- Trang Chủ
- Quê Hương Mến Yêu
- Nữ thần Công Lý (8)
Nữ thần Công Lý (8)
- Tác Giả: Huỳnh Ngọc Tuấn
- Đăng ngày 09.10.08
- Quê Hương Mến Yêu
- Chưa xếp hạng
Vừa đặt chiếc xách lên bàn, tôi nghe ngoài cửa có người gọi. Tôi chạy ra. Ông tổ trưởng dân phố cùng đi với hai người nữa. Tôi chào họ và biết ngay họ đến để làm gì. Hàng năm, cứ vào Tết Trung thu, chính quyền và đoàn thể đến từng nhà để thu tiền mua quà cho các em nhỏ, để chứng tỏ sự “quan tâm của Nhà nước, Đảng” đối với thiếu niên nhi đồng. Ông ta nói:
- Nhà này hai suất, mỗi suất ba ngàn đồng, vị chi là sáu ngàn đồng.
Tôi nói với ông ta:
- Năm nay chúng cháu không ăn Tết Trung thu. Nhà cháu khó khăn.
Ông ta gằn giọng:
- Đây là chính sách của Đảng và Nhà nước, thể hiện sự quan tâm đối với thiếu niên - nhi đồng, nên phải tham gia đóng góp.
Tôi nổi cáu khi nghe cái luận điệu tuyên truyền lố bịch và ngớ ngẩn đó.
- Nếu Đảng và Nhà nước quan tâm đến thiếu niên - nhi đồng thì Đảng và Nhà nước chi tiền ra mua quà, chứ tại sao lại bắt dân phải đóng góp để mua quà.
Một người đi với ông ta quát tôi:
- Đừng có nói bậy, không ai bắt buộc cả, tự nguyện đóng góp, ai đóng góp thì có quà, không đóng góp thì nhịn, thế thôi.
Tôi không thể yên lặng, trả miếng:
- Để tiền ấy ra mua ở chợ còn rẻ hơn giao cho các ông.
Ông tổ trưởng hăm doạ tôi:
- Con này láo, mày liệu hồn đấy.
Và họ lục tục kéo nhau đi, có ai đó trong họ nói:
- Con này nó giống con gái mẹ nó, cứng đầu cứng cổ.
Tôi vào nhà, không thèm chấp câu nói ti tiện đó.
Trong những ngày tháng này, tôi luôn luôn sống trong tâm trạng bồn chồn, lo lắng. Hằng ngày, ba vẫn tập tễnh đi dạo, mỗi ngày đi xa hơn một tí. Tôi sợ một ngày nào đó ba đi qua khu vườn cũ thì ba sẽ bị sốc. Nỗi lo canh cánh đó rồi cuối cùng cũng đến. Từ trong nhìn ra, tôi thấy ba loạng choạng trên đuờng. Tôi vội chạy đến giúp ba vào nhà. Tôi thấy áo quần ba lấm lem, tay chân rướm máu. Tôi biết là ba bị ngã, mặt ba tái xanh, môi mím chặt tím bầm, đôi mắt giận dữ. Ba nằm trên giường có đệm dày, mùa này hơi nóng, nhưng như vậy ba đỡ đau hơn. Tôi lau cho ba bằng khăn ướp lạnh và nhẹ nhàng khuyên ba:
- Ba đi gần thôi, đừng đi xa quá sẽ mệt đó ba ạ. Xe cộ bây giờ cũng nguy hiểm lắm.
Rất lâu, ba mới nói được, giọng nói đứt quãng:
- Quân… khốn… nạn.
Tôi linh cảm điều đã xảy ra, nhưng vẫn hỏi ba, hi vọng là không phải điều tôi lo lắng:
- Ba đi chơi ở đâu về hả ba?
- Vườn… nhà… mình, đồ …..ăn…. cướp.
Như vậy là tôi đã rõ. Tôi chỉ biết nói như cái máy:
- Thôi bỏ đi ba, mọi việc trên đời này đều có nhân quả cả, trong phúc có họa, trong hoạ có phúc, mình mất khu vườn đó chưa hẳn là hoạ đâu, mà cái người cướp đất của mình chưa hẳn là được phúc đâu, để rồi ba xem.
