Buổi chiều hôm đó có người hàng xóm đến báo cho tôi biết, ba tôi bị ngã xuống sông. Tôi như người điên, bỏ hết tất cả, tôi chạy đâm sầm vào mấy người đi ngược chiều, tim tôi thắt lại, đầu óc trống rỗng, không còn cảm nhận được điều gì, đất như sụp dưới chân, tôi vấp ngã nhiều lần, áo quần rách bươm, khuỷu tay bàn tay bê bết máu. Mặc kệ, tôi chạy ra sông nơi cây cầu mà ba tôi vẫn hay ra đó ngồi hóng mát và xem người ta câu cá. Mọi người xôn xao. Tôi hỏi một người đàn ông đứng tuổi. Ông ta nhìn tôi đầy thương cảm:
- Đem về nhà rồi con ạ.
Tôi không kịp cám ơn ông ta được một lời, vùng chạy về nhà. Có ai đó nói:
- Thật tội nghiệp.
Tôi tự hỏi trên đường chạy về nhà, bao lơn cao như thế làm sao ba ngã xuống sông được, hay là..…Tôi khóc to thành tiếng.
- Ba ơi, sao lại thế hả ba?
Tôi thấy người ta đặt ba trên giường. Quần áo ba vẫn còn ướt, mắt ba mở thao láo, nhìn trừng trừng. Tôi ôm chầm lấy ba, người ba hơi lạnh và tôi không còn biết gì nữa.
Khi tỉnh dậy tôi thấy nhà đầy người. Chú Hùng, chú Năm, cô út, bà ngoại, cu tí và những người hàng xóm. Chú Hùng khóc rống lên như một con sư tử bị thương. Tiếng khóc của chú đầy căm phẫn.
Tôi đứng dậy để vào chỗ ba, cô út và mấy người hàng xóm giữ tay tôi lại. Tôi nói như van xin họ:
- Để con vào gặp ba con một lần nữa.
Họ không giữ tôi nữa. Tôi ôm ba và hôn ông thật nhiều, vì tôi biết đây là lần cuối tôi được gặp ba. Tôi vuốt mắt ba nhưng vẫn không sao làm ông nhắm mắt được. Tôi lại ôm ba và khóc. Bà ngoại vào đỡ tôi ra, tôi ôm ngoại.
- Ngoại ơi, con căm thù họ, con căm thù họ.
Bà ngoại ôm tôi thật chặt và hôn lên mắt, lên trán tôi an ủi:
- Không cần phải căm thù đâu cháu ạ. Người ta căm thù vì sợ hãi. Khi nào con không sợ hãi thì lúc đó lòng hận thù sẽ chấm dứt, như lời đức Joan-Polo II và hoà thượng thích Quảng Độ, chúng ta đừng sợ hãi.
Chú Hùng vào hôn lên trán ba, chú nói nhỏ nhưng rành rọt từng tiếng.
- Ông cứ thanh thản ra đi, đừng quyến luyến trần gian đau khổ này. Tôi thề sẽ mang lại công bình cho ông.
Chú vuốt nhẹ lên mắt ba, mầu nhiệm thay, mắt ba từ từ khép lại. Bây giờ trông ba như một người đang ngủ say.
Giữa nhà, ngoại đặt bàn thờ đức Phật trang nghiêm với sự trợ giúp của rất nhiều người bạn của bà - những người tôi chưa từng biết, tôi chưa từng gặp, các ông cụ bà cụ vẻ trịnh trọng nhưng sắc mặt họ hoàn toàn bình yên, không một chút sợ hãi. Cả cuộc đời họ chứng kiến nhiều cái chết, nhiều sự ra đi của bạn bè và người thân, và có lẽ họ đã thấu hiểu cái mong manh vô thường của đời người. Hình như với họ, chết không phải là chấm dứt, nó là một biến cố trong vô vàn biến cố của kiếp nhân sinh phù du. Họ đón nhận nó bởi vì họ hiểu đó là sự tất yếu. Nhưng với sự tất yếu này - oan nghiệt và xa lạ, tôi không sao chịu đựng nổi. Sự mất mát, sự thiếu vắng ba trong cuộc đời chúng tôi là một nghịch lý đau đớn. Ước gì có phép lạ nào đó, để thay đổi tất cả, để ba quay về với chúng tôi. Tôi biết ai rồi cũng chết. Tôi đã chứng kiến nhiều vụ tai nạn xe cộ, gần đây thôi, làm chết những người rất trẻ, khoảng tuổi tôi và hơn tôi một chút. Tôi không hề nghĩ là điều đó xảy ra với gia đình tôi. Tôi không thể tin được người ra đi lại là ba tôi. Tôi và cu tí ngồi ở một góc phòng, ở đây chúng tôi có thể nhìn rõ ba nhất và khóc. Tôi cảm thấy chua xót vô cùng. Tôi ước chúng tôi được chết cùng với ba để khỏi xa nhau.
