- Trang Chủ
- Quê Hương Mến Yêu
- Nữ thần Công Lý (7)
Nữ thần Công Lý (7)
- Tác Giả Huỳnh Ngọc Tuấn
- Đăng ngày 08.10.08
- Quê Hương Mến Yêu
Rồi đến những ngày sắp Tết, tôi bận rộn túi bụi. Cả ngày phải ở ngoài chợ, ra đi từ rất sớm, tối mịt mới về. Ba phải ở nhà một mình. Tôi phải chấp nhận vậy thôi, vì phải buôn bán để nuôi cả nhà và má nữa. Cứ một tháng đi thăm má một lần, đường xa vất vả và tốn kém. (Người ta đã chuyển má đi xa). Những ngày này, ai cũng rất bận, cả nhà phải ăn cơm hộp. Tôi nhờ người mang cơm hộp về cho ba. Tôi biết một mình ba rất khó khăn nhưng biết làm sao. Có hôm tôi về, thấy chân tay mặt mũi của ba bị trầy sướt hết. Tôi biết ba bị ngã. Chúng tôi chỉ còn biết ôm ba mà khóc. Ba nói để dỗ dành chúng tôi:
- Không sao hết. Thế này thì nhằm gì.
Và ông cố gắng nở một nụ cười méo xệch. Tôi thương ba vô cùng và thấy cuộc đời này thật bất công. Những người gian ác thì cứ nhởn nhơ không sao cả, tha hồ làm mưa làm gió, gieo rắc tai hoạ cho người khác; càng gian ác càng leo lên những địa vị cao, càng thành đạt. Con cái họ đi du học ở Mỹ, ở Pháp. Họ sở hữu nào là biệt thự vài cái, trang trại vài cái và bao nhiêu thứ khác. Tôi không biết tại sao như vậy?!
Tết đến, tôi bận rộn đến ngày cuối cùng. Chiều ba mươi, đường phố đã vắng, tôi và ngoại cùng dâng một chút lễ mọn cho Trời Phật, thần linh và cầu xin việc làm ăn thuận lợi. Trên đường về, tôi ghé lại mua cho ba một cành mai. Đã là những giờ phút cuối cùng của năm cũ, người bán mai một ông lão nhà quê ốm tong teo vui mừng chào đón tôi và bán với giá phải chăng, bàn tay cụ run run khi nhận tiền, tôi thấy thương cụ quá.
Tôi mang cành mai về cắm vào lọ, cho nước đun thật sôi vào, cu tí mắc lên cành mai một dây kim tuyến và đèn màu rực rỡ. Nhà cửa được ngoại dọn dẹp qua loa. Ngoại đặt sẵn người ta làm bánh chưng, bánh tét, mứt. Cô út mang cho tôi và cu tí hai bộ quần áo mới. Cu tí mặt rất vừa và đẹp, còn tôi thì quá chật. Chỉ có mấy tháng mà tôi đã lên cân, cô út nhìn tôi kinh ngạc:
- Con này nó lớn như dưa ấy.
Tôi chạy lại nhìn mình trong gương, mặt bỗng đỏ lên: tôi lớn thật rồi. Tuy không có đồ Tết, nhưng tôi không bận tâm; hơn nữa, chẳng còn lòng dạ nào để nghĩ đến Tết.
Có tiếng xe chạy vô sân, rất quen thuộc, tôi biết là chú Hùng đến. Cùng đi với chú Hùng là mấy người bạn của chú và của ba. Căn phòng nhỏ đêm cuối năm thật vui. Chú Hùng mang đến rất nhiều quà. Chú ấy thật là tốt. Tôi không biết trên đời này có ai đối xử tốt với nhau đến như thế không?! Chắc là khó, nhất là thời buổi này, quan hệ với nhau bằng quyền lợi, hết quyền lợi thì cũng chấm dứt hết.