Giọng ba đau đớn tột cùng, tuyệt vọng tột cùng:
- Nhưng …đó …là ….di sản …của… ông bà…Nếu…họ..lấy làm….đường, bệnh viện,….trường học ……..thì …….ba….còn …….mãn..…nguyện……..Đằng này, họ….. bán ……cafe ôm,….một …..dạng………thanh lâu…….. trá……. hình……Thật….. đau….. xót….. quá….. con ….ạ.
Nghe ba nói xong, tôi chỉ còn biết ôm ba mà khóc, ba con tôi khóc đến khi ngoại về. Ngoại hiểu hết mọi sự và nói một cách dứt khoát:
- Mẹ sẽ lấy lại khu vườn đó, có thể là lâu nhưng mẹ sẽ lấy lại cho con. Khóc lóc, thù hận thì có ích gì hả con, nó chỉ làm chướng ngại cho mình thôi, phải biết xả bỏ và bao dung nữa con ạ.
Đêm hôm đó cu tí không đi rước đèn với chúng bạn, nó quấn quít bên ba. Tuy rất nhiều lần ba bảo nó cùng với tôi đi rước đèn đi, một năm mới có một lần, nhưng nó không đi. Nó treo cái lồng đèn ở cửa ra vào. Màu đỏ màu xanh từ lồng đèn hắt vào làm cho căn phòng có một thứ ánh sáng hư ảo. Nó đem truyện tranh ra đọc cho ba nghe, thỉnh thoảng nâng bàn tay bất động của ba lên hôn thật nhiều, rồi áp vào má trông rất dễ thương và đầy tình cảm. Cu tí có vẻ giống ba về mọi mặt, từ ngoại hình, dáng đi, màu da, ánh mắt và cả tính tình; nó đa cảm và yếu đuối, nó không thích tranh chấp với ai, luôn nhường nhịn, chịu thiệt thòi. Bà ngoại nói:
- Đó là căn cơ tốt. Không tranh chấp thì không tạo nghiệp.
Tôi thì ngược lại, thích sự công bằng, không bắt nạt ai nhưng cũng không để cho ai bắt nạt mình. Tôi sẵn sàng nhường nhịn nhưng cũng sẵn sàng đấu tranh bằng mọi giá để bảo vệ phẩm hạnh và quyền lợi của mình. Tôi không giống một vài cô gái, khi bị bọn con trai trêu chọc thì chỉ biết làm thinh hoặc chỉ khóc. Nếu một ai đó chỉ cần nhìn tôi, một cách sỗ sàng hoặc thiếu tự trọng tôi trợn ngược mắt với họ ngay. Tôi giống má từ mọi cách, mái tóc, dáng đi, màu da, ánh mắt, gần như là một phiên bản của má.
- Nhà này hai suất, mỗi suất ba ngàn đồng, vị chi là sáu ngàn đồng.
Tôi nói với ông ta:
- Năm nay chúng cháu không ăn Tết Trung thu. Nhà cháu khó khăn.
Ông ta gằn giọng:
- Đây là chính sách của Đảng và Nhà nước, thể hiện sự quan tâm đối với thiếu niên - nhi đồng, nên phải tham gia đóng góp.
Tôi nổi cáu khi nghe cái luận điệu tuyên truyền lố bịch và ngớ ngẩn đó.
- Nếu Đảng và Nhà nước quan tâm đến thiếu niên - nhi đồng thì Đảng và Nhà nước chi tiền ra mua quà, chứ tại sao lại bắt dân phải đóng góp để mua quà.
Một người đi với ông ta quát tôi:
- Đừng có nói bậy, không ai bắt buộc cả, tự nguyện đóng góp, ai đóng góp thì có quà, không đóng góp thì nhịn, thế thôi.
Tôi không thể yên lặng, trả miếng:
- Để tiền ấy ra mua ở chợ còn rẻ hơn giao cho các ông.
Ông tổ trưởng hăm doạ tôi:
- Con này láo, mày liệu hồn đấy.
Và họ lục tục kéo nhau đi, có ai đó trong họ nói:
- Con này nó giống con gái mẹ nó, cứng đầu cứng cổ.
Tôi vào nhà, không thèm chấp câu nói ti tiện đó.
