- Trang Chủ
- Điểm Nóng
- Chính trị Việt Nam
- Cuộc sát phạt ở thượng đỉnh
Cuộc sát phạt ở thượng đỉnh
- Tác Giả Bùi Tín
- Đăng ngày 03.10.08
- Chính trị Việt Nam
Ai dậy ai đây?
Khi nhóm cầm quyền độc đoán vốn cao ngạo tự phụ là không bao giờ phạm sai lầm, đang dẫn đất nước đến gần thiên đường (!) trên trần thế, làm cho dân Việt trở nên dân tộc tiền phong (!) mở đường cho nhân loại... bỗng bị chỉ mặt và chứng minh là nói phét, nói láo, nói ngược, thì điều gì ắt sẽ xảy ra?
Khi nhóm cầm quyền từng leo lẻo rằng họ là lương tâm của thời đại (!), luôn đề cao đạo đức làm người, tự thề thốt ''đi trước thiên hạ trong hy sinh, đi sau thiên hạ trong hưởng thụ" (!), nhưng trên thực tế lại bỏ mặc dân đen trong lầm than và bất công, hàng chục vạn chị em rơi vào cảnh nối đuôi nhau kiếm sống bằng "lấy chôn nuôi miệng" (mà bọn trùm đường dây ma cô hầu hết là quan chức cộng sản), hàng trăm nghìn nam nữ thanh niên rơi vào cảnh nghiện ngập, bọn trùm buôn lậu phân phối ma tuý lớn nhất cũng lại là các quan chức cộng sản trong các ngành hải quan, an ninh, chống ma tuý (!)... thì điều gì ắt sẽ xảy ra?
Thưa rằng theo tôi, thì trong lòng nhân dân sẽ nảy nở dần nỗi buồn thê thảm cho đất nước, rồi sự khinh bỉ, căm giận của mọi tầng lớp nhân dân, từ người có học, có hiểu biết, nhà văn hoá ưa cái đẹp, cái thiện, cái thật, đến sinh viên, học sinh yêu dân mình, yêu nước mình cho đến người dân thường luôn có tính bản thiện, ghét dối trá; cho đến cả vô vàn đảng viên thường, không có quyền cao chức trọng, không lao vào ăn bẩn, cướp đất của dân, ăn cắp công quỹ của toàn xã hội, cũng dần dà tự tách mình khỏi bọn quan chức thối nát, khinh ghét nhóm lãnh đạo tài đức đều bệ rạc ở thượng đỉnh.
Một nét đẹp chưa từng có của tình hình là tâm lý xã hội chuyển động khá nhanh, nỗi sợ hãi đôi với chính quyền hung bạo giảm đi trông thấy, người dân thường vốn có lương tri, quen ăn nói bộc trực nay dám mạnh dạn nói lên những tiếng nói phê phán. Hàng loạt văn nghệ sỹ và trí thức truyền tay nhau tán đồng ý kiến của nhà văn Nguyễn Khải trong bài "Đi tìm cái tôi đã mất", tự phủ định toàn bộ sáng tác văn học của chính mình, vì đã bị đảng cộng sản đánh lừa. Một số báo chí (dù là của đảng và các tổ chức của đảng và nhà nước) tỏ ra ương bướng, cãi lại bộ chính trị, công khai bênh vực các nhà báo bị bắt giam. Có thể nói khẩu khí của xã hội được nâng cao lên đến 5, 10 bậc, khác hẳn trước kia, thường hay nói theo, nói dựa, hoặc giữ im lặng. Khẩu khí của Lê Thị Công Nhân, của Dương Thị Xuân, của Võ thị Hảo, của Nguyễn Huệ Chi, của Trần Đình Thiên, của Trần Thị Hồng Sương... ôn tồn, có lý có tình, có sức thuyết phục cao; hàng trăm bạn trẻ, dân đường phố và nông thôn được các đài RFA, RFI, BBC, VOA... phỏng vấn, trả lời thẳng thắn, không chút sợ hãi cường quyền, có tác dụng xã hội quý báu, khuyến khích mọi người dân ngẩng cao đầu, xét đoán bằng tư duy độc lâp của mình, hiểu rằng chỉ có sự thật và lẽ phải nói lên công khai minh bạch mới cứu vớt đất nước này khỏi thảm hoạ của lừa dối và độc quyền tư tưởng.
