- Trang Chủ
- Truyện Ngắn
- Kẻ Cắp - Bà Già
Kẻ Cắp - Bà Già
- Tác Giả: Trần Hoài Văn
- Đăng ngày 09.10.08
- Truyện Ngắn
- Chưa xếp hạng
Nàng bực dọc liếc nhìn đồng hồ. Đồ khốn! Chậm cả tiếng rồi. Chắc lại bị con ôn vật kia bắt nộp thuế rồi mới được đi hay sao đây. Hừ! Phen này nàng phải làm cho ra nhẽ mới được. Nàng sẽ gào lên, làm mình làm mẩy, bắt hắn phải lựa chọn, hoặc con kia, hoặc nàng. Đồ thối tha! Nó cặp bồ một lúc với hai gã đồng hương của nàng chưa đủ hay sao mà còn tranh giành hắn với nàng. Cơn giận làm nàng run tay, châm mãi mới được điếu thuốc – điếu thứ tư trong vòng năm mươi nhăm phút. Lập bập rít liền mấy hơi. Khói thuốc làm nàng trấn tĩnh trở lại. Ờ, nàng thấy mình hơi vô lí. Sao nàng lại ghen ngược thế nhỉ? Con kia là vợ của thằng bồ nàng kia mà! Nó không tìm gặp nàng mà xỉa xói, làm um lên vì tội nàng quyến rũ chồng nó – một kẻ chỉ đáng tuổi con nàng, thì thôi, chứ sao nàng lại định giành cho mình cái quyền ấy. Nàng thấy mình vô lí thật! Mỉm cười ngượng nghịu, nàng điệu nghệ phả khói thuốc thành những quầng chữ O tròn vo, rồi ngắm mình trong gương.
Nàng hài lòng với thân hình của mình lắm! Đôi mắt qua mấy lần phẫu thuật tách mí, to tròn, không còn cái vẻ hùm hụp, cờm cợp của một thời đau mắt hột. Đôi môi mới bơm mọng căng trên chiếc cằm chẻ, khiến nụ cười của nàng mới quyến rũ làm sao. Chiếc mũi dọc dừa thanh tú thay cho chiếc mũi tẹt thuở hàn vi nằm ngay ngắn trên khuôn mặt mới được căng lại làn da mịn màng không một nếp nhăn. Đôi nhũ hoa mới được nâng đầy đặn, vòng eo thon thả qua vài lần hút mỡ định kì… Trước sau đầy đủ, hay nói theo cách tếu táo của lũ trai bặm trợn, là nàng có cả hàng tấn công lẫn phòng ngự. Bây giờ nàng không còn sợ cái gương như ngày xưa. Mà ngược lại, nàng thường đứng rất lâu trước gương, khi không còn một mảnh vải trên người –như lúc này, để tự hài lòng với sắc đẹp của mình. Nheo mắt giễu cợt, nàng bắt chước điệu bộ của một bà hoàng hậu trong câu chuyện cổ tích nọ, hỏi rằng :
Gương kia ngự ở trên tường
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
Và phì cười khi hình dung ra đoạn tiếp : thì gương đáp “thưa bà, tất cả những người có tiền ạ!!!” Ừ, có tiền sướng thật! Để có được thân hình bốc lửa này, khá nhiều ông Franklin đã phải nằm lại trên mỗi xăng ti mét vuông của cơ thể nàng. Duy chỉ có đôi chân, hừ, đôi chân này làm nàng hơi buồn. Biết bao tay bác sĩ thẩm mĩ đều kín đáo thở rất dài khi ngắm nhìn cặp chân ngăn ngắn và cong cong cùng ngón cái Giao chỉ cứ toẽ ngang sang bên của nàng rồi lắc đầu ngán ngẩm ( hừ, thế mà cũng quảng cáo rùm beng, nào là tốt nghiệp Học viện giải phẫu này nọ, là thành viên của Hiệp hội thế giới này kia) . Điều duy nhất mà lũ lang băm đó có thể làm được là tẩy đi những vết thẹo thâm sì, hậu quả của những năm tháng ngâm mình dưới bùn lầy trong cái rét cắt da, khi nàng còn là cô Chích( tên cúng cơm của nàng). Ừ, thôi vậy, nàng tự nhủ, mình sẽ mặc váy dài, vừa che được khuyết tật, lại vừa quí phái…
Lạ thực, đồ chết bằm, đã gần một tiếng rưỡi rồi! Nàng bực tức rít lên. Nàng không muốn về quá muộn. Chồng nàng đã đi Trung quốc đánh hàng, phải hai tuần nữa mới về. Nhưng còn mấy đứa con, mà nàng thì muốn đóng vai một người mẹ mẫu mực. Trời về chiều hơi se lạnh. Nàng lấy chiếc vỏ chăn khoác hờ lên người rồi làm một ngụm whisky. Hơi rượu mạnh làm nàng ấm lại nhưng càng thổi bùng lên ngọn lửa khát khao trong nàng. Đã thành thói quen, mỗi lần gặp nhau, nàng đều mang đến một chai John đen. Thằng bồ của nàng thích vodka hơn, nhưng nàng không thể quen được