Danchimviet - http://danchimviet.com
Nữ thần Công Lý (5)
http://danchimviet.com/articles/487/1/N-thn-Cong-Ly-5/TrangPage1.html
Huỳnh Ngọc Tuấn

 
Tác Giả: Huỳnh Ngọc Tuấn
Đăng lên/Published on 04.10.08
 
...Em sẽ tự bào chữa cho mình, thuê luật sư chỉ tốn tiền vô ích. Họ chẳng có chút quyền nào, chẳng có tư cách và bản lĩnh, chỉ là một bọn nói vuốt đuôi. Anh còn lạ gì cái chính quyền này, tất cả mọi bản án đều đuợc quyết định trước khi ra toà; xét xử trước toà chỉ là một trò hề công lý...

Từ ngày nhà và khu vườn bị cưỡng chiếm, đến nay đã hơn hai tháng. Ba đã có một công việc mới. Không còn có cơ hội để chăm sóc những vườn cây, tạo hình những bonsai thật đẹp, ba quyết định đến làm công cho một gallery, thời gian rỗi, ba vẽ ở nhà. Một bức tranh đang vẽ dở dang, ba đang tái hiện lại khu vườn và ngôi nhà đã mất. Những nét phát thảo căn bản đã hoàn thành: ngôi nhà, khu vườn, những hàng cây, từng vạt cỏ, non bộ, tất cả như được sống lại trong bức vẽ hoành tráng. Bức tranh rộng 2m, dài 3m chiếm cả một phần bức tường của ngoại. Gian nhà trước của ngoại bày biện ngổn ngang những khung vải, hộp màu, sơn, giá vẽ đủ kích cỡ. Cái bề bộn và hơi lộn xộn thể hiện một phần tính cách của ba. Ba làm việc có vẻ cẩu thả, không theo một nguyên tắc hay trình tự nào, tất cả đều là cảm hứng. Ba không phải là một nghệ sĩ lớn, một tài năng lớn, nhưng ba là một con người đa cảm và đầy sáng tạo. Với những gì ba có, cũng đủ tạo cho ba và gia đình cuộc sống an ổn. Nhưng không phải lúc nào cuộc đời cũng công bằng với bất cứ ai. Với ba những gì xảy ra thật bất công và nghiệt ngã. Ba đang cố tạo dựng lại sự quân bình cho mình. Đến hôm nay, tôi mới an tâm một chút vì mọi việc đang đi vào ổn định. Ba là một người yếu đuối, không như má, một người phụ nữ với cá tính mạnh mẽ - cương quyết và đầy bản lĩnh. Trong gia đình này, má là người lãnh đạo. Thấy ba bớt rầu rĩ, làm việc đều đặn và cũng đã cười trở lại, tuy rất hiếm hoi. Rất nhiều lần ba đứng trước chân dung của má được căng trên giá vẽ, dáng ngẫn ngơ. Ba lúc nào cũng vẽ về má. Có đến hàng chục bức vẽ : má bán hàng, má giặc quần áo, má và mùa xuân, má trong trang phục cổ truyền. Tất cả, dù đang dang dở, hay đã hoàn thành đều rất tuyệt. Có một bức tranh ba vẽ về má trong một tư thế ngồi duỗi dài chân trên cát biển mênh mông, trông má như thần Vệ Nữ trong bộ bikini. Tôi thích bức tranh này nhất, nó sống động lạ kỳ.