Cuối tháng 9 vừa qua, xã hội ta chứng kiến cảnh khác thường. Khi Phạm Quang Nghị chỉ đạo việc đàn áp giáo dân Hà Nội, vu cáo lăng nhục Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt, còn yêu cầu Hội đồng giám mục thi hành kỷ luật vị giáo phẩm này, yên chí rằng xã hội và cả Hội đồng Giám mục sẽ nghe theo mình như trước đây, thì kẻ vu cáo bị vạch mặt ngay là chơi trò bẩn, Giám mục Nguyễn Văn Nhơn chủ tịch Hội đồng giám mục phản pháo ngay rằng Tổng giám mục Kiệt không phạm giáo luật nào cả, bộ chính trị bị tẽn tò, bị hố to, bị dạy cho một bài học cay đắng về tôn trọng pháp luật, tôn trọng sự thật.
Chuổi sự kiện nóng hổi trên đây cho thấy tình hình không còn như trước. Nhóm độc quyền có tài thánh để bịt miệng cả triệu con người đã và đang nói lên sự thật; 14 kẻ độc quyền sức mấy mà bắt bớ và bỏ tù một lúc hàng trăm ngàn con người nói to sự thật họ nhận ra. Sự thức tỉnh của hàng triệu con người thời mở cửa và hội nhập vượt xa tầm kiểm soát của nhóm thiểu số chóp bu. Điều này làm cho bộ máy tay sai, bộ hạ vốn đông đảo của họ giảm bớt hung hăng, thưa thớt dần và phân hoá thêm.
Tôi dự cảm thấy từ nay đến cuối năm, nhũng kẻ xưa nay chỉ quen đi huấn thị, lên lớp, chỉ thị, dạy bảo người khác sẽ tha hồ được dạy dỗ lại bởi nhân dân, qua những bài học sống, dù họ không muốn. Dân trí trung bình thời mở cửa và hội nhập đang cao hơn "quan trí", đặc biệt là "quan trí " ở chóp bu còn mù quáng vì phe phái, tư lợi. Sắp đến, 14 vị lãnh đạo cao nhất theo dõi chặt chẽ việc xử án 2 nhà báo Nguyễn Việt Chiến Và Nguyễn Việt Hải, nghe kỹ lời buộc tội của công tố, lời bào chữa của bị cáo và luật sư, tìm hiểu nhận xét của báo chí trong ngoài nước, dư luận của dân thường. Để xem họ họ sẽ lãnh đạo vụ xử án ra sao, vẫn theo thói cũ kiểu " tiền chế, hay theo luật?
Rồi còn vụ PCI Nhật bản và vụ Nexus Hoa kỳ, ếm nhẹm không xong, sẽ xoay sở ra sao? 14 vị như ngồi trên lửa.
Cuối năm nay, vào tháng 12, toàn thế giới sẽ kỷ niệm lớn nửa thế kỷ “Bản Tuyên ngôn lịch sử về Nhân Quyền” (12-1948), Việt Nam sẽ ở trong danh sách chẳng vẻ vang gì - còn ô nhục nữa - là một trong số ít nước nhân quyền bị chà đạp nặng nề bởi chính nhóm cầm quyền. Họ ăn nói ra sao, khi chính họ đã tự nguyện công nhận và cam két tôn trọng bản Tuyên ngôn này; hay vẫn kiểu lưỡi gỗ, rằng Việt Nam có đặc điểm riêng, lo ăn đã, lo nhân quyền sau. Nói lấy được, nuốt lấy nhục mà không biết ngẹn.
Chưa hết đâu, còn việc cắm hơn 2 ngàn cột mốc biên giới Việt - Trung sẽ hoàn thành trong năm nay, với bản đồ rất chi tiết tỷ lệ 1/5.000 sẽ được 2 bên công bố (đến nay bản đồ tỷ lệ 1/25.000 đính theo Hiệp định tháng 12 năm 1999 vẫn bị Hà Nội giấu kỹ). Lúc ấy Bắc kinh sẽ càng lên mặt, sỉ nhục nhóm lãnh đạo Hà Nội không chút nể nang, như tháng 9 vừa qua họ chơi khăm họp báo giữa Hà Nội để công bố lại cái công hàm tháng 9 năm 1958 của Phạm Văn Đồng, "kỷ niệm tròn 50 năm sự kiện đáng nhớ này "(!). Một cái tát vào mặt nhóm lãnh đạo Hà Nội, vậy mà ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm vẫn cúi rạp đầu gọi Hồ Cẩm Đào là "đồng chí"(!).