với cái thứ rượu đắng ngắt mới đưa lên môi mà đã cay xè lên tận óc ấy. Cũng chính cái thằng ranh con này đã dạy cho nàng uống rượu và hút thuốc khi làm tình. Cũng chỉ ở đây, khi hổn hển, rên rỉ trong vòng tay của thằng đàn ông da trắng này, nàng mới cảm thấy mình như là một phụ nữ Châu Âu. Nàng muốn quên đi quãng đời khi còn là cô Chích ở cái xứ đồng chiêm trũng quanh năm lụt lội cùng những gã đàn ông thiếu ăn, còm nhom ốm yếu. Nàng muốn quên đi cái xã hội với đủ thứ luân thường đạo lí chỉ nhằm o ép, trói buộc người phụ nữ, điển hình là mụ mẹ chồng già cay nghiệt, suốt ngày soi mói, ra rả chửi con dâu như hát hay.
Một vài lần đầu, cái mặc cảm tội lỗi có thoáng qua, nhưng sau hai hớp rượu khai vị, khi máu huyết đã bừng lên lửa dục, phần con đã thắng, nàng say sưa cho và nhận, tận hưởng và cũng giở hết mọi ngón nghề mà nàng học lỏm được trong các bộ phim sex. Một vài lần đầu, sau cuộc mây mưa, nàng cũng thấy bứt rứt khi về nhà gặp mặt chồng con. Nhưng rồi cái thú man dại, hấp dẫn của một con cái thèm một con đực khác chủng tộc đã đánh gục tất cả. Sau nữa, nàng khoan khoái tận hưởng sự hầu hạ tận tình của một tên nô lệ dành cho nữ chúa (thằng tình nhân là người Ucraina, làm thuê cho nhà nàng), và cũng y như vậy, nàng tưởng tượng mình là một nữ chúa ban phát ơn sủng cho tên nô lệ đực khoẻ mạnh. Những lúc ấy nàng thấy mình không kém gì những Êcatêrina Đệ nhị, Võ Hậu, Từ Hi Thái Hậu…khi xưa.
Rồi đến một ngày, nàng hoàn toàn yên tâm khi biết mình không phải là người duy nhất làm trò đực cái với kẻ làm (thằng tình nhân của nàng kể vanh vách cho nàng nghe chuyện một vài thằng bạn nó cũng được vinh dự lên giường cùng bà chủ ra sao, công xá, thù lao thế nào). Vốn là người cẩn thận, nàng không tin ngay, mà để ý dò xét với sự chăm chú cao độ còn hơn là khi đi soi hàng mẫu của nhau. Và nàng hiểu rằng nó đã nói thật. Đằng sau cái vẻ uy quyền ở một vài bà chủ, là một con thú hoang với trái tim không ngủ yên. Nàng phấn khởi đến cao độ khi những người đó cùng nàng tìm được sự đồng cảm (chắc họ biết về nàng cũng như cách nàng biết về họ – bọn đàn ông chó chết, tây cũng như ta cả thôi; cứ phải khoe khoang với nhau thành tích của chúng trong việc chinh phục đàn bà). Họ nhanh chóng tìm được tiếng nói chung. Các nàng lí luận, thời buổi dân chủ, nam nữ phải bình đẳng. Các nàng đã quá mệt mỏi với những tam tòng, tứ đức. Các nàng không muốn và không thể làm một vật sở hữu, một thứ đồ chơi trong tay bọn đàn ông. Chúng tự cho mình quá nhiều quyền hành, một trong những quyền đó là đa thê. Chúng cứ như loài gián đực, chung chạ với tất cả những con gián cái mà chúng gặp trên đường đi. Chúng vênh vang tự đắc mà quên mất một điều, ở hai giống, thì giống cái luôn chiếm thế thượng phong trong khả năng sinh hoạt tình dục. Chứ sức chúng thì được mấy nả mà hung hăng. Thuê người làm, dù là bán hàng vải hay làm hàng ăn, hoặc người trông trẻ, chúng cũng đều thích thuê gái trẻ đẹp. Rồi chúng bí mật, thầm thì rỉ tai nhau : Nếu không làm được việc thì ít ra cũng dùng để làm thức ăn cho chim, và cười khoái trá. Chúng cứ tưởng các nàng không biết gì đấy à. Này nhá, lòng vả cũng như lòng sung thôi. Đừng có tưởng bở! Đừng có vải thưa che mắt thánh!…
Kì diệu thay sức mạnh của tập thể, của số đông. Nàng và những người cùng hội thấy thanh thản quá, nhẹ nhõm quá để rồi tiếp tục cắm thêm cho các đức ông chồng những cặp sừng mà loài hươu cũng chỉ dám coi là vật trang sức đắt tiền. Ơ kìa, sao mãi mà nó vẫn chưa tới? Nàng còn phải chờ đợi đến bao giờ? Nàng phát điên lên mất thôi!