Nhưng trong số đó có một bức tranh lớn khổ 1x1m4 bằng đá ghép. Hàng ngàn viên đá đủ màu được ghép lại bằng một kỷ thuật tinh vi, ảo diệu. Trong tranh má được ba thể hiện như một vị nữ thần, tay cầm bảo kiếm giơ cao, thanh kiếm rực sáng, nó như được nung kết bằng hào quang, một tay chỉ về phía trước vị nữ thần ấy choàng tấm voan màu đỏ nhạt, lồ lộ một thân hình tuyệt mỹ.Tôi nhận ra má vì mái tóc gợn sóng, đôi mắt to, cái cổ cao ba ngấn, lông mày vòng nguyệt, miệng trái tim gợi cảm. Tất cả là má, hoá thân trong vị nữ thần, đôi mắt ấy rực lửa giận dữ, tay chỉ về phía trước, một lũ người đầu trâu mặt ngựa hoảng hốt trước sự uy nghi của vẻ đẹp và sự can đảm. Tuy chỉ là một cô bé nhưng tôi vẫn hiểu ba muốn nói gì qua bức tranh đó, có điều tôi hơi ngạc nhiên bởi cái ý tưởng và tài năng của ba. Thoáng nhìn người ta tưởng đó là tranh của thời kỳ Phục Hưng hay là tranh của Thổ nhĩ kỳ thời cổ đại (không phải nhầm vì bức tranh được tạo bởi những chất liệu đặc trưng, mà vì nội dung của bức tranh đó, vì sự trang trọng quí phái của cách thể hiện, vì hình ảnh như được lấy ra từ những câu chuyện thần thoại Hy Lạp). Nhưng chỉ khác là nó được tạo dựng từ cái tinh hoa và vẻ đẹp của người  phụ nữ Việt Nam.

Trông ba bây giờ bận rộn và hài lòng giữa không gian bề bộn những tranh, những biển hiệu, chân dung của khách. Sự ủ dột đã vơi đi khá nhiều. Chỉ có những ai tinh ý mới nhận ra được sự u hoài được dấu kín đâu đó trong đôi mắt của ba tôi. Tôi hỏi ba :

- Tại sao từ trước đến giờ ba không vẽ, nếu ba vẽ, bây giờ ba đã là một hoạ sĩ nổi tiếng rồi.

Ba mỉm cười lau tay vào một miếng vải vụn (những miếng vãi vụn rơi đầy trong phòng):

- Trước đây, khi còn trẻ ba cũng có vẽ một chút, nhưng thất bại, với lại thời ấy phải kiếm sống, ít có người sống bằng nghề này được.

Ba vuốt nhẹ tóc tôi:

- Bây giờ thì ba vẽ rồi đây, con thấy thế nào?

- Tuyệt lắm ba ạ. Tôi chỉ bức tranh “nữ thần”.Ba gật gù :

- Ba cũng thích nhất bức đó. Tâm huyết của ba một đời thể hiện ở đó, và ba rất hài lòng. Người xưa nói: “cùng tất biến, biến tất thông”, đúng như vậy, cái gì đến nó sẽ đến.

Tối hôm đó, tôi đưa ngoại đến nhà cụ bạn. Căn nhà sang trọng, bày trí những đồ dùng đắt tiền, gia đình cụ hầu hết ở Mỹ, chỉ có người con trai út ở nhà. Theo lời bà cụ kể, 1980 khi thấy không thể sống nổi với cái xã hội nghiệt ngã này, cụ quyết định cho các con vượt biển. Hai con trai lớn cùng cô con gái xuống tàu. Thời đó, ra đi nhưng hi vọng đến bến bờ tự do là rất mong manh. Biết bao gia đình vĩnh viễn nằm ở biển khơi, bao nhiêu gia đình tan nát khi bị bắt, lúc đó phải quyết định giữa sự sống và cái chết. Cụ tính nếu có mệnh hệ gì thì cậu con út sẽ là người nối dõi. Dù sao cũng phải giữ gìn cái nguồn mạch của tổ phụ. Gia đình cụ trong nửa thế kỉ đã trải qua hai cuộc di tản, nhưng lần ra đi thứ hai này khủng khiếp hơn nhiều, gia đình cụ là những người may mắn.

Cuộc sống của cụ bây giờ sung túc, đã một vài lần cụ sang Mỹ thăm con cháu. Cụ kể về nước Mỹ và cuộc sống của gia đình cụ bên đó trong những lần đến thăm ngoại: hai người cháu lớn đã có bằng tiến sĩ, còn mấy người kia còn đang học đại học. Tôi thấy cụ thật là hạnh phúc, nhưng tôi biết cái giá của tự do, hạnh phúc cũng ghê gớm lắm.

Tôi vòng tay chào chú. Chú út còn trẻ, khoảng ba mươi tuổi, đẹp trai, đã có vợ và một cháu bé lên hai. Tôi nhận thấy một chút sững sờ nơi đôi mắt chú. Tôi cảm thấy vui thích vì đã làm cho ông chú bị choáng ngợp nhưng cũng tự nhắc nhở mình:”Đừng có vớ vẩn”.