Bà cụ bạn của ngoại trở lại với mấy vị sư già. Những vị sư này phong thái đạo mạo, uy nghi, nét nhìn từ ái; trên khuôn mặt xanh xao, gầy guộc của họ toả ra một thứ ánh sáng bình an, thanh thoát; cử chỉ của họ từ tốn; lời nói ấm áp, khoan hoà. Họ ở đâu mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy? Hàng ngày dạo qua các phố bán hàng, tôi chỉ thấy những vị sư phóng xe vun vút - những loại xe sang trọng, điện thoại di động đời mới, đồng hồ đắt tiền. Có vị chiều chiều phóng xe xuống biển tắm, hoà cùng dòng người đông đảo, với những cô gái ăn mặc thoải mái, phô trương vẻ đẹp trời cho.
Vị hoà thượng và hai đại đức phụ tá làm lễ và khai kinh. Tôi đã nghe nhiều lần và thuộc một phần bài kinh này. Mười lăm phút sau, trong tiếng kinh cầu siêu đầy sự giải thoát và thánh vị, tôi nghe thấy tiếng ai đó quát tháo, chửi rủa ồn ào ngoài sân. Chạy ra ngoài xem sao, tôi không hiểu gì hết, tại sao lại có người đến nhà mình để chửi rủa, mà chửi rủa ai mới được chứ ?!
Trước sân khoảng 7-8 người phụ nữ và nam giới tuổi từ 30-60 tuổi. Họ chỉ tay xỉa xói vào nhà, và chửi rủa. Tôi lắng nghe xem họ chửi ai. Tôi không tin vào tai mình nữa: họ chửi các vị sư, nào là tay chân của các thế lực thù địch, làm mất đoàn kết dân tộc, phá hoại Phật giáo, làm chính trị, âm mưu lật đổ chính quyền và vô vàn những câu xúc xiển, thô lỗ và ngu xuẩn khác nữa. Tôi không dám nghe, bịt tai lại chạy vào nhà, chỉ mang máng hiểu mơ hồ: chắc các vị sư này ở trong giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất đây.
Trong nhà, tiếng cầu kinh vẫn an hoà, ấm áp, mặc cho sự bẩn thỉu, thô lậu mà người ta tung ra ở ngoài kia với tất cả sự thù hận. Tôi bất giác nhận ra một điều: sự hận thù và bạo ngược trông xấu xí làm sao! Tôi sẽ không bao giờ là người mang trong lòng sự thù hận.
Có tiếng xe đỗ ngoài kia, tôi nhìn ra, đó là xe công an. Có nhiều người bước xuống, trong số họ, tôi nhận ra một số người, công an mặc sắc phục và rất nhiều người mặc thường phục lố nhố đầy sân. Họ xông vào lôi các vị sư đứng lên, buổi cầu kinh buộc lòng phải bỏ dở. Các vị sư già vẫn thản nhiên và ôn tồn nói với họ:
- Nghĩa tử là nghĩa tận, các ông để cho chúng tôi tụng hết thời kinh để người chết được siêu thoát, sau đó các ông có bắt, chúng tôi cũng vui lòng.
Một nhân viên mặc thường phục áo quần bảnh bao, sang trọng, chắc có lẽ là chỉ huy, giọng nói lịch sự nhưng đểu cáng:
- Hoà thượng quá lời rồi. Chúng tôi đến đây để bảo vệ quí thầy vì chúng tôi được thông báo có nhiều người chờ ngoài kia để hành hung các thầy.
Vị sư già vẫn điềm tĩnh và uy nghi, tay lần chuỗi hạt, mắt hơi khép:
- Chúng tôi có làm gì sai trái mà bị họ đe doạ, họ là người của các ông đó thôi.
Ngoại không chịu được, nắm lấy ống tay áo người chỉ huy kéo mạnh ra xa ngài Hoà thượng. Ngoại nghiêm khắc nói với họ:
- Các ông làm thế này là vi phạm nhân quyền, vi phạm quyền tự do tín ngưỡng, đàn áp tôn giáo. Chúng tôi phản đối.
Ông ta gỡ tay ngoại ra, giọng mỉa mai:
- Quyền tự do tôn giáo được Hiến pháp qui định, ai dám vi phạm. Chúng tôi đến đây để bảo vệ các thầy. Bà để chúng tôi làm công việc của mình, không được cản trở. Chúng tôi có thể bắt bà vì tội chống người thi hành công vụ.
Ngài Hoà thượng vẫn uy nghi, trông ngài bình tĩnh và đường bệ vô cùng. Ngài ôn tồn nói:
- Thôi, cứ để họ muốn làm gì thì làm.
Không nói một lời, rất nhiều người áp lực các thầy ra xe, xe chạy mất hút trước sự ngỡ ngàng và hoảng hốt của mọi người. Cái đám chửi thuê kia cũng giải tán một cách mau lẹ. Tôi thật sự bàng hoàng trước một vở kịch chu đáo đến thế.
(Còn tiếp)
© 2008 www.danchimviet.com