Nàng hài lòng với thân hình của mình lắm! Đôi mắt qua mấy lần phẫu thuật tách mí, to tròn, không còn cái vẻ hùm hụp, cờm cợp của một thời đau mắt hột. Đôi môi mới bơm mọng căng trên chiếc cằm chẻ, khiến nụ cười của nàng mới quyến rũ làm sao. Chiếc mũi dọc dừa thanh tú thay cho chiếc mũi tẹt thuở hàn vi nằm ngay ngắn trên khuôn mặt mới được căng lại làn da mịn màng không một nếp nhăn. Đôi nhũ hoa mới được nâng đầy đặn, vòng eo thon thả qua vài lần hút mỡ định kì… Trước sau đầy đủ, hay nói theo cách tếu táo của lũ trai bặm trợn, là nàng có cả hàng tấn công lẫn phòng ngự. Bây giờ nàng không còn sợ cái gương như ngày xưa. Mà ngược lại, nàng thường đứng rất lâu trước gương, khi không còn một mảnh vải trên người –như lúc này, để tự hài lòng với sắc đẹp của mình. Nheo mắt giễu cợt, nàng bắt chước điệu bộ của một bà hoàng hậu trong câu chuyện cổ tích nọ, hỏi rằng :
Gương kia ngự ở trên tường
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
Và phì cười khi hình dung ra đoạn tiếp : thì gương đáp “thưa bà, tất cả những người có tiền ạ!!!” Ừ, có tiền sướng thật! Để có được thân hình bốc lửa này, khá nhiều ông Franklin đã phải nằm lại trên mỗi xăng ti mét vuông của cơ thể nàng. Duy chỉ có đôi chân, hừ, đôi chân này làm nàng hơi buồn. Biết bao tay bác sĩ thẩm mĩ đều kín đáo thở rất dài khi ngắm nhìn cặp chân ngăn ngắn và cong cong cùng ngón cái Giao chỉ cứ toẽ ngang sang bên của nàng rồi lắc đầu ngán ngẩm ( hừ, thế mà cũng quảng cáo rùm beng, nào là tốt nghiệp Học viện giải phẫu này nọ, là thành viên của Hiệp hội thế giới này kia) . Điều duy nhất mà lũ lang băm đó có thể làm được là tẩy đi những vết thẹo thâm sì, hậu quả của những năm tháng ngâm mình dưới bùn lầy trong cái rét cắt da, khi nàng còn là cô Chích( tên cúng cơm của nàng). Ừ, thôi vậy, nàng tự nhủ, mình sẽ mặc váy dài, vừa che được khuyết tật, lại vừa quí phái…
Lạ thực, đồ chết bằm, đã gần một tiếng rưỡi rồi! Nàng bực tức rít lên. Nàng không muốn về quá muộn. Chồng nàng đã đi Trung quốc đánh hàng, phải hai tuần nữa mới về. Nhưng còn mấy đứa con, mà nàng thì muốn đóng vai một người mẹ mẫu mực. Trời về chiều hơi se lạnh. Nàng lấy chiếc vỏ chăn khoác hờ lên người rồi làm một ngụm whisky. Hơi rượu mạnh làm nàng ấm lại nhưng càng thổi bùng lên ngọn lửa khát khao trong nàng. Đã thành thói quen, mỗi lần gặp nhau, nàng đều mang đến một chai John đen. Thằng bồ của nàng thích vodka hơn, nhưng nàng không thể quen được với cái thứ rượu đắng ngắt mới đưa lên môi mà đã cay xè lên tận óc ấy. Cũng chính cái thằng ranh con này đã dạy cho nàng uống rượu và hút thuốc khi làm tình. Cũng chỉ ở đây, khi hổn hển, rên rỉ trong vòng tay của thằng đàn ông da trắng này, nàng mới cảm thấy mình như là một phụ nữ Châu Âu. Nàng muốn quên đi quãng đời khi còn là cô Chích ở cái xứ đồng chiêm trũng quanh năm lụt lội cùng những gã đàn ông thiếu ăn, còm nhom ốm yếu. Nàng muốn quên đi cái xã hội với đủ thứ luân thường đạo lí chỉ nhằm o ép, trói buộc người phụ nữ, điển hình là mụ mẹ chồng già cay nghiệt, suốt ngày soi mói, ra rả chửi con dâu như hát hay.