Trong những ngày tháng này, tôi luôn luôn sống trong tâm trạng bồn chồn, lo lắng. Hằng ngày, ba vẫn tập tễnh đi dạo, mỗi ngày đi xa hơn một tí. Tôi sợ một ngày nào đó ba đi qua khu vườn cũ thì ba sẽ bị sốc. Nỗi lo canh cánh đó rồi cuối cùng cũng đến. Từ trong nhìn ra, tôi thấy ba loạng choạng trên đuờng. Tôi vội chạy đến giúp ba vào nhà. Tôi thấy áo quần ba lấm lem, tay chân rướm máu. Tôi biết là ba bị ngã, mặt ba tái xanh, môi mím chặt tím bầm, đôi mắt giận dữ. Ba nằm trên giường có đệm dày, mùa này hơi nóng, nhưng như vậy ba đỡ đau hơn. Tôi lau cho ba bằng khăn ướp lạnh và nhẹ nhàng khuyên ba:
- Ba đi gần thôi, đừng đi xa quá sẽ mệt đó ba ạ. Xe cộ bây giờ cũng nguy hiểm lắm.
Rất lâu, ba mới nói được, giọng nói đứt quãng:
- Quân… khốn… nạn.
Tôi linh cảm điều đã xảy ra, nhưng vẫn hỏi ba, hi vọng là không phải điều tôi lo lắng:
- Ba đi chơi ở đâu về hả ba?
- Vườn… nhà… mình, đồ …..ăn…. cướp.
Như vậy là tôi đã rõ. Tôi chỉ biết nói như cái máy:
- Thôi bỏ đi ba, mọi việc trên đời này đều có nhân quả cả, trong phúc có họa, trong hoạ có phúc, mình mất khu vườn đó chưa hẳn là hoạ đâu, mà cái người cướp đất của mình chưa hẳn là được phúc đâu, để rồi ba xem.
Giọng ba đau đớn tột cùng, tuyệt vọng tột cùng:
- Nhưng …đó …là ….di sản …của… ông bà…Nếu…họ..lấy làm….đường, bệnh viện,….trường học ……..thì …….ba….còn …….mãn..…nguyện……..Đằng này, họ….. bán ……cafe ôm,….một …..dạng………thanh lâu…….. trá……. hình……Thật….. đau….. xót….. quá….. con ….ạ.
Nghe ba nói xong, tôi chỉ còn biết ôm ba mà khóc, ba con tôi khóc đến khi ngoại về. Ngoại hiểu hết mọi sự và nói một cách dứt khoát:
- Mẹ sẽ lấy lại khu vườn đó, có thể là lâu nhưng mẹ sẽ lấy lại cho con. Khóc lóc, thù hận thì có ích gì hả con, nó chỉ làm chướng ngại cho mình thôi, phải biết xả bỏ và bao dung nữa con ạ.
Đêm hôm đó cu tí không đi rước đèn với chúng bạn, nó quấn quít bên ba. Tuy rất nhiều lần ba bảo nó cùng với tôi đi rước đèn đi, một năm mới có một lần, nhưng nó không đi. Nó treo cái lồng đèn ở cửa ra vào. Màu đỏ màu xanh từ lồng đèn hắt vào làm cho căn phòng có một thứ ánh sáng hư ảo. Nó đem truyện tranh ra đọc cho ba nghe, thỉnh thoảng nâng bàn tay bất động của ba lên hôn thật nhiều, rồi áp vào má trông rất dễ thương và đầy tình cảm. Cu tí có vẻ giống ba về mọi mặt, từ ngoại hình, dáng đi, màu da, ánh mắt và cả tính tình; nó đa cảm và yếu đuối, nó không thích tranh chấp với ai, luôn nhường nhịn, chịu thiệt thòi. Bà ngoại nói:
- Đó là căn cơ tốt. Không tranh chấp thì không tạo nghiệp.
Tôi thì ngược lại, thích sự công bằng, không bắt nạt ai nhưng cũng không để cho ai bắt nạt mình. Tôi sẵn sàng nhường nhịn nhưng cũng sẵn sàng đấu tranh bằng mọi giá để bảo vệ phẩm hạnh và quyền lợi của mình. Tôi không giống một vài cô gái, khi bị bọn con trai trêu chọc thì chỉ biết làm thinh hoặc chỉ khóc. Nếu một ai đó chỉ cần nhìn tôi, một cách sỗ sàng hoặc thiếu tự trọng tôi trợn ngược mắt với họ ngay. Tôi giống má từ mọi cách, mái tóc, dáng đi, màu da, ánh mắt, gần như là một phiên bản của má.
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 8 of a 10 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Nữ thần Công Lý (8)