Bà cụ mời chúng tôi vào phòng khách, rót nước trà, và nói dăm ba câu giới thiệu xã giao. Bà ngoại đưa mắt nhìn bà cụ nôn nóng. Bà cụ hiểu ý bảo cậu con trai mở computer, vào trang web của RFA cho bà xem hình thầy Quảng Độ. Tôi cũng biết sử dụng một chút, nhiều lần theo mấy nhỏ bạn vào dịch vụ internet để “chat “.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, bà ngoại xem hình và nghe được tin, ngoại như bị thôi miên trước máy móc kỳ lạ này. Trên đường về, ngoại quyết định mua máy computer, tôi cũng có ý định đó từ lâu, nhưng chưa thực hiện vì bao nhiêu sự biến xảy ra phá tung mọi thứ.

Tôi lên giường, nằm duỗi dài, hai tay dang rộng và cho phép mình mơ mộng một chút. Tôi nhớ lại nụ cười và cử chỉ vụng về của ông chú khi nhìn thấy tôi. Tôi thấy vui vui khi mình được ngưỡng mộ. Việc hớp hồn ông chú tối nay lại được thêm vào chiến tích của tôi. Số chiến tích không nhỏ khi bước qua tuổi 16.

Đã hơn bốn tháng rồi, hôm nay người ta mới cho phép gia đình tôi gặp má. Cả đêm cứ trằn trọc mong đến sáng. Bà ngoại chuẩn bị rất nhiều thức ăn cho má, tuy ngoại biết những đồ này không thể dùng hết. Mãi đến gần sáng, tôi mới thiếp đi. Trong giấc mơ, thấy má đi chợ về, vẫn ngôi nhà, vẫn khu vườn cũ, với tán cây xanh um và con đường nhỏ dẫn vào nhà hai bên xanh mượt những hoa và cỏ. Má thật đẹp trong bộ cánh rất hợp thời trang, những lộn tóc bỏ rơi xuống lưng, môi son màu cánh sen kiêu hãnh.

Sáng ra thấy lo sợ vẩn vơ. Người ta nói gặp người thân đang ở xa trong giấc mơ là không tốt, chắc chắn họ đang gặp chuyện chẳng lành, liền hỏi ngoại, ngoại cười:

- Vớ vẩn.Đó là mê tín dị đoan. Người Phật tử tin vào nghiệp. Giấc mơ chỉ là mộng ảo, nó không thật, mình nghĩ gì thì sẽ mơ thấy.

Ngoại đến trình giấy tờ thăm nuôi cho cán bộ, và cả nhà đến phòng dành cho khách. Bàn tiếp khách là một tấm bêtông dài, bẩn thỉu vì không có ai lau chùi, quét dọn. Ghế cũng bẩn thỉu, đen xỉn vì mồ hôi của biết bao nhiêu người đã ngồi, không biết những thứ chết tiệt này có ở đây từ bao giờ, chắc là lâu lắm. Tôi cảm thấy bất an khi ngồi lên đó, nhưng không sao, cứ liều một phen rồi về nhà tắm rửa. Hơn một tiếng đồng hồ người ta mới dẫn má ra, một cán bộ nữ công an đi với nhiều phụ nữ. Từ xa tôi đã nhận ra má, tôi đứng lên định chạy ra đón má. Người cán bộ ở chiếc bàn kê gần đó cảnh cáo tôi:

- Ngồi ở đó và giữ trật tự, ai vi phạm sẽ bị đuổi ra ngay.