Một vài lần đầu, cái mặc cảm tội lỗi có thoáng qua, nhưng sau hai hớp rượu khai vị, khi máu huyết đã bừng lên lửa dục, phần con đã thắng, nàng say sưa cho và nhận, tận hưởng và cũng giở hết mọi ngón nghề mà nàng học lỏm được trong các bộ phim sex. Một vài lần đầu, sau cuộc mây mưa, nàng cũng thấy bứt rứt khi về nhà gặp mặt chồng con. Nhưng rồi cái thú man dại, hấp dẫn của một con cái thèm một con đực khác chủng tộc đã đánh gục tất cả. Sau nữa, nàng khoan khoái tận hưởng sự hầu hạ tận tình của một tên nô lệ dành cho nữ chúa (thằng tình nhân là người Ucraina, làm thuê cho nhà nàng), và cũng y như vậy, nàng tưởng tượng mình là một nữ chúa ban phát ơn sủng cho tên nô lệ đực khoẻ mạnh. Những lúc ấy nàng thấy mình không kém gì những Êcatêrina Đệ nhị, Võ Hậu, Từ Hi Thái Hậu…khi xưa.
Rồi đến một ngày, nàng hoàn toàn yên tâm khi biết mình không phải là người duy nhất làm trò đực cái với kẻ làm (thằng tình nhân của nàng kể vanh vách cho nàng nghe chuyện một vài thằng bạn nó cũng được vinh dự lên giường cùng bà chủ ra sao, công xá, thù lao thế nào). Vốn là người cẩn thận, nàng không tin ngay, mà để ý dò xét với sự chăm chú cao độ còn hơn là khi đi soi hàng mẫu của nhau. Và nàng hiểu rằng nó đã nói thật. Đằng sau cái vẻ uy quyền ở một vài bà chủ, là một con thú hoang với trái tim không ngủ yên. Nàng phấn khởi đến cao độ khi những người đó cùng nàng tìm được sự đồng cảm (chắc họ biết về nàng cũng như cách nàng biết về họ – bọn đàn ông chó chết, tây cũng như ta cả thôi; cứ phải khoe khoang với nhau thành tích của chúng trong việc chinh phục đàn bà). Họ nhanh chóng tìm được tiếng nói chung. Các nàng lí luận, thời buổi dân chủ, nam nữ phải bình đẳng. Các nàng đã quá mệt mỏi với những tam tòng, tứ đức. Các nàng không muốn và không thể làm một vật sở hữu, một thứ đồ chơi trong tay bọn đàn ông. Chúng tự cho mình quá nhiều quyền hành, một trong những quyền đó là đa thê. Chúng cứ như loài gián đực, chung chạ với tất cả những con gián cái mà chúng gặp trên đường đi. Chúng vênh vang tự đắc mà quên mất một điều, ở hai giống, thì giống cái luôn chiếm thế thượng phong trong khả năng sinh hoạt tình dục. Chứ sức chúng thì được mấy nả mà hung hăng. Thuê người làm, dù là bán hàng vải hay làm hàng ăn, hoặc người trông trẻ, chúng cũng đều thích thuê gái trẻ đẹp. Rồi chúng bí mật, thầm thì rỉ tai nhau : Nếu không làm được việc thì ít ra cũng dùng để làm thức ăn cho chim, và cười khoái trá. Chúng cứ tưởng các nàng không biết gì đấy à. Này nhá, lòng vả cũng như lòng sung thôi. Đừng có tưởng bở! Đừng có vải thưa che mắt thánh!…
Kì diệu thay sức mạnh của tập thể, của số đông. Nàng và những người cùng hội thấy thanh thản quá, nhẹ nhõm quá để rồi tiếp tục cắm thêm cho các đức ông chồng những cặp sừng mà loài hươu cũng chỉ dám coi là vật trang sức đắt tiền. Ơ kìa, sao mãi mà nó vẫn chưa tới? Nàng còn phải chờ đợi đến bao giờ? Nàng phát điên lên mất thôi!

