I. Nhà nước luôn là kẻ mạnh, nhưng sức mạnh ấy là của nhân dân, là quyền lực của nhân dân khi nhà nước ấy thật sự là “của dân, do dân, vì dân”! Pháp luật nhà nước là công cụ hợp pháp, công khai cho quyền lực nhà nước trong quản lý xã hội; đảm bảo quyền dân chủ, bình đẳng của mọi công dân trước pháp luật. Nhân dân là nền tảng công lý của xã hội. Khi Luật pháp nhà nước không còn là công lý; nhà nước chiếm đoạt quyền lực dân trao; lợi dụng các công cụ luật pháp để thống trị, thao túng, bất chấp mọi thủ đoạn để chống lại nhân dân. Nhà nước ấy đã tự bộc lộ thế yếu của mình; không còn đại diện cho công lý, lẽ phải và cũng tự bộc lộ nhà nước ấy không phải là “của  dân, do dân, vì dân”. Nhà nước đã tự tạo ra thế đối lập với nhân dân!
 
Đảng cộng sản VN người “giỏi” tạo ra “mặt trận”! 
  
Mặt trận, là “nơi diễn ra các cuộc chiến đấu, trong mối quan hệ với các nơi khác”; ”Lĩnh vực hoạt động, nơi đang diễn ra những cuộc đấu tranh gay go, quyết liệt”; “Tổ chức rộng rãi gồm nhiều giai cấp, tầng lớp, tổ chức hoặc nhiều nước liên minh với nhau để đấu tranh cho một mục đích chung…” (Từ điển tiếng việt). Mặt trận, như vậy tất phải có chiến tuyến, trận tuyến; có lực lượng, chiến sỹ, vũ khí; có kẻ thù, có đối tượng để chiến đấu “cho một mục đích chung…” nào đó! Trước đây, chiến tuyến ấy là giữa nhân dân và bộ máy cai trị của thực dân, đế quốc. Trong trận chiến đấu tranh gay go, quyết liệt ấy mặt trận đã “tập hợp, đoàn kết” mọi tầng lớp nhân dân, mọi thành phần, giai cấp, lực lượng xã hội; tự giác hay không tự giác; bị lừa dối hay nhẹ da, cả tin cùng với những đoàn quân, chiến sỹ  nhiều binh chủng, trang bị nhiều loại vũ khí, phương tiện chiến tranh “đứng cùng chung trận tuyến”. Nay, khi Đảng đã nắm chính quyền, Mặt trận ấy gọi là Mặt trận Tổ quốc – “Tổ quốc Mác- Lê”(!); là “liên minh”, “liên hiệp”, “các cá nhân tiêu biểu trong các giai cấp, các tầng lớp xã hội, các dân tộc, các tôn giáo và người Việt Nam định cư ở nước ngoài”; “là bộ phận của hệ thống chính trị của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo” (Luật Mặt trận) cùng với các tổ chức “liên minh tự nguyện” dàn thành “mặt trận” với phương thức ”hiệp thương, phối hợp và thống nhất hành động” dưới sự lãnh đạo của đảng để “xây dựng” nên những cơ quan quyền lực nhà nước của đảng. Mặt trận ấy có phải là của nhân dân, đứng cùng “trận tuyến” hay khác chiến tuyến? Chống ai? Đấu tranh với ai? Với mục đích gì? Chẳng lẽ nhân dân là “đối tượng” của Mặt trận?!   