Khi nhóm cầm quyền từng leo lẻo rằng họ là lương tâm của thời đại (!), luôn đề cao đạo đức làm người, tự thề thốt ''đi trước thiên hạ trong hy sinh, đi sau thiên hạ trong hưởng thụ" (!), nhưng trên thực tế lại bỏ mặc dân đen trong lầm than và bất công, hàng chục vạn chị em rơi vào cảnh nối đuôi nhau kiếm sống bằng "lấy chôn nuôi miệng" (mà bọn trùm đường dây ma cô hầu hết là quan chức cộng sản), hàng trăm nghìn nam nữ thanh niên rơi vào cảnh nghiện ngập, bọn trùm buôn lậu phân phối ma tuý lớn nhất cũng lại là các quan chức cộng sản trong các ngành hải quan, an ninh, chống ma tuý (!)... thì điều gì ắt sẽ xảy ra?
Thưa rằng theo tôi, thì trong lòng nhân dân sẽ nảy nở dần nỗi buồn thê thảm cho đất nước, rồi sự khinh bỉ, căm giận của mọi tầng lớp nhân dân, từ người có học, có hiểu biết, nhà văn hoá ưa cái đẹp, cái thiện, cái thật, đến sinh viên, học sinh yêu dân mình, yêu nước mình cho đến người dân thường luôn có tính bản thiện, ghét dối trá; cho đến cả vô vàn đảng viên thường, không có quyền cao chức trọng, không lao vào ăn bẩn, cướp đất của dân, ăn cắp công quỹ của toàn xã hội, cũng dần dà tự tách mình khỏi bọn quan chức thối nát, khinh ghét nhóm lãnh đạo tài đức đều bệ rạc ở thượng đỉnh.
Một nét đẹp chưa từng có của tình hình là tâm lý xã hội chuyển động khá nhanh, nỗi sợ hãi đôi với chính quyền hung bạo giảm đi trông thấy, người dân thường vốn có lương tri, quen ăn nói bộc trực nay dám mạnh dạn nói lên những tiếng nói phê phán. Hàng loạt văn nghệ sỹ và trí thức truyền tay nhau tán đồng ý kiến của nhà văn Nguyễn Khải trong bài "Đi tìm cái tôi đã mất", tự phủ định toàn bộ sáng tác văn học của chính mình, vì đã bị đảng cộng sản đánh lừa. Một số báo chí (dù là của đảng và các tổ chức của đảng và nhà nước) tỏ ra ương bướng, cãi lại bộ chính trị, công khai bênh vực các nhà báo bị bắt giam. Có thể nói khẩu khí của xã hội được nâng cao lên đến 5, 10 bậc, khác hẳn trước kia, thường hay nói theo, nói dựa, hoặc giữ im lặng. Khẩu khí của Lê Thị Công Nhân, của Dương Thị Xuân, của Võ thị Hảo, của Nguyễn Huệ Chi, của Trần Đình Thiên, của Trần Thị Hồng Sương... ôn tồn, có lý có tình, có sức thuyết phục cao; hàng trăm bạn trẻ, dân đường phố và nông thôn được các đài RFA, RFI, BBC, VOA... phỏng vấn, trả lời thẳng thắn, không chút sợ hãi cường quyền, có tác dụng xã hội quý báu, khuyến khích mọi người dân ngẩng cao đầu, xét đoán bằng tư duy độc lâp của mình, hiểu rằng chỉ có sự thật và lẽ phải nói lên công khai minh bạch mới cứu vớt đất nước này khỏi thảm hoạ của lừa dối và độc quyền tư tưởng.