Tôi mang lên một ấm trà, ba và các chú nói chuyện rất lâu. Họ không nói về hội hoạ như những lần trước, chắc có lẽ họ sợ ba buồn, mà cũng có khi vì một nguyên nhân khác. Họ nói về ai đó rất lạ, những cái tên tôi chưa hề nghe ở nhà này như bác sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà báo Nguyễn Vũ Bình, cựu chiến binh Nguyễn Khắc Toàn,giáo sư Trần Khuê… với giọng đặc biệt kính cẩn khi họ nói về Linh mục Nguyễn văn Lý... và nhiều nhất, sôi nổi nhất là về một chuyến Mỹ du của một cụ già nào đó là Hoàng Minh Chính thì phải…Chú Hùng nói:
- Bài nói chuyện của cụ Hoàng Minh Chính ở trường đại học Harvard thật tuyệt vời. ”Chủ nghĩa Marx- Lenin và Hệ luỵ”. Ông cụ nói về học thuyết tư biện của Marx là một sai lầm ngay từ nguyên uỷ của nó. Ông cụ già rồi nhưng tinh anh và hùng biện lắm.
Tôi chẳng hiểu gì hết. Gần giao thừa, chú Hùng chia tay và hẹn sẽ đến. Mồng một Tết, chúng tôi về nhà chú Năm thắp hương cho tổ tiên, rồi về nhà ngủ một giấc. Những ngày trước tết tôi thiếu ngủ nên nằm xuống là ngủ lúc nào không biết. Ngoại lo việc nhà và tiếp khách. Buổi chiều, bà cụ - bạn của ngoại cũng đến, bà mang rất nhiều quà. Hai cụ lại nói về hai vị hoà thượng Huyền Quang và Quảng Độ, nói về chuyện giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất và giáo hội quốc doanh.
Mồng hai Tết, chú Hùng và mấy người bạn lại đến. Chúng tôi ra chào các chú. Vào đến nhà, chú Hùng lấy ra một phong bao màu đỏ:
- Đây là quà các chú mừng tuổi hai cháu - chú cười phá lên, đôi mắt ốc nhồi của chú bớt đi phần dữ dội - chia đều không phân biệt tuổi tác.
Tôi nói bằng kiểu vùng vằng của trẻ con với chú Hùng. Đối với chú, tôi luôn thấy một sự gần gũi như tình cha con.
- Chú Hùng làm như con tranh với em không bằng.
Chú vuốt tóc tôi:
- Thế thì tốt.
Rồi họ lại nói về chính trị, về quyền tự do thông tin, báo chí và về nhân quyền. Thỉnh thoảng, chú Hùng trích dẫn ở đâu đó cả một đoạn dài bằng tiếng Anh - chú Hùng nói tiếng Anh thật tuyệt vời. Khi chú sắp ra về tôi hỏi nhỏ:
- Chú không sợ công an bắt hay sao?
Chú cười thật to, giọng khinh bạc:
- Cứ bắt thử xem.
Tôi thấy phục chú Hùng quá, như thế mới là đàn ông chứ. Có đâu toàn những bọn vai u thịt bắp, hoặc phong lưu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao mà bản lĩnh thì không bằng một người phụ nữ như Dương Thu Hương. Đàn ông bây giờ phần nhiều chỉ lo hưởng thụ, mặt mày đỏ gay, bụng béo phì, chỉ biết cúi đầu cho người ta sai khiến, nhận được chút tiền thì vênh váo, vào ra những quán bia ôm, karaoke ôm, giọng cao ngạo, ngu xuẩn.
Hàng năm, cứ mồng một Tết Nguyên Đán, ngoại, má và tôi vẫn đi chùa lễ Phật. Hôm nay đã là mồng Ba mà chẳng thấy ngoại động tĩnh gì. Tôi hỏi:
- Năm nay mình có đi lễ Phật không ngoại?
Ngoại buồn bã trả lời:
- Phật ở trong tâm, cứ gì phải đến chùa.