Nhìn khổ người to lùn, đen đủi của ông ta, và khuôn mặt hơi bị phù như nặn bằng sáp, nó lạnh lùng và nghiệt ngã, tôi hơi ớn; biết là ông ta không nói chơi, nên ngồi im thin thít. Cu tí có vẻ sợ hãi, nó ngồi sát vào ba như để được che chở. Ba thì bồn chồn và hơi buồn, chỉ có ngoại là bình thản. Bà nhìn quanh phòng, có rất nhiều người đang chờ gặp mặt người thân, đa phần họ buồn rầu thấp thỏm; có người mắt đỏ hoe vì khóc. Những đứa bé con thì rụt rè sợ hãi, chúng nó nép vào người lớn, không dám nói một lời. Cái không khí ở đây, nó không giống bất cứ một nơi nào, nó thuộc về một thế giới khác, một thế giới mà con người hoàn toàn bất lực và đau khổ, có cái gì đó như đe doạ làm người ta khiếp sợ. Má bước vào, chúng tôi ôm chầm lấy má. Cu tí khóc không ra tiếng - cái ấm ức từ trong lồng ngực nó bật lên thành từng tiếng u uất và đứt khoảng, thỉnh thoảng nó lại kêu: ”Má, má ơi”. Tôi hiểu nó muốn gì, nó muốn má về với nó nhưng nó biết đây là điều không thể nên cứ ấm ức như vậy. Cử chỉ nó cuống quít, má hôn nó thật nhiều, ôm nó thật chặt, một tay má quàng vào người tôi. Tôi hôn má thật nhanh, thật nhiều vì tôi biết thời gian không có nhiều cho chúng tôi. Người cán bộ lạnh lùng ra lệnh:

- Thôi, chị kia về chỗ ngồi. Má từ từ thả chúng tôi ra và từ từ về phía bên kia, ngồi đối diện. Nhìn chung quanh, tôi thấy nhiều cảnh tượng như vậy. Mọi người miễn cưỡng ngồi vào chỗ qui định. Tiếng khóc rấm rức, tức tưởi, uất nghẹn. Căn phòng này đầy nước mắt, và thật kinh hoàng. Chúng tôi hỏi thăm sức khoẻ của nhau và dặn dò đủ thứ. Tôi nhìn nước da má xanh xao và đầy những vết ghẻ. Bàn tay búp măng xinh đẹp của má cũng còn những vết lở chưa lành. Tôi nghe người ta nói nhiều về nhà tù, nhưng tôi vẫn hỏi má:

- Trong đó thế nào hả má?

Má nhăn mặt:

- Khủng khiếp, chật chội, nóng và bẩn thỉu, một ổ vi trùng, thiếu không khí và ánh sáng, thiếu nước, không có gì cả, chật như nêm không có chỗ cựa. Mỗi người chỉ có 2 lít nước uống mỗi ngày, 3 ngày mới được tắm một lần, áo quần lâu lắm mới được giặt. Còn nước thì kinh khủng, hình như người ta bơm lên từ một cái ao nào đó, đục ngầu bùn, có khi nước xanh và hôi thối.

Ba bàn bạc với má về chuyện thuê luật sư, má cương quyết gạt đi.

- Em sẽ tự bào chữa cho mình, thuê luật sư chỉ tốn tiền vô ích. Họ chẳng có chút quyền nào, chẳng có tư cách và bản lĩnh, chỉ là một bọn nói vuốt đuôi. Anh còn lạ gì cái chính quyền này, tất cả mọi bản án đều đuợc quyết định trước khi ra toà; xét xử trước toà chỉ là một trò hề công lý. Bà ngoại gật gù với vẻ đồng tình với má. Ba mươi phút trôi qua thật nhanh, người cán bộ đứng lên ra lệnh:

- Đã hết giờ gặp mặt.

Tôi giật mình nhìn đồng hồ, tự hỏi: cái gì thế này, bốn tháng trời mà chỉ được gặp một tí hay sao? Không thể chấp nhận được, thật tàn ác quá. Má ôm tôi và cu tí vào lòng hôn lấy hôn để như không bao giờ được hôn chúng tôi nữa. Chúng tôi lại khóc, bà ngoại dặn dò má:

- Con nhớ giữ gìn sức khoẻ, việc ở nhà đã có mẹ, con mang cái này vào dùng và chia cho những người thiếu may mắn.

Má rất vững vàng nhưng khi biết tôi nghỉ học, má khóc, và hôn tôi thật dài.

Chúng tôi nhìn theo khi má đi khuất thật xa, cu tí chạy theo một đoạn khi không còn nhìn thấy má nữa, nó đứng sững người. Bà ngoại bế nó vào lòng. Nó khóc thật lớn, tiếng khóc não lòng khiến tôi không chịu được.
(Còn tiếp)

© 2008 www.danchimviet.com