Cuối tháng 9 vừa qua, xã hội ta chứng kiến cảnh khác thường. Khi Phạm Quang Nghị chỉ đạo việc đàn áp giáo dân Hà Nội, vu cáo lăng nhục Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt, còn yêu cầu Hội đồng giám mục thi hành kỷ luật vị giáo phẩm này, yên chí rằng xã hội và cả Hội đồng Giám mục sẽ nghe theo mình như trước đây, thì kẻ vu cáo bị vạch mặt ngay là chơi trò bẩn, Giám mục Nguyễn Văn Nhơn chủ tịch Hội đồng giám mục phản pháo ngay rằng Tổng giám mục Kiệt không phạm giáo luật nào cả, bộ chính trị bị tẽn tò, bị hố to, bị dạy cho một bài học cay đắng về tôn trọng pháp luật, tôn trọng sự thật.
Chuổi sự kiện nóng hổi trên đây cho thấy tình hình không còn như trước. Nhóm độc quyền có tài thánh để bịt miệng cả triệu con người đã và đang nói lên sự thật; 14 kẻ độc quyền sức mấy mà bắt bớ và bỏ tù một lúc hàng trăm ngàn con người nói to sự thật họ nhận ra. Sự thức tỉnh của hàng triệu con người thời mở cửa và hội nhập vượt xa tầm kiểm soát của nhóm thiểu số chóp bu. Điều này làm cho bộ máy tay sai, bộ hạ vốn đông đảo của họ giảm bớt hung hăng, thưa thớt dần và phân hoá thêm.
Tôi dự cảm thấy từ nay đến cuối năm, nhũng kẻ xưa nay chỉ quen đi huấn thị, lên lớp, chỉ thị, dạy bảo người khác sẽ tha hồ được dạy dỗ lại bởi nhân dân, qua những bài học sống, dù họ không muốn. Dân trí trung bình thời mở cửa và hội nhập đang cao hơn "quan trí", đặc biệt là "quan trí " ở chóp bu còn mù quáng vì phe phái, tư lợi. Sắp đến, 14 vị lãnh đạo cao nhất theo dõi chặt chẽ việc xử án 2 nhà báo Nguyễn Việt Chiến Và Nguyễn Việt Hải, nghe kỹ lời buộc tội của công tố, lời bào chữa của bị cáo và luật sư, tìm hiểu nhận xét của báo chí trong ngoài nước, dư luận của dân thường. Để xem họ họ sẽ lãnh đạo vụ xử án ra sao, vẫn theo thói cũ kiểu " tiền chế, hay theo luật?
Rồi còn vụ PCI Nhật bản và vụ Nexus Hoa kỳ, ếm nhẹm không xong, sẽ xoay sở ra sao? 14 vị như ngồi trên lửa.
Cuối năm nay, vào tháng 12, toàn thế giới sẽ kỷ niệm lớn nửa thế kỷ “Bản Tuyên ngôn lịch sử về Nhân Quyền” (12-1948), Việt Nam sẽ ở trong danh sách chẳng vẻ vang gì - còn ô nhục nữa - là một trong số ít nước nhân quyền bị chà đạp nặng nề bởi chính nhóm cầm quyền. Họ ăn nói ra sao, khi chính họ đã tự nguyện công nhận và cam két tôn trọng bản Tuyên ngôn này; hay vẫn kiểu lưỡi gỗ, rằng Việt Nam có đặc điểm riêng, lo ăn đã, lo nhân quyền sau. Nói lấy được, nuốt lấy nhục mà không biết ngẹn.
Chưa hết đâu, còn việc cắm hơn 2 ngàn cột mốc biên giới Việt - Trung sẽ hoàn thành trong năm nay, với bản đồ rất chi tiết tỷ lệ 1/5.000 sẽ được 2 bên công bố (đến nay bản đồ tỷ lệ 1/25.000 đính theo Hiệp định tháng 12 năm 1999 vẫn bị Hà Nội giấu kỹ). Lúc ấy Bắc kinh sẽ càng lên mặt, sỉ nhục nhóm lãnh đạo Hà Nội không chút nể nang, như tháng 9 vừa qua họ chơi khăm họp báo giữa Hà Nội để công bố lại cái công hàm tháng 9 năm 1958 của Phạm Văn Đồng, "kỷ niệm tròn 50 năm sự kiện đáng nhớ này "(!). Một cái tát vào mặt nhóm lãnh đạo Hà Nội, vậy mà ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm vẫn cúi rạp đầu gọi Hồ Cẩm Đào là "đồng chí"(!).