Ngoại nói vậy thôi, chứ cả đời ngoại đi lễ Phật. Phải có một lý do gì đó ngoại mới bỏ đi một điều mà với ngoại là thiêng liêng. Ngoại đứng lên như để giải toả, tránh né một điều gì đó đang đè nặng trong lòng. Giọng cay đắng và đầy bất mãn:
- Sư chẳng ra sư, thầy chẳng ra thầy. Cái thời đại gì mà kỳ quái, người ta lũng đoạn đến cả tôn giáo.
Mấy ngày Tết là những ngày tôi nghĩ ngơi và giúp ba.
- Không sao hết. Thế này thì nhằm gì.
Và ông cố gắng nở một nụ cười méo xệch. Tôi thương ba vô cùng và thấy cuộc đời này thật bất công. Những người gian ác thì cứ nhởn nhơ không sao cả, tha hồ làm mưa làm gió, gieo rắc tai hoạ cho người khác; càng gian ác càng leo lên những địa vị cao, càng thành đạt. Con cái họ đi du học ở Mỹ, ở Pháp. Họ sở hữu nào là biệt thự vài cái, trang trại vài cái và bao nhiêu thứ khác. Tôi không biết tại sao như vậy?!
Tết đến, tôi bận rộn đến ngày cuối cùng. Chiều ba mươi, đường phố đã vắng, tôi và ngoại cùng dâng một chút lễ mọn cho Trời Phật, thần linh và cầu xin việc làm ăn thuận lợi. Trên đường về, tôi ghé lại mua cho ba một cành mai. Đã là những giờ phút cuối cùng của năm cũ, người bán mai một ông lão nhà quê ốm tong teo vui mừng chào đón tôi và bán với giá phải chăng, bàn tay cụ run run khi nhận tiền, tôi thấy thương cụ quá.
Tôi mang cành mai về cắm vào lọ, cho nước đun thật sôi vào, cu tí mắc lên cành mai một dây kim tuyến và đèn màu rực rỡ. Nhà cửa được ngoại dọn dẹp qua loa. Ngoại đặt sẵn người ta làm bánh chưng, bánh tét, mứt. Cô út mang cho tôi và cu tí hai bộ quần áo mới. Cu tí mặt rất vừa và đẹp, còn tôi thì quá chật. Chỉ có mấy tháng mà tôi đã lên cân, cô út nhìn tôi kinh ngạc:
- Con này nó lớn như dưa ấy.
Tôi chạy lại nhìn mình trong gương, mặt bỗng đỏ lên: tôi lớn thật rồi. Tuy không có đồ Tết, nhưng tôi không bận tâm; hơn nữa, chẳng còn lòng dạ nào để nghĩ đến Tết.
Có tiếng xe chạy vô sân, rất quen thuộc, tôi biết là chú Hùng đến. Cùng đi với chú Hùng là mấy người bạn của chú và của ba. Căn phòng nhỏ đêm cuối năm thật vui. Chú Hùng mang đến rất nhiều quà. Chú ấy thật là tốt. Tôi không biết trên đời này có ai đối xử tốt với nhau đến như thế không?! Chắc là khó, nhất là thời buổi này, quan hệ với nhau bằng quyền lợi, hết quyền lợi thì cũng chấm dứt hết.
Tôi mang lên một ấm trà, ba và các chú nói chuyện rất lâu. Họ không nói về hội hoạ như những lần trước, chắc có lẽ họ sợ ba buồn, mà cũng có khi vì một nguyên nhân khác. Họ nói về ai đó rất lạ, những cái tên tôi chưa hề nghe ở nhà này như bác sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà báo Nguyễn Vũ Bình, cựu chiến binh Nguyễn Khắc Toàn,giáo sư Trần Khuê… với giọng đặc biệt kính cẩn khi họ nói về Linh mục Nguyễn văn Lý... và nhiều nhất, sôi nổi nhất là về một chuyến Mỹ du của một cụ già nào đó là Hoàng Minh Chính thì phải…Chú Hùng nói:
- Bài nói chuyện của cụ Hoàng Minh Chính ở trường đại học Harvard thật tuyệt vời. ”Chủ nghĩa Marx- Lenin và Hệ luỵ”. Ông cụ nói về học thuyết tư biện của Marx là một sai lầm ngay từ nguyên uỷ của nó. Ông cụ già rồi nhưng tinh anh và hùng biện lắm.
