoại và cô út tiếp khách. Tôi chẳng biết làm gì. Chị em tôi ngồi nhìn ảnh ba trên bàn thờ khói hương nghi ngút.
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 9 of a 10 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Nữ thần Công Lý (9)