II. Trên mọi lĩnh vực cuộc sống xã hội dưới sự lãnh đạo của “đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm”(!), tất cả đều là những “mặt trận”. Đảng đã “toàn thắng” lãnh đạo nhân dân Miền Bắc trải qua hơn 20 năm XHCN và nhân dân Miền Nam chế độ “Mỹ, Ngụy” đấu tranh “ai thắng ai” giữa hai con đường xã hội chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa. Kết quả, nay đảng đang lãnh đạo toàn dân đi theo con đường  phát triển nền kinh tế thị trường “định hướng xã hội chủ nghĩa” và vất vả đua chen vào ngôi nhà WTO. “Định hướng xã hội chủ nghĩa”, cũng chỉ là “định hướng” chứ cũng chưa rõ đi đâu, đi theo hướng nào nhưng có một yếu tố cơ bản đó là -“Xã hội chủ nghĩa” bằng đảng cộng sản lãnh đạo! Còn “hướng” nào, ai thắng ai” thì đã rõ! Xã hội với kiến trúc hạ tầng nhiều thành phần, nền kinh tế  phát triển theo quy luật nền kinh tế thị trường nhưng thượng tầng kiến trúc chỉ có một hệ thống quyền lực của đảng nên cuộc đấu tranh trên các mặt trận cũng thật là “gay go, quyết liệt”!.
 
“Mặt trận” nào chẳng có “chiến sỹ”. Trên các mặt trận “cuộc chiến đấu vẫn còn tiếp diễn”! Cuộc đấu tranh cũng thật là “gay go”. Nhà nước thì có nhiều binh chủng, binh đoàn, cả một lực lượng chiến sỹ hùng hậu, vũ khí hiện đại, trang bị tận răng, tận miệng, tận luỡi… trong khi hơn 80 triệu nhân dân với nhiều tầng lớp, nhiều thành phần, chẳng phải là chiến sỹ, không có một vũ khí và phương tiện chiến tranh nào ví nhân dân đâu có chống ai! Nhân dân là lực luợng toàn thể dân tộc. Nhân dân là Tổ quốc, giang sơn; là khối tường thành vững chắc, luôn có chính nghĩa rõ ràng vì, đó là NHÂN DÂN, là Công Dân, người chủ nhân chân chính của xã hội. Đất nước này là của nhân dân. Quyền lực xã hội là của nhân dân nhưng hiện nay quyền lực ấy đã bị kẻ cầm quyền lừa dối, tước đoạt… Nhà nước “của dân, do dân, vì dân” sao lại sợ nhân dân, phải tạo nên một mặt trận hùng hậu để chiến đấu với nhân dân!? “Tập hợp”, “đoàn kết” đứng cùng nhà nước là để “quản lý”, “cai trị” theo bản chất nhà nước nhưng với danh nghĩa là “nhân dân”. Đảng CS thông qua mặt trận và các công cụ nhà nước công khai muốn  biến chủ nghĩa Mác Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh thống trị đời sống tư tưởng toàn xã hội, biến nhân dân trở thành những đàn cừu trong khi cả đội ngũ đảng viên cùng với bộ máy quyền lực nhà nước hùng hậu biến "tư tưởng”, “chủ nghĩa” ấy thành “quyền lực “, biến mình thành những tên tư sản đỏ tham lam vô độ; và đảng CS cũng tự biết rằng nhân dân, dân tộc này có cần nó, chấp nhận nó hay không !!?…

Cũng hay, đảng, nhà nước ta ngày càng tăng cường các chiến sỹ dũng cảm, đầy thủ đoạn trên từng “mặt trận” để “chiến đấu” với nhân dân, bắt nhân dân phải tin những gì đảng nói, đảng làm  thì cũng từ thực tế cuộc sống xã hội lại tự thân bộc lộ rõ những mặt trái của mặt trận ấy.  Nhân dân “bất chiến…” !. Nhân dân không chống ai, không đấu tranh với ai, chỉ đòi quyền của mình thôi. Quyền làm người chủ chân chính của xã hội. Quyền tự do ứng cử, bầu cử; tự do ngôn luận, tự do bào chí, tự do lập hội; tự do tín ngưỡng, tự do đi lại và cư trú; quyền bình đẳng của mọi công dân trước pháp luật …như Hiến pháp đã ghi. Đó là “quyền” chứ không phải là “ân huệ xin-cho”(!). Rõ ràng như vậy!