Tôi chẳng hiểu gì hết. Gần giao thừa, chú Hùng chia tay và hẹn sẽ đến. Mồng một Tết, chúng tôi về nhà chú Năm thắp hương cho tổ tiên, rồi về nhà ngủ một giấc. Những ngày trước tết tôi thiếu ngủ nên nằm xuống là ngủ lúc nào không biết. Ngoại lo việc nhà và tiếp khách. Buổi chiều, bà cụ - bạn của ngoại cũng đến, bà mang rất nhiều quà. Hai cụ lại nói về hai vị hoà thượng Huyền Quang và Quảng Độ, nói về chuyện giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất và giáo hội quốc doanh.
Mồng hai Tết, chú Hùng và mấy người bạn lại đến. Chúng tôi ra chào các chú. Vào đến nhà, chú Hùng lấy ra một phong bao màu đỏ:
- Đây là quà các chú mừng tuổi hai cháu - chú cười phá lên, đôi mắt ốc nhồi của chú bớt đi phần dữ dội - chia đều không phân biệt tuổi tác.
Tôi nói bằng kiểu vùng vằng của trẻ con với chú Hùng. Đối với chú, tôi luôn thấy một sự gần gũi như tình cha con.
- Chú Hùng làm như con tranh với em không bằng.
Chú vuốt tóc tôi:
- Thế thì tốt.
Rồi họ lại nói về chính trị, về quyền tự do thông tin, báo chí và về nhân quyền. Thỉnh thoảng, chú Hùng trích dẫn ở đâu đó cả một đoạn dài bằng tiếng Anh - chú Hùng nói tiếng Anh thật tuyệt vời. Khi chú sắp ra về tôi hỏi nhỏ:
- Chú không sợ công an bắt hay sao?
Chú cười thật to, giọng khinh bạc:
- Cứ bắt thử xem.
Tôi thấy phục chú Hùng quá, như thế mới là đàn ông chứ. Có đâu toàn những bọn vai u thịt bắp, hoặc phong lưu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao mà bản lĩnh thì không bằng một người phụ nữ như Dương Thu Hương. Đàn ông bây giờ phần nhiều chỉ lo hưởng thụ, mặt mày đỏ gay, bụng béo phì, chỉ biết cúi đầu cho người ta sai khiến, nhận được chút tiền thì vênh váo, vào ra những quán bia ôm, karaoke ôm, giọng cao ngạo, ngu xuẩn.
Hàng năm, cứ mồng một Tết Nguyên Đán, ngoại, má và tôi vẫn đi chùa lễ Phật. Hôm nay đã là mồng Ba mà chẳng thấy ngoại động tĩnh gì. Tôi hỏi:
- Năm nay mình có đi lễ Phật không ngoại?
Ngoại buồn bã trả lời:
- Phật ở trong tâm, cứ gì phải đến chùa.
Ngoại nói vậy thôi, chứ cả đời ngoại đi lễ Phật. Phải có một lý do gì đó ngoại mới bỏ đi một điều mà với ngoại là thiêng liêng. Ngoại đứng lên như để giải toả, tránh né một điều gì đó đang đè nặng trong lòng. Giọng cay đắng và đầy bất mãn:
- Sư chẳng ra sư, thầy chẳng ra thầy. Cái thời đại gì mà kỳ quái, người ta lũng đoạn đến cả tôn giáo.
Mấy ngày Tết là những ngày tôi nghĩ ngơi và giúp ba.
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 7 of a 10 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Nữ thần Công Lý (7)

